Thiên Khuynh Thời Đại

Chương 1: Trời sập xuống, thì dùng máu thịt mà chống đỡ.

Đăng: 18/05/2026 09:46 1,642 từ 16 lượt đọc

Bầu trời bên ngoài ô cửa sổ vỡ vụn thành những mảng màu tím đen, uốn éo và nhầy nhụa tựa như một con mắt khổng lồ đang rỉ máu. Nó thờ ơ trừng xuống tàn tích bê tông cốt thép của thành phố Giang Lăng, mang theo thứ áp lực u ám vĩnh hằng.


Đã mười năm kể từ ngày thảm họa "Thiên Khuynh" giáng xuống.


Thiên đạo đã sụp đổ. Những thực thể vĩ đại, tĩnh lặng và tà ác ngoài tinh không kia vẫn luôn chực chờ nuốt chửng bất cứ linh hồn nào dám thắp sáng con đường Tiên Đạo.


Để sống sót, nhân loại không còn cách nào khác ngoài việc tu luyện nguồn linh khí ô nhiễm sinh ra từ sau sự kiện "Thiên Khuynh" để ép xuống sự ô nhiễm đang cắn nuốt cơ thể mỗi ngày từ việc hấp thu linh khí, nhân loại buộc phải kết hợp những phương pháp tu luyện Võ Đạo tàn khốc — không ngừng tự rèn giũa nhục thân, thiêu đốt khí huyết đến cực hạn để tạo thành một lớp lồng sắt, gông cùm giúp cân bằng với khí tức ô nhiễm trong cơ thể, 1 thời kỳ mạt thế nơi con người tu luyện ko phải để cầu trường sinh mà để sống lay lắt qua mỗi ngày, cố gắng tìm 1 tia sinh cơ trong cái thời đại khốn khổ này.

Ở đâu đó thành phố đổ nát, trong căn phòng chật hẹp nặc mùi thuốc sát trùng và rỉ sét, Lục Ngôn nghiến chặt khớp hàm. Từng thớ cơ bắp dưới lớp da nhợt nhạt của hắn đang co giật liên hồi, nhô lên rồi xẹp xuống như thể có vô số con bọ đang điên cuồng cắn xé, chực chờ phá kén chui ra.


Phốc!
Lục Ngôn phun ra một ngụm máu đen ngòm, mang theo hơi thở tanh tưởi mục nát. Bàn tay trái của hắn – nơi vừa chớm xuất hiện những vảy đen sần sùi bỗng dần khôi phục lại màu da người bình thường. Hắn đổ gục xuống sàn nhà lạnh lẽo, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh ướt đẫm tấm áo sờn rách.


"Lại thành công ép xuống...một lần nữa..." Lục Ngôn thì thào, khóe môi nhếch lên một nụ cười khổ sở xen lẫn điên cuồng.


Hắn vừa hoàn thành một chu trình Luyện Khí Huyết của Võ Đạo - loại phương pháp Tàn Quyết được cấp phát miễn phí cho mỗi người dân mỗi khi đủ 18 tuổi. Ở cái thời đại điên rồ này, con đường tu tiên rực rỡ trong truyền thuyết đã trở thành một trò đùa chết chóc. Linh khí quả thực đã khôi phục, nhưng nó không mang theo sự trường sinh, mà mang theo sự ô nhiễm vặn vẹo từ sâu thẳm vũ trụ. Bất cứ kẻ nào ngu ngốc trực tiếp hấp thu thứ linh khí gốc ngoài kia mà không có phương pháp cân bằng và ổn định khí tức ô nhiễm như các công pháp võ đạo, nhẹ thì tâm trí điên loạn, nặng thì thân thể thối rữa, biến dị thành những con quái vật gớm ghiếc mất đi nhân tính.

Nhưng sức người có hạn, mà sự vặn vẹo của thời đại thì vô cùng. Khí huyết của Lục Ngôn sắp cạn kiệt. Nếu không có tài nguyên nguyên thủy và công pháp tinh khiết để củng cố đạo cơ, việc hắn đọa ma chỉ còn là vấn đề thời gian.


Lục Ngôn chậm rãi đứng dậy, ánh mắt hắn lạnh lẽo lướt qua vết sẹo dài trên cánh tay, rồi dừng lại ở một vật thể hình khối lập phương bằng kim loại xám xịt đang nằm lặng lẽ trên bàn. Đó là vé thông hành của hắn. Một mảnh vỡ chìa khóa của "Cánh cổng Vượt Giới"- tài sản cuối cùng do cha mẹ hắn để lại trước khi biến mất sau khi không may qua đời trong một "Vực Quy Tắc" của một Kỳ Vật vô cùng hung hiểm hình thành. Đáng lẽ hắn đã có thể có một cuộc sống khá giả hơn khi cả cha và mẹ hắn đều là thành viên ưu tú của bộ phận "Người Xuyên Giới" của Tổng Bộ - cơ quan quản lý, thu thập và phân phát tài nguyên chính quy của nhà nước.

Dưới quyền điều hành của Tổng Bộ là rất nhiều trụ sở được phân chia vô cùng chặt chẽ trên khắp cả nước, mỗi khu vực đều có 4 trụ sở cùng quản lý và mỗi trụ sỡ tại một khu vực lại đảm nhiệm những vai trò và công tác khác nhau. Như tại thánh phố Giang Lăng có 4 trụ sở điều thuộc những công tác khác nhau lần lượt là:

Trụ Sở đầu tiên là bộ phận "Người Xuyên Giới" là nơi để các tu sĩ đăng ký trở thành người xuyên giới - chuyên đi qua các Cánh Cổng Giới Diện để thực thi các nhiệm vụ được giao ở thế giới đó.

Thứ hai là Trụ Sở bộ phận "Quản Lý" chuyên giải đáp thắc mắc, nhận liên lạc từ "Người Xuyên Giới" và quản lý hồ sơ lẫn trạng thái của những thành viên bộ phận "Người Xuyên Giới" giúp Tổng Bộ luôn cập nhật và biết được thông tin mới nhất về các "Người Xuyên Giới".

Thứ ba là Trụ Sở bộ phận "Đãi Ngộ". Đây là bộ phận chuyên quản lý thu nhập hàng tháng, cộng thêm những thù lao từ thành tích được đánh giá từ cấp B+ trở lên sau mỗi nhiệm vụ xuyên giới. Họ sẽ đợi đến mỗi cuối tháng để kết toán lại toàn bộ thu nhập và những "Thưởng Thêm" họ kiễm được để chuyển qua tài khoản định danh của họ.

Cuối cùng là Trụ Sở bộ phận "Huyến Luyện" không chỉ là nơi giúp "Người Xuyên Giới" của tổng bộ đo mức độ ô nhiễm và thực lực của bản thân trong mỗi cảnh giới mà còn là nơi để giúp những tu luyện nội công và Võ Đạo trong các căn phòng đặc biệt được thuê theo giờ. Đây là dịch vụ công cộng có thể được thuê bởi cả những tán tu sĩ (tán tu) nhưng khác biệt ở chỗ với những tu sĩ của tổng bộ (Người Xuyên Giới) mỗi tháng sẽ có 3 lần sử dụng miễn phí mỗi một dịch vụ, thậm chí giá thuê cũng sẽ rẻ hơn 36% so với giá thuê của các tán tu.

Nhưng bây giờ ko phải lúc nghĩ về những điều đó nữa, vì thực lực và mức độ ô nhiễm hiện tại của ko cho phép hắn nghĩ về việc gia nhập Trụ Sở Tổng Bộ, muốn lợi dụng thân phận và quan hệ từ cha mẹ - những cựu tu sĩ của Trụ Sở lại càng ko thể. Bởi Trụ Sở tuy có đãi ngộ trợ giúp tài nguyên cho con của những tu sĩ không may qua đời cho đến 18 tuổi nhưng chưa từng có tiền đề nào cho việc đặc cách hay châm chước cho chúng gia nhập Trụ Sở. Muốn gia nhập phải trải qua một bài kiểm tra đánh giá năng lực, một bài đánh giá tâm lý và cuối cùng là kiểm tra mức độ ô nhiễm. Nếu mức độ ô nhiễm quá cao sẽ dẫn đến việc mỗi lần thực thi nhiệm vụ tốc độ gia tăng ô nhiễm sẽ rất nhanh, bởi mỗi lần đi qua cổng, càng ở thế giới bên kia cánh cổng đó lâu thì độ ô nhiễm sẽ càng tăng. Mặc dù khi mới vào tốc độ tăng không đáng kể nhưng càng ở lâu độ ô nhiễm sẽ càng tăng cao và tốc độ tăng tỷ lệ thuận với sự mức độ ô nhiễm.

"Tài nguyên ở khu an toàn đã bị bọn tài phiệt và các Tông môn tân thời thâu tóm sạch sẽ. Luật rừng cá lớn nuốt cá bé... kẻ yếu chỉ có thể chờ thân thể nát rữa." Lục Ngôn nắm chặt khối kim loại, cảm nhận cái lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay. "Chỉ còn cách đánh cược mạng sống, xuyên qua tàn tích dị giới một lần."


Hắn biết rõ, phía sau những Cánh cổng Vượt Giới kia là những giới diện khác vô cùng hung hiểm, thậm chí có thể vô tình đụng độ những Kẻ Vượt Giới khác, nếu xui xẻo hơn còn có thể đụng phải những kẻ sở hữu Kỳ Vật với những sức mạnh và các quy tắc giết người phi lý từ chính những Kỳ Vật đó. Chín phần chết, một phần sống.


Nhưng Lục Ngôn chưa bao giờ sợ hãi cái chết. Thứ hắn sợ, là việc một ngày nào đó tỉnh dậy, hắn không còn nhận ra chính mình trong gương nữa. Sợ sẽ chỉ có thể sống một cách lay lắt, cuối cùng trở thành bộ dạng người không ra người, sống không khác gì chết.


Hắn khoác chiếc áo choàng xám lên người, cẩn thận nhét khối lập phương kỳ dị vào túi ngực sát trái tim - thứ Kỳ Vật bí ẩn duy nhất cha mẹ để lại cho hắn, mặc dù qua bao năm đã thử mọi cách nghiên cứu nhưng vẫn chưa phát hiện ra công dụng của thứ Kỳ Vật này nhưng cứ mỗi chuyến đi nguy hiểm hắn luôn mang theo bên mình, coi nó như bùa hộ mệnh. Đôi mắt đen láy của người thanh niên ánh lên sự bình tĩnh gượng ép pha lẫn 1 cảm giác như thể đã hạ quyết tâm, đem đến cho cảm giác như thể đây là việc hắn phải làm.


Trời sập xuống, thì dùng máu thịt mà chống đỡ.

1