Xuyên không tại tu tiên giới, ta theo đuổi Tự Do

Chương 5: Căn bản công

Đăng: 17/05/2026 22:05 1,545 từ 3 lượt đọc
Đầu canh ba, Thanh Phong Cốc.


Đêm khuya thanh vắng, không khí mát mẻ trong lành.


Dương vừa từ động phủ của bản thân, chầm chậm đi đến dãy núi phía sau Tạp Dịch Phong để tu luyện thêm. Hắn muốn tranh thủ lúc người khác nghỉ ngơi, dốc sức tu luyện để thực lực bản thân không bị bỏ lại quá xa.


Hắn tiến đến một tảng đá to gần nơi miệng giếng hồi sáng, gạt những cành cây dưới tảng đá ra. Dưới đám cành cây là bốn khối sắt đen, hình dạng như bao tay chân cỡ nhỏ. Dương chầm chậm gắn bốn khối sắt này vào tay chân, ngay lập tức cảm thấy một cảm giác nặng nề.


Tuy đã hai tháng kể từ lúc mua các khối sắt này về tập luyện, nhưng hắn vẫn phải chú tâm vận sức mới có thể nhấc lên được.


Hắn tay chân đeo khối sắt, bắt đầu ngả người về phía trước, hai tay chạm tới mặt đất liền dùng sức đẩy lên, cơ bụng gồng cứng giữ thăng bằng, bắt đầu thực hiện động tác hít đất phổ thông.


Kiếp trước, hắn vừa là học sinh giỏi, lại vừa là một võ sinh. Môn võ lúc trước hắn luyện là Muay Thái. Sự kỷ luật trong rèn luyện cơ thể khiến hắn cảm thấy như bản thân đang thật sự sống, giúp hắn giải tỏa được một phần áp lực học tập mà gia đình bắt ép.


Trong quá trình hít đất, hắn không ngừng gồng cứng cơ bắp toàn thân, khiến cơ thể tổn thương. Ngay lập tức, từng đoàn ánh sáng xanh nhạt khắp nơi bay tới. Hắn thế mà lại vận dụng được Mộc Linh Quyết hấp thụ linh khí hệ Mộc xung quanh, liên tục hồi phục và cường hóa nhục thân.


Tác dụng của bài tập luyện này ở kiếp trước vốn đã tốt, đến thế giới tu tiên này lại càng hiệu quả hơn. Đó chính là rèn luyện căn cốt. Linh căn của tu sĩ là bẩm sinh, không thể thay đổi. Nhưng căn cốt và kinh mạch thì khác. Cơ thể căn cốt càng khỏe mạnh, thì huyết khí cùng kinh mạch sẽ càng mạnh mẽ dẻo dai, khả năng hấp thụ và vận động linh khí sẽ nhanh, hiệu quả và an toàn hơn.


Đây chính là kinh nghiệm và đúc kết mà chỉ có một người xuyên không như hắn mới biết. Đây chính là lợi ích của người xuyên không.


Bài tập tiếp theo là đứng tấn, cổ tấn. Đây là một loại tấn mà kiếp trước hắn được một lão già “cao nhân” ở công viên truyền dạy khi đang chạy bộ.


Lúc đó, hắn thấy cụ già trước mắt làm rơi ví, nhặt lên thì phát hiện bên trong có rất nhiều tiền. Đầu óc hắn lập tức nhảy số, lập tức thò tay nhắm mắt lấy đi hai tờ tiền mệnh giá to nhất trong túi, rồi tiến bước gọi cụ già lại trả ví.


Những cô chú xung quanh công viên, chỉ thấy hắn nhặt được của rơi trả lại người mất, bọn họ ai cũng đều tấm tắc khen ngợi đức hạnh của Dương . Lão già nhận lại bóp tiền, nhìn vào bên trong, rồi lại nhìn về phía khuôn mặt ngây thơ vô số tội của hắn , không nhịn được cười lớn, vừa giận vừa buồn cười.


Ông già khi đó để cảm ơn,đã đưa cho hắn một chiếc vòng ngọc lục bích, đồng thời lấy danh nghĩa " Dạy Dỗ" cái thói lươn lẹo của hắn, ngày ngày ép hắn luyện bộ cổ tấn gọi là Căn Bản Công của phái Hồng Gia La Phù Sơn, đến khi hắn phải kêu la than khóc, xuống nước xin lỗi ông mới thôi.


Hắn nhớ lại từng cái kí ức đen tối đó trong đầu, thái dương không nhịn được mà giật giật liên tục. Hồi thần lại, hắn bắt đầu vào tư thế khởi thức. Hai tay chắp trước ngực, xoắn tay thành quyền, hạ thấp trọng tâm mã tấn. Tiếp đó, mười đầu ngón chân dùng sức đâm mạnh xuống mặt đất, kết nối với đại địa. Toàn bộ cơ và gân gồng cứng, đùi song song với mặt đất. Lưng giữ thẳng, khí trầm đan điền, lưỡi đặt lên vòm họng trên, hít thở êm, chậm, sâu, đều.


Luyện tập như thế này, lúc trước hắn cũng đã ăn không ít khổ, nhưng nhờ vậy mà cơ thể cường tráng lên không ít, thậm chí còn đạt được huy chương vàng cấp quận khi thi đấu Muay Thái.


Hiện tại thì khỏi phải nói. Bộ Căn Bản Công này đúng là sự kết hợp như đo ni đóng giày cho Mộc Linh Quyết. Khí trầm đan điền, toàn thân cơ bắp, gân cốt, kinh mạch đều liên tục chịu tổn thương, rồi lại liên tục được Mộc Linh Khí ôn nhuận chữa trị.


Trong Thanh Phong Cốc lúc này liên tục vang lên những tiếng thở dốc nặng nề. Mồ hôi của Dương nhỏ từng giọt xuống mặt đất. Lúc này, hắn cảm giác toàn thân căng cứng, cảm giác đau nhức và mệt mỏi điên cuồng ập đến. Hai chân đeo tạ có cảm giác như đang gánh ngàn cân trọng lượng, nặng nề vô cùng. Người bình thường vào lúc này đều sẽ chọn dừng lại nghỉ ngơi, nhưng hắn thì không.


Hắn cắn chặt môi, máu tươi từ từ chảy ra. Sắc mặt đỏ bừng, bộ quần áo tạp dịch rách nát lúc này đã ướt đẫm mồ hôi. Cảm giác cực hạn khiến hắn choáng váng.


Hắn tiếp tục đứng như thế thêm một canh giờ. Cuối cùng, toàn thân không còn chút sức lực nào, cả người nặng nề ngã xuống mặt đất, phát ra một tiếng “Bịch” thật to.


Hắn cũng không còn chút sức lực nào để gỡ tạ xuống, chỉ nằm trên mặt đất thở hổn hển. Đầu óc từ từ mờ dần rồi ngất lịm đi. Cơ thể hắn bắt đầu tự động vận chuyển Mộc Linh Quyết chữa thương, thổ nạp tu hành.


Không biết đã qua bao lâu, hắn chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, cơ thể thoải mái, linh khí trong kinh mạch tràn đầy. Trong tiềm thức, hắn thế mà lại nhìn thấy bóng dáng chiếc vòng ngọc bích. Một cảm giác an tâm nhẹ nhõm từ sâu trong nội tâm trỗi dậy.


Một tiếng nổ “Ầm” vang lên trong đầu. Trung Dương thế mà đã đột phá đến Luyện Khí tầng hai.


Hắn lúc này cũng từ từ tỉnh dậy khỏi cơn hôn mê, trong lòng vui sướng vô cùng, hoàn toàn không để tâm gì về hình ảnh chiếc vòng ban nãy. Hắn ngồi im tĩnh tọa củng cố cảnh giới, sau nửa canh giờ mới chầm chậm mở mắt ra.


“Phù, Luyện Khí tầng hai rồi. Đúng là trời không phụ lòng người, haha.” Hắn tự nhủ.


Đường chân trời lúc này nổi lên một tia sáng, cảnh sắc phía xa dần dần trở nên rõ ràng hơn. Một cơn gió mát thổi qua. Hắn vừa ngồi vừa vươn vai, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành này.


Đột nhiên, Trung Dương mạnh mẽ đứng bật dậy, hai mắt trợn tròn, trên mặt tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi. Tốc độ hấp thụ linh khí trong người hắn thế mà lại tăng vọt, nhanh hơn lúc trước đến một phần hai mươi. Đúng vậy, là một phần hai mươi. Hơn nữa, lúc này hắn cảm nhận Mộc Linh Khí rõ rệt hơn lúc trước rất nhiều.


Từ linh khí đất trời, đến linh khí Mộc thuộc tính trong cây cỏ một trượng xung quanh, thậm chí là rễ cây dưới lòng đất, hắn đều có thể rõ ràng cảm thụ được.


Từng đợt Mộc Linh Khí đứt quãng từ xung quanh hướng về phía cơ thể hắn, rồi chậm rãi chảy xuống, tụ tập ở đan điền. Mặc dù tia khí lưu này cực kỳ yếu ớt, nhưng hắn thật sự cảm nhận được linh khí tự động hấp thu mà không cần chủ động vận chuyển Mộc Linh Quyết.


Hắn bắt đầu hồi thần lại, thử chủ động vận dụng Mộc Linh Quyết hấp thụ linh khí xung quanh.

“Không thể nào. Tốc độ hấp thụ linh khí vậy mà tăng lên đến một phần mười lăm. Quả nhiên, khi chủ động vận dụng Mộc Linh Quyết, tốc độ hấp thụ và cảm giác với Mộc thuộc tính xung quanh cũng rõ ràng hơn.”


Qua thử nghiệm, hiện tại trong phạm vi hai trượng, tất cả Mộc thuộc tính linh khí xung quanh hắn đều có thể cảm nhận và chủ động hấp thu.


“Quá tốt rồi. Không biết là do kinh mạch căn cốt gia tăng, hay là do linh căn của ta đã mạnh hơn. Nhưng dù sao thì đây cũng là chuyện tốt. Hahaha.”


Sau một chén trà thời gian, hắn cũng chầm chậm thu công, nhanh chóng quay lại Tạp Dịch Phong để làm việc, tránh để những tên đệ tử tạp dịch khác sinh nghi.

0