Chương 41: Bế Quan
Trong khi những biến động lớn đang âm thầm khuấy động tinh cầu, thì ở chốn hạ giới, tại khu vực ngoại môn của Vân Thiên Tông, nơi bị coi là "bãi rác" trong mắt nhiều đệ tử nội môn, Lâm Tử, một đệ tử vừa nhập môn, đang chuyên tâm vào việc tu luyện của mình.
Trong căn phòng nhỏ đơn sơ, Lâm Tử cẩn thận khóa chặt cánh cửa, đảm bảo rằng không một ai có thể quấy rầy hắn. Sau đó, hắn ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, toàn thân bao phủ bởi một luồng khí tức lạnh lẽo nhưng tinh khiết. Trước mặt hắn, cây Băng Hàn Thảo quý hiếm đang tỏa ra ánh sáng xanh lam nhàn nhạt, từng chút năng lượng hàn băng thuần túy được hắn cẩn thận dẫn vào cơ thể. Khuôn mặt hắn tập trung cao độ, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt lại kiên định.
Lần này, ta phải tận dụng triệt để Băng Hàn Thảo này! Hấp thụ nó thúc đẩy đột phá Trúc Cơ, ta cũng phải mạnh hơn cho bằng được!
Lâm Tử thầm nghĩ. Hắn cảm nhận được luồng dược lực băng hàn đang tràn vào trong cơ thể, luồng năng lượng mạnh mẽ đến mức khiến kinh mạch hắn tê dại. Hắn biết, đây là cơ hội ngàn năm có một để gia tăng cảnh giới, vì Băng Hàn Thảo vốn là thảo dược chí bảo trong mắt tu sĩ tu luyện thuộc tính băng hàn, nhưng trong mắt kẻ khác thì vốn không có tác dụng. Đây quả là kho báu trên trời rơi xuống đối với hắn. Quyết định đã được đưa ra hắn sẽ bế quan trong vòng ba tháng, không ăn uống, chỉ chuyên tâm hấp thu toàn bộ tinh hoa của Băng Hàn Thảo. Đây là một thử thách cực lớn, đòi hỏi phải có một ý chí phi thường, nhưng với khao khát trả thù Triệu gia, Lâm Tử không hề do dự. Từng luồng năng lượng lạnh buốt chạy khắp kinh mạch, vừa mang lại cảm giác đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm, vừa mang đến sự thanh lọc và tăng cường sức mạnh một cách rõ rệt.
Và cùng lúc đó, tại Tháp Chân Truyền của Vân Thiên Tông, nơi ở của chín vị đệ tử chân truyền tinh anh nhất, là những đệ tử có tu vi cao nhất tông môn, không khí nơi đây lại mang một vẻ căng thẳng khác. Đây là nơi tập trung những tài năng xuất chúng, nhưng cũng đầy rẫy sự ganh đua và những ánh nhìn khinh miệt.
Trong số đó, một nam nhân tầm hai mươi lăm tuổi, dáng vẻ cao ngạo với nét mặt khó chịu, đang đứng trước ban công của tháp Chân Truyền. Sau lưng hắn là một thanh bảo kiếm màu bạc ánh lên vẻ sắc lạnh, toát lên khí thế của một người tu sĩ có thực lực. Hắn chính là Triệu Minh, một trong số ít đệ tử chân truyền của Vân Thiên Tông.
Ánh mắt Triệu Minh lướt qua phía nội môn, nơi những tòa kiến trúc trang nhã ẩn mình trong làn sương sớm, nơi mà hầu hết đệ tử tinh anh đều hướng tới. Hắn hừ lạnh một tiếng, buông lời khinh bỉ:
Hứ, Tố Tâm công chúa thiên tài sao? Nực cười.
Giọng điệu của hắn đầy vẻ xem thường, dường như không hề xem Tố Tâm, vị công chúa được mệnh danh là thiên tài của Vân Thiên Tông, ra gì. Sau đó, suy nghĩ của hắn chuyển sang một hình ảnh khác, là cái tên mà hắn luôn chú ý: Triệu Tú. Trong lòng Triệu Minh ngầm đánh giá:
Cái tên cháu trai này của ta vẫn còn tuổi trẻ ham chơi, để mất cơ hội tiến vào Vân Thiên Tông này, thôi vậy.
Đối với hắn, Triệu Tú là một đứa cháu ham vui, để Triệu Tú vui chơi chán thì cũng sẽ chịu chú tâm tu luyện. Không chần chừ thêm, Triệu Minh nhún mình một cái. Thân pháp linh hoạt như gió, hắn vụt bay đi, hướng thẳng về phía kinh thành, nơi phủ đệ của Triệu gia ở kinh đô, nơi mà Triệu Tú, cháu trai của hắn đang chờ đợi. Có vẻ như, hắn có chuyện quan trọng cần giải quyết với Triệu Tú.
Về phần Lâm Tử, hắn cũng tiến hành bế quan trong thư phòng. Thế nhưng, sự yên tĩnh chẳng kéo dài được bao lâu. Ngay sáng ngày hôm sau...
"RẦM!"
Cánh cửa gỗ mỏng manh của căn phòng bị một cú đạp bạo lực làm bung bét, bản lề gãy nát văng đập vào tường. Bụi bặm bay mù mịt.
Từ bên ngoài, ba bóng người hùng hổ bước vào. Kẻ đi đầu không ai khác chính là Vương Hổ, theo sau là Trương Tam và Lý Tứ. Sắc mặt Vương Hổ hầm hầm sát khí. Đợi cả buổi sáng không thấy tên ma mới đến dọn dẹp luyện trường số ba, gã liền dẫn đàn em đến tận nơi để hỏi tội.
"Sư đệ! Đệ chán sống rồi sao mà dám trốn ta, ngay từ đầu ta đã nói..." Vương Hổ gầm lên, nhưng lời nói nghẹn lại ở cổ họng khi gã nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng bước chân hùng hổ tiến đến, Lâm Tử đã nhanh tay thu chậu Băng Hàn Thảo vào túi trữ vật. Hắn lập tức nghịch chuyển một tia linh lực nhỏ, cố tình ép một ngụm máu trào ngược lên.
Lúc này, trên bồ đoàn, Lâm Tử đang cuộn tròn người, toàn thân run rẩy bần bật như cầy sấy. Làn da hắn tái nhợt, xanh xao đến đáng sợ. Do hàn khí từ Băng Hàn Thảo chưa kịp tán đi, trên tóc và mi mắt hắn kết tủa một lớp sương giá mỏng, trông hệt như người đang bị phong hàn cực độ.
"Phốc!"
Lâm Tử phun ra một ngụm máu bầm, hai mắt lờ đờ, hơi thở mong manh đứt quãng như chỉ mành treo chuông. Hắn ôm chặt ngực, vặn vẹo cơ thể, thều thào khó nhọc:
"Cứu... cứu đệ... lửa... lạnh quá... kinh mạch của đệ như đóng băng..."
Trương Tam giật mình lùi lại một bước, nuốt nước bọt cái ực: "Sư... sư ca... tình trạng này là sao? Nhìn hắn giống như... tẩu hỏa nhập ma rồi!"
Lý Tứ cũng xanh mặt, e dè kéo áo Vương Hổ: "Hình như hắn bị nhiễm phong hàn cực nặng, lại luyện công mù quáng nên kinh mạch rối loạn. Sư huynh, tông môn tuy bỏ mặc ngoại môn, nhưng nếu có đệ tử chết ngay trong phòng mà nghi do bị hành hung, Chấp Pháp Đường chắc chắn sẽ nhúng tay vào điều tra. Bọn mình dính vào vũng bùn này là rắc rối to đấy!"
Vương Hổ cau mày, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ và kiêng dè hất nhìn Lâm Tử đang co giật liên hồi trên sàn. Hắn vốn chỉ muốn ức hiếp ma mới để cắn xé chút đỉnh, thu nhận kẻ sai vặt, chứ tuyệt đối không muốn gánh tội sát nhân hay kinh động đến tông môn.
"Đúng là xui xẻo! Đồ phế vật vô dụng, mới tu luyện một chút đã tẩu hỏa nhập ma, sắp chết đến nơi rồi." Vương Hổ bịt mũi lùi ra ngoài, phẩy tay gắt gỏng: "Tùy ý trời! Chúng ta đi tìm tên khác đi. Đừng có dây dưa với tên sắp chết, nhỡ xúi quẩy lây sang cả bọn bây giờ!"
Nói rồi, ba tên vội vã quay gót chạy đi như trốn tà, vứt lại căn phòng lộn xộn với cánh cửa vỡ nát.
Chờ cho tiếng bước chân của bọn chúng khuất hẳn, thân ảnh đang co giật trên bồ đoàn bỗng đình chỉ mọi động tác. Lâm Tử từ từ ngồi thẳng dậy, vệt máu trên khóe môi được hắn dùng tay áo lau sạch sẽ. Ánh mắt nhợt nhạt lờ đờ ban nãy lập tức biến mất, thay vào đó là sự sắc bén và thâm thúy đến lạnh người.
Đúng là hèn nhát.
Hắn nhếch mép thầm nghĩ, sau đó phẩy tay tung ra một đạo cấm chế che chắn tạm thời ngang cửa hỏng. Hắn một lần nữa lấy Băng Hàn Thảo ra, nhắm mắt lại và tiếp tục chìm vào trạng thái bế quan sâu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.