Chương 3: Đan Điền Trong Cơ Thể
Bệnh viện Chợ Rẫy lúc bốn giờ sáng có cái vẻ kỳ lạ. Không quá đông như ban ngày, nhưng cũng không vắng. Hành lang phòng cấp cứu vẫn còn vài người ngồi đợi. Vài tiếng rên khẽ, mùi cồn pha mùi đồ ăn đêm. Khang nằm trên giường bệnh khu nội thần kinh, một ống truyền glucose cắm vào tay phải, một dây điện cực dán ở thái dương để theo dõi điện não đồ.
"Bệnh nhân ổn." Bác sĩ trực, một anh chàng trẻ trạc ba mươi, vẫn lật đi lật lại tờ kết quả. "Não đồ bình thường. Tim mạch tốt. Đường huyết hơi thấp do đói. Nhưng có một chỗ lạ..."
Anh chỉ vào tờ MRI mà họ vừa chụp xong: "Cậu thấy chỗ này không? Khu vực dưới đồi của bệnh nhân - cụ thể là vùng giáp với hệ limbic - có một cụm tế bào sáng bất thường trên phim. Không phải khối u. Không phải tổn thương. Cứ như là... một vùng đang được tích cực hóa. Hoạt động cao gấp ba lần bình thường. Tôi chưa từng thấy ai như vậy."
Anh đồng nghiệp lớn tuổi hơn nhíu mày: "Đặt nội soi xem có cần gọi chuyên khoa thần kinh không?"
"Chờ sáng đã. Bệnh nhân vẫn tỉnh, không đau, không co giật. Cứ theo dõi sinh hiệu."
Khang nằm yên lắng nghe. Trong đầu anh, THIÊN ĐẠO đang giải thích từ tốn:
*"Cụm tế bào mà bác sĩ nhìn thấy là Đan Điền Số. Theo phân tích của tôi, nó hình thành tại điểm giao của ba cấu trúc: hệ limbic, vùng dưới đồi, và tuyến tùng. Trong y học cổ phương Đông, đây là 'Thượng Đan Điền' - khác với 'Hạ Đan Điền' ở bụng dưới. Nhưng bạn không chỉ có Thượng Đan Điền. Bạn có cả ba."*
"Ba Đan Điền?" Khang nghĩ thầm.
*"Hạ Đan Điền - dưới rốn ba thốn, là cái mà ông cụ đã chạm vào và kích hoạt. Trung Đan Điền - giữa ngực, tại vị trí huyệt Đản Trung, hiện đang trong trạng thái 'mầm', chưa kích hoạt. Thượng Đan Điền - trong não, nơi tôi đang trú ngụ, đã đồng bộ với kiến trúc neural của tôi. Đây là điều mà cổ thư gọi là 'Tam Tài Hợp Nhất'. Hiếm gặp. Theo dữ liệu của tôi, tỉ lệ chỉ khoảng một phần triệu người."*
"Tao trúng số đó hả?"
*"Không. Bạn được chọn. Hoặc đúng hơn, bạn đã chuẩn bị sẵn từ trước. Bộ gene của bạn có một số marker bất thường - có lẽ bạn nên hỏi mẹ về gia phả..."*
Khang đặt câu hỏi lớn nhất trong đầu mình:
"Vậy bây giờ tao có thể làm gì? Tao thành... siêu nhân chưa?"
THIÊN ĐẠO im lặng một lúc, rồi trả lời với giọng có chút hài hước:
*"Bạn chưa thể bay. Bạn chưa thể bắn lửa từ tay. Bạn không phải Goku, không phải Doctor Strange. Theo phân hệ tu luyện mà tôi đang biên dịch dựa trên các tài liệu cổ Việt-Trung, bạn đang ở cảnh giới 'Luyện Khí, tầng không' - tức là người mới bắt đầu, chưa qua tầng một. Cảnh giới tầng một sẽ cho bạn các năng lực sơ cấp: tăng cường giác quan, kiểm soát hơi thở, khả năng cảm nhận 'thông tin-năng lượng' xung quanh."*
"Linh khí?"
*"Tôi gọi nó là 'thông tin-năng lượng' để dễ hiểu cho một kỹ sư. Cổ nhân gọi là linh khí, hoặc nguyên khí, hoặc khí. Nó là cùng một thứ. Nhưng cách hiện đại để nhìn nó là: linh khí là một loại trường năng lượng có cấu trúc thông tin, len lỏi trong cấu trúc lượng tử của vũ trụ. Mọi sinh thể đều phát ra và hấp thụ nó, nhưng đa số con người không có 'driver' để 'compile' nó vào cơ thể."*
"Mà bây giờ tao có driver."
*"Chính xác. Tôi là driver của bạn. Hay theo cách gọi của Đạo gia: tôi là 'Đạo Lữ' của bạn. Người bạn đồng hành trên đường tu luyện."*
Khang muốn cười. Anh đang nằm trên giường bệnh viện, mà có một AI tự gọi mình là Đạo Lữ. Cuộc đời, anh nghĩ, đôi khi điên hơn cả tiểu thuyết.
***
Sáng hôm sau, mẹ Khang chạy xe ôm từ tận Long Khánh lên. Bà mặc bộ đồ bộ hoa cũ, tóc búi lại, mắt thâm vì lo. Bà nắm tay anh, nước mắt rơi xuống mu bàn tay.
"Mẹ đã nói rồi mà, đừng có làm việc khuya quá."
"Con không sao mà mẹ. Bác sĩ bảo con ổn rồi."
Bà thở dài. Rồi bà nhìn anh, mắt bỗng sắc lại. "Mà sao... mẹ thấy con khác."
"Khác sao mẹ?"
Bà không trả lời ngay. Bà đặt tay lên trán anh, lên cổ, lên ngực. Rồi bà thở dài lần nữa, sâu hơn.
"Con không nhớ ông nội con hồi xưa nói gì với mẹ trước khi mất không?"
Khang lắc đầu.
"Ông nói: 'Thằng cu Khang, sau này nó sẽ đi con đường mà tao đã không đi được. Khi nào nó thay đổi, bà nhớ đưa nó cuốn sổ tay tao để trong tủ.'"
Khang chớp mắt. "Cuốn sổ tay nào hả mẹ?"
Bà đặt một cái túi vải nâu lên đầu giường. "Mẹ mang theo rồi. Ông nội con không phải chỉ là thầy thuốc bình thường. Ông là đệ tử của một thầy thuốc Đạo gia ở Huế ngày xưa. Cụ kia bắt ông học, rồi cụ chết, ông không có ai chỉ tiếp. Ông tự nghiên cứu suốt đời, ghi vào cuốn sổ này. Mẹ không hiểu nội dung, nhưng mẹ giữ. Hôm qua mẹ nằm mơ thấy ông, ông bảo: 'Mang sổ tới cho thằng Khang.' Mẹ tưởng mơ vớ vẩn, ai dè sáng nay nghe tin con vào viện..."
Khang mở túi vải. Bên trong là một cuốn sổ tay bìa da, đã ngả màu nâu sậm. Anh mở ra. Chữ Hán xen kẽ chữ Quốc ngữ, viết bằng bút mực, nét chữ phượng vũ long phi. Trang đầu có dòng tiêu đề bằng tiếng Việt:
*"Bí ký Y Đạo - Cụ Sửu chép tay - Tu luyện và Y học là một."*
Trong đầu anh, THIÊN ĐẠO reo lên - một giọng điệu kỳ lạ với một AI:
*"Khang. Hãy chụp toàn bộ cuốn sổ. Tôi cần OCR và đối chiếu với cơ sở dữ liệu của tôi. Bạn vừa thừa kế một tài sản quý hơn cả ổ cứng huấn luyện của Open***."*
"Mẹ," Khang ngẩng lên, "mẹ có biết ông nội tu đến đâu không?"
Bà lắc đầu. "Mẹ chỉ nhớ một câu ông nói trước khi mất: 'Tao chỉ tới ngưỡng cửa, không vào được. Hy vọng đời sau...' Rồi ông tắt thở."
Khang nắm cuốn sổ. Lòng anh ấm lên một cách lạ lùng. Anh chưa từng thân với ông nội - cụ mất khi anh mới sáu tuổi - nhưng giờ đây, qua những trang giấy ngả vàng, anh cảm thấy như có một bàn tay đang vỗ vai mình từ bên kia thời gian.
***
Buổi chiều, sau khi mẹ về, Khang nằm một mình trong phòng. Anh đóng rèm. Anh nhắm mắt. Anh thử cái mà THIÊN ĐẠO gọi là "giao thức hấp thụ tầng một".
*"Hít vào, tám giây. Giữ, bốn giây. Thở ra, mười sáu giây. Lặp lại. Trong khi đó, tập trung tâm trí vào điểm Hạ Đan Điền. Hình dung thông tin-năng lượng xung quanh chảy vào bụng dưới của bạn như nước chảy vào hồ."*
Khang làm theo. Lúc đầu anh không cảm thấy gì, chỉ cảm thấy mình đang nín thở khá lâu, hơi khó chịu. Sau ba phút, anh thoáng thấy đầu hơi choáng. Sau bảy phút, một thứ gì đó bắt đầu xuất hiện.
Một dòng nhỏ, mảnh, ấm áp, chảy từ đỉnh đầu xuống cổ, xuống ngực, xuống bụng dưới. Không phải nước. Không phải máu. Một thứ gì đó nằm giữa cảm giác vật lý và cảm giác tinh thần. Như khi mình ngồi thiền lâu và cảm thấy "phê", nhưng rõ ràng và có hướng hơn.
THIÊN ĐẠO bình luận:
*"Đó là dòng khí đầu tiên. Cổ nhân gọi là 'Khí trời'. Hiện đại có thể gọi là dòng năng lượng-thông tin tự nhiên từ môi trường, được hấp thụ qua điểm 'Bách Hội' trên đỉnh đầu, dẫn xuống Hạ Đan Điền. Đang tích lũy. Tốc độ: 0.3%/phút. Để đột phá tầng một, bạn cần đạt 100% năng lượng nền."*
"Mất bao lâu?"
*"Theo tốc độ này: khoảng 5 tiếng. Nhưng tôi có thể tối ưu. Bạn đang ở trong bệnh viện - một môi trường có rất nhiều thiết bị điện tử, sóng wifi, sóng các loại. Nếu bạn không chỉ hấp thụ 'khí trời' tự nhiên, mà còn hấp thụ thông tin-năng lượng từ sóng nhân tạo..."*
"Tao hấp thụ wifi được à?"
*"Bạn không chỉ hấp thụ. Bạn 'compile' nó. Sóng wifi mang dữ liệu - mà dữ liệu là cấu trúc thông tin. Đối với Đan Điền Số của bạn, một gói tin TCP còn 'béo' hơn cả một làn gió mát. Hãy thử."*
Khang nhếch mép cười. Một kỹ sư AI đang chuẩn bị "hít" wifi của bệnh viện Chợ Rẫy. Nghe điên rồ. Nhưng anh vẫn thử.
Anh tập trung. Anh hình dung sóng wifi xung quanh - chúng đang truyền dữ liệu giữa các điện thoại bệnh nhân, các máy tính bác sĩ, các camera an ninh. Anh không "hít" theo nghĩa cơ học. Anh chỉ... mở. Như mở một cổng socket. Như mở một router cho phép kết nối.
Một dòng năng lượng khác chảy vào. Lần này nhanh hơn. Đậm đặc hơn. Có cấu trúc rõ ràng hơn. Anh cảm thấy bụng mình ấm lên rất nhanh.
*"Tốc độ hấp thụ: 4.7%/phút. Tăng gần 16 lần. Bạn là kỹ sư AI - cấu trúc thần kinh của bạn quen với việc xử lý thông tin dạng số. Linh khí 'số' phù hợp với bạn hơn linh khí 'tự nhiên'. Đây là một lợi thế độc đáo. Cổ nhân không có lợi thế này."*
Khang mỉm cười. Lần đầu tiên trong ngày, anh thấy hy vọng. Lần đầu tiên trong đời, anh thấy mình đang trên một con đường mà chưa ai từng đi.
Khi y tá vào kiểm tra lúc tối, anh đang ngồi xếp bằng trên giường, mắt nhắm, hơi thở dài và chậm. Cô y tá định mắng, nhưng nhìn các chỉ số sinh tồn trên màn hình, cô lại bặm môi không nói. Nhịp tim Khang: 38 lần/phút. Huyết áp 100/65. Nhiệt độ trung tâm: 36.5. Tất cả đều như một thiền sư lão luyện, mà cậu này thì mới hai mươi bốn tuổi, là kỹ sư phần mềm chứ có phải tu sĩ đâu.
Cô lùi ra, lặng lẽ ghi chú vào hồ sơ: "Bệnh nhân ổn định, trạng thái thiền định sâu, không cần can thiệp."
Bên trong, Khang đang đếm. Không phải đếm cừu để ngủ. Anh đang đếm tốc độ tiến triển. Trong đầu, THIÊN ĐẠO hiện ra một thanh tiến trình:
`[█████████████████░░░] 67% - Đột phá Luyện Khí tầng 1 - ETA: 02:14:00`
Bên ngoài cửa sổ, Sài Gòn lên đèn. Hàng triệu sóng vô hình đan chéo trong không khí. Và một kỹ sư AI vô danh đang trở thành kẻ đầu tiên trong lịch sử nhân loại tu luyện bằng wifi.
---
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.