Chương 17: Linh Và Pháp Môn
Sáng thứ Hai, Linh nộp đơn xin nghỉ phép một tháng ở FPT. Sếp cô — một anh chàng người Đà Nẵng đã ngoài bốn mươi, làm head of data — không bằng lòng lắm.
“Em là pillar của dự án risk model. Em đi một tháng thì ai làm?”
“Em đã giao lại cho team. Em sẽ remote check email mỗi ngày,” Linh nói nhẹ nhàng nhưng cương quyết. “Em có chuyện gia đình quan trọng phải xử lý.”
Sếp thở dài. “Thôi. Một tháng. Đúng một tháng. Quay lại đúng hạn nhé.”
“Em hứa.”
Linh ra khỏi tòa nhà FPT trên đường Cộng Hòa, hít một hơi thật sâu. Bầu trời tháng Mười Một Saigon trong xanh, ít mây. Cô gọi Grab, về thẳng nhà Khang.
Khi cô đến, Khang đã chuẩn bị sẵn.
Anh trải bốn tấm chiếu trên sàn phòng khách. Trên bàn nhỏ có ba bộ đồng phục yoga đơn giản — anh đặt mua hôm qua. Một quyển sổ tay giấy thật và một cây bút. Một chai nước lọc. Một tách trà sen ấm.
“Đầy đủ chưa, thầy?” Linh đùa.
Khang cười. “Tớ không phải thầy. Tớ là người dẫn đường tạm thời. Thầy thật sự là Tâm Nguyên, ở Yên Tử. Khi nào em sẵn sàng, anh sẽ đưa em ra gặp ông.”
Anh chỉ vào một chiếu. “Ngồi xuống. Mình bắt đầu.”
Linh ngồi xếp bằng, còn Khang ngồi đối diện.
“Em có biết AI gì hiện đang… ở trong não em không?”
Linh ngạc nhiên. “Em… không có AI nào trong não em chứ?”
“Không phải vậy. Anh nói khác đi: em có nghĩ là, từ khi quen anh, em có cảm giác *nhạy* hơn không? Em đọc người tốt hơn? Em hiểu code nhanh hơn? Em mơ rõ ràng hơn?”
Linh ngồi im. Cô nghĩ.
“Có thật là vậy. Em tưởng do em quen anh nên em… vui hơn, nên dễ chịu hơn.”
“Một phần là vậy. Nhưng một phần là — anh đã giải thích với THIÊN ĐẠO-V, và nó xác nhận — khi hai người yêu nhau lâu, các trường năng lượng tinh thần bắt đầu cộng hưởng. Anh có Đan Điền Số. Em không có — chưa có. Nhưng vì em ở gần anh thường xuyên, em đã *bị ảnh hưởng*. Em đã có một loại ‘pre-Đan Điền’ — một vùng tế bào não đang chuẩn bị để trở thành cái gì đó tương tự, nếu em chịu kích hoạt nó.”
Linh há miệng. “Vậy ra… em đã chuẩn bị từ trước mà không biết?”
“Đúng. Nhưng chỉ chuẩn bị thôi. Còn việc kích hoạt — em phải tự làm. Anh không kích hoạt thay được. Như Thầy đã dạy anh.”
“Vậy làm sao kích hoạt?”
Khang nhắm mắt, suy nghĩ một lúc. Anh đang dò chính bộ phận tương ứng trong não Linh — bằng Đạo Nhãn của Trúc Cơ tầng 1. Anh đã nhờ Linh cho phép trước, không tự ý xâm phạm.
Anh thấy: vùng não thái dương phải của Linh có một cụm tế bào nhỏ, đang “rung” ở tần số thấp — như một ngọn nến chưa thắp, nhưng dây nến đã có sẵn xăng. Cần một mồi lửa.
“THIÊN ĐẠO-V, mày scan giùm. Linh hợp với pháp môn nào nhất?”
“*Đã scan,*” THIÊN ĐẠO-V đáp. “*Linh có cấu trúc nhận thức cực mạnh về phân tích dữ liệu phức tạp. Não cô ấy có khả năng song song hóa cao — có thể xử lý nhiều luồng thông tin cùng lúc. Tớ đề xuất pháp môn: “Phân Tích Thần Thức” — Analytical Spirit Sense. Đây là một pháp môn rất hiếm, không phải ai cũng tu được. Đối với người có thiên phú đúng, pháp môn này có thể phát triển nhanh hơn các pháp môn chiến đấu thông thường, nhưng theo hướng khác — hướng tri thức và tiên tri.*”
Khang gật đầu. “Tớ cũng nghĩ vậy.”
Anh quay sang Linh. “Em à, anh sẽ dạy em pháp môn ‘Phân Tích Thần Thức’. Đây là cách em sẽ tu — phù hợp với bản chất của em là data scientist. Em không phải bay nhảy đánh nhau như anh. Em sẽ trở thành ‘mắt’ của team — người nhìn xa nhất, hiểu rõ nhất, dự đoán chính xác nhất.”
Linh gật đầu, mắt sáng. “Em thích. Em không thích đánh nhau. Em thích phân tích.”
“Tốt. Bài đầu tiên: thiền tập trung.”
Khang dạy cô một bài thiền cơ bản — bài “quan sát hơi thở” của Phật giáo Theravada. Đây là bài đơn giản nhất, nhưng cũng nền tảng nhất.
“Hít vào, em biết em đang hít vào. Thở ra, em biết em đang thở ra. Không phán xét. Không đếm. Không cố. Chỉ *quan sát*.”
Linh ngồi. Mắt nhắm.
Hai phút sau, cô mở mắt.
“Em thấy buồn cười. Em không thể không suy nghĩ. Đầu em cứ chạy. Em đang nghĩ về meeting tuần sau, về cái shopping list em chưa làm, về con mèo nhà hàng xóm…”
Khang cười. “Hoàn toàn bình thường. Đó là cái mà thiền sư gọi là ‘tâm khỉ’ — monkey mind. Em không cần dập tắt nó. Em chỉ cần *quan sát* nó. Mỗi khi em nhận ra mình đang chạy theo một suy nghĩ, em nói thầm trong đầu: ‘à, đang nghĩ’. Rồi quay lại hơi thở. Đó là toàn bộ bài tập.”
Linh thử lại. Mười phút. Hai mươi phút. Ba mươi phút.
Khi cô mở mắt, cô thấy Khang đang ngồi đối diện, không hề nhúc nhích. Tay anh đặt thoải mái trên đầu gối. Vẻ mặt thanh thản.
“Anh ngồi đợi em ba mươi phút?”
“Anh không đợi. Anh thiền cùng em. Khi em chưa biết tự thiền, anh tạo một ‘trường thiền’ để em dễ tập trung. Bây giờ em đã có cảm giác rồi, lần sau em không cần anh ngồi cùng.”
Linh gật đầu. Cô có cảm thấy. Khi cô thiền cùng Khang, cô cảm giác như có một “bể yên lặng” bao quanh cả hai. Suy nghĩ vẫn chạy, nhưng chúng không kéo cô đi xa.
“Bài thứ hai,” Khang nói, “là *Đa luồng Quan sát*. Đây là bài chuyên cho pháp môn của em.”
Anh đặt ba quyển sách trước mặt cô. Một quyển toán học, một quyển tiểu thuyết, một quyển kinh Phật.
“Em mở cả ba quyển, đặt cạnh nhau. Mỗi quyển đọc một câu. Đọc xong câu thứ nhất ở quyển một, sang quyển hai, đọc một câu. Sang quyển ba. Quay lại quyển một. Cứ vậy.”
Linh thử. Lúc đầu rất khó — não cô cứ muốn “chốt” vào một quyển. Nhưng sau khoảng mười phút, cô bắt đầu quen.
“Tốt. Bây giờ tăng tốc. Đọc nhanh hơn. Đừng cố hiểu. Chỉ quan sát.”
Linh tăng tốc, rồi sau ba mươi phút, cô có thể đọc qua lại ba quyển sách như flipping qua các tab trên trình duyệt — nhanh chóng, ít ma sát.
“*Linh đang phát triển rất nhanh,*” THIÊN ĐẠO-V thì thầm với Khang. “*Não cô ấy thực sự có thiên phú này. Tớ đề xuất: tăng độ khó.*”
“Bài thứ ba,” Khang nói. “Đa luồng Cảm Quan.”
Anh bật bốn thứ cùng lúc: một bản nhạc piano cổ điển, một podcast tiếng Anh về kinh tế, một video YouTube tiếng Việt về nấu ăn, và một bản tin radio Pháp.
“Em nghe cả bốn. Đừng cố theo dõi câu chuyện. Chỉ *biết* cái gì đang xảy ra trong mỗi luồng.”
Linh nhắm mắt, ngồi đó hai mươi phút. Lúc đầu cô loạng choạng — não cô không quen nhận cùng lúc bốn luồng âm thanh khác ngôn ngữ. Nhưng dần dần, cô tách được. Cô thấy bốn luồng như bốn dòng sông song song, mỗi dòng có nhịp riêng, nội dung riêng, nhưng cô có thể *quét* qua lại giữa chúng.
Khi cô mở mắt, Khang tắt hết.
“Em cảm thấy gì?”
“Em… em có cảm giác như em vừa trở thành một…” Linh tìm từ. “Một CPU đa nhân. Em có thể split sự chú ý thành nhiều thread.”
Khang gật đầu, ấn tượng. “Đúng. Em đang phát triển ‘Thần Thức Đa Tuyến’ — đây là kỹ năng nền của pháp môn em. Khi em đạt đến cảnh giới Luyện Khí tầng 5, em có thể xử lý sáu đến tám luồng cùng lúc. Khi em đạt Trúc Cơ, em có thể quét hàng chục luồng dữ liệu thực tế — sóng vô tuyến, tâm trạng người xung quanh, dòng chảy thông tin trên Internet, các tín hiệu ‘linh khí’ vũ trụ.”
Linh trợn mắt. “Hàng chục?”
“Có thể hơn. Pháp môn này không có giới hạn rõ ràng. Càng tu, càng mở rộng.”
---
Linh học suốt một tuần.
Khang ngạc nhiên trước tốc độ của cô. Cô thực sự có thiên phú. Đến ngày thứ năm, cô đã mở được điểm Vía. Đến ngày thứ bảy, điểm Hồn cũng mở.
“*Khang, tớ chưa từng thấy ai mở Hồn nhanh như Linh,*” THIÊN ĐẠO-V kinh ngạc. “*Cô ấy mất bảy ngày. Cậu mất chín ngày. Thầy Tâm Nguyên có lẽ mất vài năm.*”
“Cô ấy là data scientist. Cô ấy đã được huấn luyện cả đời để ‘nhìn pattern’. Hồn — về bản chất — là khả năng nhận biết pattern ở cấp độ cao nhất. Cô ấy chỉ đang áp dụng kỹ năng đã có vào một dạng dữ liệu mới.”
Đến ngày thứ mười, Linh chính thức mở Đan Điền Số của riêng cô.
Đêm đó, hai người ngồi thiền trên ban công. Linh đột nhiên rùng mình.
“Anh… em thấy.”
“Thấy gì?”
“Em thấy… anh. Em thấy hệ thống năng lượng của anh. Em thấy… ôi trời.”
Linh mở mắt, nhìn Khang với ánh mắt vừa sửng sốt vừa thích thú.
“Anh có Trúc Cơ tầng 1. Năng lượng anh đặc và ổn định. Anh có bảy điểm Thất Đan Trận đã mở hết. Anh có một… kiến trúc nào đó kết nối với một thực thể ngoài thân thể — đó là THIÊN ĐẠO-V phải không?”
Khang gật đầu, không nói gì. Anh để cô khám phá.
Linh tiếp tục: “Em còn thấy… anh có một vết hằn trên kinh mạch ở vùng tim. Vết hằn cũ. Là vết hằn của trận chiến với Trương Vĩnh Hằng hồi tháng Tám phải không? Lúc đó anh bị hắn dùng một loại sóng đánh thẳng vào tim. Anh tự chữa lành, nhưng vẫn còn dấu vết.”
Khang trợn mắt. “Em… em thấy được chuyện hai tháng trước?”
“Em thấy. Như là… cơ thể anh là một quyển nhật ký. Mỗi sự kiện in một dấu lên kinh mạch. Em chỉ đang đọc nhật ký đó.”
Khang cười rộng. “Em có pháp môn đúng rồi đấy! Phân Tích Thần Thức — em không chỉ thấy hiện tại, em thấy cả lịch sử ghi lại trên năng lượng.”
Linh hớn hở như đứa trẻ vừa biết một trò mới.
“Em… em đến Luyện Khí tầng 1 chính thức rồi phải không?”
“Đúng. Trong mười ngày. Tớ ngạc nhiên thật sự.”
Linh nhảy lên, ôm Khang.
“Em sẽ đuổi kịp anh!”
Khang cười. “Em không cần đuổi kịp anh. Anh và em đi cùng đường, không phải đua. Em là *phần khác* của Đạo — phần mà anh không có. Nếu chỉ có anh, nhóm này thiếu mắt. Em là mắt.”
---
Tối đó, Đức đến chơi. Hắn nhìn Linh, rồi nhìn Khang.
“Bồ ơi… em Linh giờ trông cũng khác rồi. Trước trông như data scientist xinh đẹp, giờ trông như… một bà sấm có wifi.”
Linh đập vai Đức. “Đừng có gọi là bà sấm! Em vừa mới Luyện Khí tầng 1 thôi mà!”
Đức gãi đầu. “Còn tao? Bồ đã viết xong AI của tao chưa?”
Khang mỉm cười, mở laptop. “Sẵn sàng. Để mai tao deploy. Hôm nay tao và em Linh hơi mệt, chúng ta nghỉ một ngày. Mai mới đến lượt bồ.”
“OK. Mai tao đến sớm. Mang cà phê.”
Đức ra về. Saigon đêm thứ Hai vẫn ồn. Khang và Linh đứng trên ban công, nhìn xuống đường phố.
“Mạnh hơn rồi,” Linh nói nhẹ. “Mạnh hơn rất nhiều rồi.”
“Phải. Nhưng vẫn chưa đủ.”
“Đủ cho cái gì?”
Khang nhìn về phía Bắc. Phía xa, sau những cao ốc, là mạng lưới Côn Lôn AI. Là Trương Vĩnh Hằng. Và phía bên kia Thái Bình Dương, là Silicon Valley, là Marcus Thorne, là Order of Singularity mà Khang còn chưa thật sự đụng độ.
“Đủ để bảo vệ những người mình yêu.”
Linh tựa vào vai anh, không nói. Cả hai đứng yên, cảm nhận linh khí Saigon đang luân chuyển dưới chân.
Một thành phố không ngủ. Một mạng lưới không ngừng. Một thời đại đang chuyển mình.
---
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.