Game Point: Cú Đánh Cuối Cùng

Chương 24: Giới hạn của tấm khiên

Đăng: 21/05/2026 14:52 1,732 từ 1 lượt đọc

Tiếng còi hiệp 1 vừa dứt, bầu không khí nhà thi đấu Minh Khai dường như đặc quánh lại.


Thiện Vũ đứng ở phần sân đối diện, hít một hơi thật sâu để lấp đầy lồng ngực đang phập phồng. Cậu nhìn sang Nhã Hân, cô bạn đang siết chặt hai nắm tay, đôi mắt rực cháy niềm tin nhìn thẳng về phía cậu.


“Mình không thể thua thêm một lần nào nữa.”


Hiệp 2 bắt đầu bằng một nhịp độ hoàn toàn khác. Không còn là một Thiện Vũ chịu trận, cậu bắt đầu chủ động ép cầu vào sâu hai góc cuối sân của Thiên.


Mỗi khi Thiên định tung người smash, Vũ lập tức dùng những pha Cross-court Slice (chém cầu chéo sân) cực hiểm để kéo đối phương rời khỏi vùng tấn công.


Quả cầu đi với quỹ đạo cong vút, găm sát mép lưới khiến gã khổng lồ 1m83 phải đổ người cứu cầu trong tư thế cực kỳ vất vả.


1-0


Thiên lập tức tăng tốc để đòi lại thế trận, liên tục dùng những quả đẩy cầu nhanh dọc biên phải của Vũ để ép cậu vào thế phòng thủ từ góc xa.


Nhưng Vũ đã bắt bài. Cậu thực hiện một cú xoay cổ tay cực ngoạn mục, chuyển từ thế thủ sang một quả tạt cầu ngang mặt lưới (Drive) thẳng vào góc đối diện.


Thiên giật mình lùi bộ, tung cú đập giải vây nhưng cầu đi quá cao, tạo cơ hội cho Vũ tràn lưới gõ cầu chuẩn xác. Hai bên ăn miếng trả miếng, kéo dài chuỗi điểm số nghẹt thở.


5-5.


Sự kịch tính dâng cao khi Thiên bắt đầu sử dụng những quả đập chéo sân uy lực nhằm bẻ gãy bộ pháp của Vũ.


Tuy nhiên, góc đứng của một người thuận tay trái giúp Vũ có góc thủ rộng hơn ở phía biên phải.


Thiên bật cao nện một cú Smash dọc biên sấm sét, Vũ đổ người cứu cầu bằng một góc vợt không tưởng, đưa trái cầu bay cầu vồng qua đầu Thiên rơi sát vạch cuối sân.


Thiên quay đầu bứt tốc cứu cầu thành công nhưng Vũ đã chực sẵn trên lưới, lạnh lùng vồ cầu dứt điểm.


8-8.


Sân số 1 lúc này trở thành một "đấu trường La Mã" thực sự.


Thiện Vũ phô diễn khả năng phòng ngự siêu hạng, cậu cứu những quả cầu tưởng chừng đã chạm thảm bằng những cú nhoài người dọc biên.


Mỗi lần Thiên đập, Vũ lại lẳng lặng đưa cầu ngược trở lại, bền bỉ và lỳ lợm đến mức khán giả Minh Khai bắt đầu xầm xì kinh ngạc.


11-10.


Lần đầu tiên Vũ dẫn trước ở giờ nghỉ kỹ thuật.


Thế nhưng, sự phản kháng của Vũ dường như chỉ càng làm bản năng "quái vật" trong Thiên thức tỉnh. Bước vào nửa sau hiệp 2, Thiên không còn cười cợt. Cậu ta gầm lên sau mỗi pha ghi điểm, ánh mắt lạnh lẽo như muốn nuốt chửng đối thủ.


Thiên bắt đầu bộc lộ sự áp đảo tuyệt đối về thể chất. Cậu ta không đứng yên một chỗ mà liên tục thực hiện những cú Jump Smash liên tiếp ba, bốn quả đập dồn dập vào cùng một vị trí với lực phát động kinh hồn từ cây 100ZZ Navy.


Sức ép từ Thiên lớn đến mức Vũ cảm thấy đôi tay mình bắt đầu tê dại. Thiên không chỉ đập, cậu ta còn dùng sải tay dài để thực hiện những pha Push (đẩy cầu) cực nhanh ngay trên lưới, ép Vũ phải di chuyển với tốc độ vượt quá giới hạn của đôi chân.


Loạt cú đập liên hoàn của Thiên như muốn nghiền nát "tấm khiên" Nam Khải.


Thiên nhảy đập quả thứ nhất vào góc trái tay, Vũ đỡ bung cầu. Thiên tiếp tục dậm nhảy, gập người nện quả thứ hai cực cắm thẳng vào vị trí bắp chân trái của Vũ. Vũ quỳ cả gối xuống thảm để dựng vợt phản cầu.


Nhưng sải tay dài của Thiên cho phép cậu ta tràn lưới cực nhanh, thực hiện một pha đè cầu dứt khoát găm thẳng xuống sàn đấu, không cho Vũ bất cứ một cơ hội chống đỡ nào.


14-13


Trận đấu biến thành màn tra tấn thể lực kinh hoàng. Vũ cố gắng kéo chậm nhịp độ bằng những pha điều cầu bền bỉ (Rally) khắp bốn góc sân.


Cậu chém cầu lỏng tay sang biên phải, rồi lại phông sâu ra biên trái tay của Thiên.


Tuy nhiên, thể chất quái vật của một vận động viên chuyên nghiệp giúp Thiên bao sân quá tốt.

Thiên không hề hụt hơi, ngược lại còn tung ra một pha hai nhịp giả vờ bỏ nhỏ, rồi bất ngờ vuốt cổ tay đẩy cầu sâu ra góc chết bên trái của Vũ khi cậu đã mất đà di chuyển lên lưới.


16-17


Mỗi một điểm số lúc này đều được đổi bằng những giọt mồ hôi và những tiếng thở dốc nặng nề.


Vũ bung hết mười mươi sức lực, lăn xả cứu một quả đập dọc biên của Thiên bằng cú nhoài người trượt thảm xước cả đầu gối.


Quả cầu nảy nhẹ qua lưới, Thiên lao lên vồ cầu nhưng Vũ đã gượng dậy kịp thời, dựng ngược mặt vợt chặn đứng đường cầu của đối phương.


Cầu rơi tự do ngay sát mép lưới trong tiếng gào thét khản đặc của các cổ động viên Nam Khải.


19-19. Cả nhà thi đấu nín thở.


Thiện Vũ thực hiện một pha bỏ nhỏ tinh tế, cầu lăn trên mép lưới rồi rơi xuống. Thiên lao lên cứu cầu thành công nhưng phải trả giá bằng một tư thế mất đà hoàn toàn.


Khoảng trống mênh mông ở góc cuối sân mở ra trước mắt Vũ. Đây chính là khoảnh khắc quyết định. Cả đời cậu chưa bao giờ có một cơ hội dứt điểm rõ ràng đến thế để đưa trận đấu vào Match point.


Nhưng ngay giây phút vung vợt, lời mỉa mai của Thiên lúc nãy bỗng vang lên bên tai: “Cậu vẫn chẳng học được gì cả...”


Nỗi sợ thất bại, nỗi sợ quả cầu rúc lưới, nỗi sợ làm thất vọng đồng đội lại một lần nữa bủa vây lấy Vũ. Thay vì một cú Smash sấm sét để kết liễu đối thủ, Vũ lại chọn phương án "an toàn" nhất:


Một cú phông cầu bổng về cuối sân để đợi Thiên mắc lỗi không về cứu cầu kịp.


Nhưng đó là sai lầm chí mạng.


Bá Thiên, dù đang mất đà, vẫn kịp dùng sải tay dài và sức bật lò xo để vặn người trên không trung. Cậu ta không bỏ lỡ "món quà" nhu nhược của Vũ. Thiên gồng hết cơ bụng, tung ra một cú đập dọc biên với tốc độ khủng khiếp. Quả cầu bay qua người Vũ nhanh đến mức cậu chỉ kịp nghe thấy tiếng vút xé gió.


20-19 cho Bá Thiên.


Điểm số cuối cùng là một sự sỉ nhục thực sự. Thiên không tấn công nữa. Cậu ta thực hiện một cú giao cầu lao nhanh, rồi dùng kỹ thuật bỏ nhỏ cực kỳ điệu nghệ, khiến quả cầu chỉ vừa chớm qua lưới rồi rơi thẳng xuống. Vũ đứng chôn chân, bất lực nhìn quả cầu chạm thảm.


21-19.


Tiếng còi mãn cuộc vang lên như một nhát dao chém đứt mọi hy vọng. Tỉ số chung cuộc


3-2 cho Minh Khai.


Thiện Vũ đứng lặng người giữa sân, vợt buông thõng. Cậu đã ở rất gần chiến thắng, nhưng chính cái tư duy "an toàn" chết tiệt đó đã tước đi cơ hội của cậu và cả đội Nam Khải.


Thiên bước lại gần lưới, không thèm bắt tay mà chỉ nhìn Vũ bằng ánh mắt thương hại.


Một nụ cười nửa miệng đầy trào phúng hiện trên gương mặt gã khổng lồ:


“Cậu biết tại sao cậu thua không, Vũ? Không phải vì cậu không có kỹ thuật, mà vì cậu đánh như một kẻ đang đi mượn hơi thở của người khác. Cái tư duy phòng thủ đó... nó hèn hạ giống hệt như cách cậu trốn chạy khỏi trận chung kết năm ngoái vậy.”


Thiên hạ vợt xuống, cố tình quẹt mặt lưới sần sùi qua bả vai đang run rẩy của Vũ, giọng hắn thấp xuống nhưng sắc lẹm:


“Đừng bao giờ ảo tưởng mình là ‘Momota của Nam Khải’ thêm một giây nào nữa. Momota là một thiên tài, còn cậu chỉ là một cái bóng lỗi thời đang cố bám víu vào sự an toàn giả tạo. Nhìn xem, ngay cả khi cậu đã cố hết sức, tôi vẫn chỉ mới dùng đến 5 phần công lực thôi. Đơn nam thành phố năm nay không có chỗ cho những kẻ sợ thua hơn muốn thắng như cậu đâu. Biến về cái vỏ ốc của mình đi, đồ nhát gan.”


Thiên quay lưng, giơ cao cây vợt Navy về phía khán đài trường Minh Khai trong tiếng hò reo vang dội bỏ lại Vũ đứng chôn chân giữa sân.


Thiện Vũ đứng lặng người, đôi tay run rẩy đến mức không cầm nổi cây vợt của mình. Cậu nhìn về phía khán đài, nơi Nhã Hân đang đứng lặng đi, đôi mắt đượm buồn nhìn cậu.


Cảm giác nhục nhã, uất ức và hối hận cuộn trào trong lồng ngực khiến Vũ như nghẹt thở. Cậu đã quá hèn nhát. Cậu đã để nỗi sợ quá khứ tước đi nỗ lực của cả một tập thể.


Dưới ánh đèn rực rỡ của nhà thi đấu Minh Khai, Thiện Vũ thề với lòng mình bằng một sự phẫn nộ chưa từng có: “


Trần Bá Thiên... tôi sẽ không bao giờ để cậu nhìn tôi bằng ánh mắt đó một lần nữa. Tôi sẽ thắng cậu, ở nội dung đơn này, bằng chính đôi tay này!”


Chuyến xe buýt ra về tối đó chìm trong sự im lặng đáng sợ. Vũ ngồi ở hàng ghế cuối, đôi mắt nhìn đăm đăm vào đôi bàn tay đầy vết chai sần. Một ngọn lửa đen tối và quyết liệt bắt đầu nhen nhóm trong lòng cậu.

0