Chương 27: Trận Đồ Hạn Bối
Âm thanh "XÈ XÈ... RÀO RÀO..." vang vọng khắp không gian u ám của Mật Hầm Âm Đế Cung. Mạng lưới dây củ nâu ma thuật bùng cháy ngọn lửa màu tím đen cuồn cuộn bò dọc theo vách đá ngầm, siết chặt lấy lòng mật hầm như vô số con mảng xà khổng lồ đang quẫy đạp. Đến đâu, ngọn lửa tím độc tà ấy thiêu rụi độ ẩm của đá đến đó, biến không gian ngầm vốn ẩm mốc thành một chiếc lò nướng khổng lồ khô khốc và đặc quánh hơi nóng tàn bạo.
Trận Đồ Hạn Bối!
Thứ cấm thuật cổ đại tàn độc bậc nhất của Âm Đế Cung — một trận đồ được dựng lên bằng cách rút cạn toàn bộ sinh khí, độ ẩm và sự sống của lòng đất, biến mọi thứ trong phạm vi ảnh hưởng thành sa mạc tro tàn và tro bụi khô mục.
"HẶC... HẶC... HẶC... Hãy cảm nhận sự khô kiệt đi, A Quoắn!" — Đa Càm Phù Thủy đứng trên ngai đá đen gào lên khoái trá, hai hốc mắt bùng cháy hai ngọn lửa xanh lét — "Trận Đồ Hạn Bối này ăn sinh khí để lớn! Ngươi càng dùng ma thuật Ngũ Hành, sức nóng Hạn Bối sẽ càng rút cạn từng giọt máu và hơi thở của ngươi!"
A Quoắn đứng giữa lòng mật hầm, hai gót chân quấn dải đay bấu chặt vào nền đá nứt nẻ. Lực nóng tàn bạo từ Trận Đồ Hạn Bối lập tức tác động lên cơ thể gã. Dải băng quấn nhuốm vảy máu khô trên mắt gã bắt đầu giòn rụm, giáp đá Thạch Xương trên hai cánh tay xuất hiện muôn vàn vết nứt ngoằn ngoèo do bị rút sạch độ ẩm. Ngay cả ma thuật Thủy Tủy rực rỡ từ Tám Mảnh Ấn trên Chùy Đồng Mắt Cáo cũng bị làn sương tím Hạn Bối làm cho bốc hơi nghi ngút, tạo thành những luồng khói trắng mù mạt.
"CRẮC... CRẮC!"
Hàng ngàn sợi dây củ nâu ma thuật đồng loạt lao đến từ bốn phía! Chúng không chỉ đâm thẳng vào các huyệt đạo của A Quoắn, mà còn quấn chặt lấy thân Chùy Đồng Mắt Cáo, ra sức hút cạn nguồn ma thuật Ngũ Hành rực rỡ.
Sức nóng khô khốc thiêu rụi cuống họng A Quoắn, khiến lồng ngực gã đau rát như có hàng ngàn vạt sắt đang cào xé. Đồng tử đục màu phù sa nheo lại dưới dải băng quấn. Bằng bản năng dã tính của Kẻ Săn Vía, gã nhận ra nếu tiếp tục dùng ma thuật tương sinh thông thường để chống trả, gã sẽ rơi vào cái bẫy "rút cạn" của Đa Càm.
"Hạn Bối dùng lửa độc thiêu rụi sự sống... Vậy thì hãy để cái lạnh nguyên thủy của Bách Việt vây hãm ngươi!"
A Quoắn nín thở, ngắt kết nối ma thuật Viêm Hỏa và Thổ Phiến trên cây chùy đồng. Gã tập trung toàn bộ tâm trí, kích hoạt sự kết hợp giữa **Thủy Tủy (Nước)** và **Phong Vía (Âm linh)** — hai nguồn năng lượng mang tính âm thuần khiết nhất trong Tám Mảnh Chiến Ấn!
"THỦY TỦY – PHONG VÍA: BĂNG PHONG TỬ ẢI!"
Gã gầm lên một tiếng xé rách cuống họng khô rát, nện mạnh đuôi Chùy Đồng Mắt Cáo xuống mặt sàn đá nứt nẻ!
OÀM!
Một làn sóng băng giá màu xanh lam pha lẫn ánh kim bùng nổ từ tâm cú nện. Ma thuật Thủy Tủy được linh khí Phong Vía nâng đỡ, biến thành một trận bão tuyết âm độ quét sạch qua các rãnh đá ngầm. Ngọn lửa tím độc tà của Trận Đồ Hạn Bối bị luồng khí lạnh ngàn năm va chạm dữ dội, tạo ra những tiếng "BÙM... BÙM... BÙM..." nổ tung chói tai giữa mật hầm.
Tất cả các sợi dây củ nâu ma thuật đang lao đến lập tức bị phủ một lớp băng tuyết dày đặc, đóng cứng lơ lửng giữa không trung rồi nứt rạn "CRẮC... CRẮC..." thành vô số vụn băng đen văng tung sẩy.
---
Sức nóng khô khốc của Trận Đồ Hạn Bối bị đẩy lùi trong thoáng chốc. Tuy nhiên, sự khắc nghiệt của không gian ngầm dưới Âm Đế Cung không dừng lại ở đó. Lớp băng xanh lam vừa phủ lên các vách đá chưa đầy vài nhịp thở đã bắt đầu phát ra những tiếng "XÈ XÈ" chói tai. Tàn lửa ma thuật từ cấm thuật Hạn Bối lại tiếp tục bùng cháy trở lại, thiêu rụi lớp băng thành những luồng hơi nước mù mạt.
Mặt Đa Càm Phù Thủy biến sắc dữ dội. Hắn không ngờ A Quoắn lại có thể linh hoạt chuyển đổi ma thuật Tám Mảnh Ấn để tạo ra đòn Băng Phong đối khống hoàn toàn với cấm thuật Hạn Bối. Bàn tay teo quắt của hắn run lên, những đường gân tím đen trên da thịt nổi phồng.
"Kẻ ranh ma!" — Đa Càm nghiến răng ken két, tiếng xương hàm nghiến vào nhau ken két giữa cõi u tăm — "Ngươi nghĩ chút băng tuyết này giải được Hạn Bối sao? Đừng quên, đây là Mật Hầm Âm Đế Cung! Là nơi tích tụ hàng vạn năm căm hận của cõi chết!"
Đa Càm đập gãy đôi nửa chiếc gậy gỗ sến còn lại, tàn nhẫn đâm thẳng hai đầu gỗ nhọn vào hai bên đùi mình. Máu đen tuyền đặc quánh chảy ra tràn trề, dọc theo các rãnh đá cổ đại nhuộm đen toàn bộ bệ ngai đá.
"RẦM... RẦM... RẦM!"
Mặt đất Mật Hầm Âm Đế Cung sụp đổ rào rào. Tám pho tượng quái thú đồng đen ngàn năm đột ngột nóng chảy như mỡ, biến thành những dòng đồng nóng chảy màu đỏ rực đan cài với dây củ nâu ma thuật. Bọn chúng biến hóa thành một **Chiếc Cối Xay Hạn Bối** khổng lồ xoay tròn rầm rầm, giăng ra muôn vàn tấm lưới lửa quấn chặt lấy A Quoắn vào trung tâm tử địa!
Chiếc cối xay đồng nóng chảy tạo ra một luồng hút tàn bạo, ra sức kéo ghì thân thể A Quoắn về phía tâm ma thuật. Lực nén không khí mạnh đến mức chiếc áo chàm nhuộm củ nâu trên người gã bắt đầu tơi tả, bốc khói ngùn ngụt. Mỗi ngụm không khí A Quoắn hít vào như những vốc tro tàn nóng rực thiêu rụi phế quản.
Cơ thể Kẻ Săn Vía quỳ gục một gối xuống mặt đá. Lớp giáp đá Thạch Xương bị nung nóng đến đỏ rực, xé rách thịt da gã. Nhưng đôi mắt đục màu phù sa dưới dải băng quấn không hề chao đảo. Nỗi đau thể xác chỉ càng kích hoạt dã tính cuồng nộ và ý chí sinh tồn kiên cường của dòng máu Bách Việt.
A Quoắn ngẩng đầu lên. Gã cảm nhận được trong sức nóng khô khốc của Trận Đồ Hạn Bối không chỉ có ma thuật độc tà của Đa Càm, mà còn có tiếng oán thán của đất mẹ Mã Lèng Páo — nguồn sinh khí đang bị rút cạn đến giọt cuối cùng.
"Đa Càm... Ngươi dùng Hạn Bối để biến lòng đất thành mạc tro..." — A Quoắn đứng thẳng người dậy, hai tay siết chặt Chùy Đồng Mắt Cáo, Tám Mảnh Chiến Ấn đồng loạt rực sáng ở cấp độ chưa từng có — "Nhưng ngươi quên mất rằng... Kẻ Săn Vía sinh ra từ núi đá, lớn lên từ rừng già! Đất này khô kiệt, ta sẽ lấy chính máu của mình để nuôi dưỡng Mộc Linh!"
"MỘC LINH – THỔ PHIẾN – ĐAO PHONG: PHÁ THẠCH TÁI SINH!"
A Quoắn gầm lên một tiếng làm rung chuyển cả ba tầng tháp đá Âm Đế Cung! Gã không dùng ma thuật để phòng thủ hay dập lửa nữa. Gã chủ động đâm đuôi Chùy Đồng Mắt Cáo thẳng vào lòng bàn tay trái của mình, để máu tươi Bách Việt chảy tràn xuống thân chùy đồng!
Máu tươi gặp ma thuật Mộc Linh lập tức bùng nổ một nguồn năng lượng tái sinh mãnh liệt. Hàng vạn nhánh rễ cây nghiến ma thuật màu vàng kim đâm chồi từ nền đá khô cằn, quấn chặt lấy Chiếc Cối Xay Hạn Bối nóng chảy. Cùng lúc đó, luồng Đao Phong cuồng nộ chém đứt muôn vàn dải dây củ nâu ma thuật, xé rách màng sương tím tàn độc.
"OÀM... CRẮC!"
Chiếc Cối Xay Hạn Bối khổng lồ bị các nhánh rễ nghiến ma thuật siết nổ tung thành vô số mảng đồng gỉ văng tứ phía!
Lực chấn động cực đại hất văng Đa Càm Phù Thủy ngã nhô người khỏi ngai đá đen, phun ra một ngụm máu đen ngắt. Mật Hầm Âm Đế Cung rung chuyển dữ dội, lớp phù sa tà thuật sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra ở bức tường sau ngai đá một tà vật tàn bạo nhất — nơi **Huyết Tế Củ Nâu** đang chờ đợi cho chương huyết chiến đẫm máu tiếp theo!
Được yêu thích bởi: Lợi Nguyễn Đức
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.