Lệch Nhịp

Chương 52: Chiến Đấu

Đăng: 10/07/2026 15:56 1,657 từ 3 lượt đọc


Lão Tứ ra tay trước.

Không phải vì nóng vội. Bốn mươi năm chinh chiến đã dạy gã rằng kẻ ra tay trước thường lộ bài trước, và lộ bài trước một con thú có trí khôn thì khác nào lật ngửa quân cờ cho đối phương đọc hết. Nhưng họ không còn nhiều thời gian. Nhịp Ảnh Vực đang ngấm dần vào phổi lão Ngũ theo từng hơi thở. Mỗi nhịp thở là một chút kiểm soát nhịp tim bị mất đi. Ngồi nhìn nhau thêm mười nhịp nữa, chưa đánh đã thua vì đồng đội sẽ loạn mạch trước.

Gã bước tới, chân trái đạp mạnh xuống đất.

Đất dưới chân con thú biến đổi ngay lập tức. Cát vàng rạch một tiếng khô khan rồi hóa thành kính trong suốt bóng loáng. Chỉ trong hai nhịp thở, mặt kính lan rộng mười lăm bước, phẳng lì, phản chiếu ánh nắng chiều lóa mắt. Bất kỳ thứ gì đứng trên đó đều dễ trượt. Mà trượt là mất thế, mất thế là lộ sơ hở chết người.

Nó vẫn đứng vững trên mặt kính.

Bốn móng trước trượt nhẹ, phát ra tiếng xịch nhỏ, để lại bốn vệt trắng mỏng trên bề mặt. Thân nó chúi về phía trước nửa nhịp, nhưng chỉ nửa nhịp. Sáu đuôi xòe rộng ra sau, sáu đầu đuôi chạm kính gần như cùng lúc. Mỗi đuôi rung theo một tần số riêng, tạo thành lục giác quanh thân. Sáu điểm tựa khác nhịp nhưng khi kết hợp lại thì giữ cho nó đứng vững như trên mặt đất phẳng thường ngày.

Nó đứng trên kính trơn như đứng trên cát, mắt bạc nhìn lão Tứ không chớp.

"Không trượt," lão Tứ nói nhỏ, đủ để lão Ngũ nghe thấy.

"Thấy rồi." Lão Ngũ đã lùi ra rìa vùng kính, đứng trên phần cát chưa bị biến đổi. Hai tay giơ ngang vai, mười ngón xòe rộng, mười sợi liên kết vô hình sẵn sàng ở đầu mỗi ngón. Gã không bước vào giữa sàn kính, chỉ đứng ngoài quan sát, chờ thời cơ. Phối hợp giữa hai người đã ăn ý từ lâu, không cần nói nhiều. Lão Tứ thay đổi môi trường tạo lợi thế, lão Ngũ đứng ngoài chờ khe hở rồi nối vào. Một người đào hố, một người đẩy xuống. Nhưng con thú này dường như không cho họ đủ thời gian để hoàn thành chuỗi động tác.

Lão Tứ chuyển chiêu lần thứ hai.

Kính dưới chân nó hóa bùn. Từ cứng rắn trong suốt chuyển sang mềm nhũn chỉ trong một nhịp. Bùn nâu đen sệt, bốc mùi tanh ẩm. Bốn chân con thú lún xuống nửa bàn chân. Động tác mất đà rõ rệt.

Nó giật bốn chân lên cùng lúc, bật nhảy cao và gọn gàng. Sáu đuôi quạt mạnh trong không trung tạo ra sức đẩy ngang. Thay vì rơi trở lại xuống bùn, nó lướt ngang qua mặt bùn mà không chạm, đáp xuống mép cát chưa bị ảnh hưởng ở rìa vùng tác động. Toàn bộ chuỗi động tác mượt mà, tự nhiên như bản năng.

Da mu bàn tay phải lão Tứ nứt một đường mỏng, chạy dọc từ khớp ngón giữa lên cổ tay. Máu rỉ ra theo những kẽ sẹo cũ. Đường nứt đầu tiên. Giá phải trả cho lần chuyển chiêu từ kính sang bùn.

Gã không nhìn xuống tay. Không có thời gian.

Con thú đáp xuống cát rồi quay đầu lại. Lần này nó di chuyển thật sự. Thân thấp, lưng cong mềm mại, sáu đuôi xòe ngang giúp cân bằng, nó chạy theo vòng cung quanh hai kim diện. Không lao thẳng mà vòng rộng, thay đổi tốc độ liên tục: nhanh hai bước chậm một, chậm ba bước nhanh hai. Không theo bất kỳ khuôn mẫu nào.

"Nó đang dò ta," lão Ngũ nói, lùi thêm một bước để giữ khoảng cách. "Chạy vòng để đo phản ứng của chúng ta."

"Ừ." Lão Tứ đứng yên giữa vùng bùn đang khô dần, không đuổi theo. Đuổi theo thứ nhanh hơn mình là ngu ngốc, và gã không ngu. Gã đứng im, hai bàn tay sẹo buông thõng, mắt theo dõi vệt bạc lượn sóng trên cát vàng. Gã đếm nhịp bước của nó, tìm những khoảng trống ngắn ngủi giữa các lần chuyển nhịp.

Nó chạy đủ ba vòng rồi dừng đột ngột. Bốn chân cắm chắc xuống cát, sáu đuôi đập đất một nhịp lấy thăng bằng. Cách lão Tứ mười hai bước, cách lão Ngũ mười lăm bước. Khoảng cách vừa đủ để tấn công trong một nhịp thở, cũng vừa đủ để rút lui nếu cần. Nó đã tính toán xong.

Rồi nó bước thẳng về phía lão Tứ.

Lão Tứ không lùi. Gã biến đổi không khí trước mặt con thú. Khoảng trống ba bước giữa hai bên trở nên đặc quánh như mật ong vô hình. Không khí chuyển từ trong suốt sang vàng nhạt, nặng nề. Bất kỳ thứ gì đi qua cũng bị ma sát tăng mạnh, chậm lại rõ rệt.

Nó lao vào vùng đặc. Thân hình chậm lại, bốn chân gồng lên dưới lớp lông bạc, mỗi bước nặng nề gấp nhiều lần. Nhưng nó không hoảng loạn hay giãy giụa. Sáu đuôi rung với tần số cao, nhịp rung lan truyền vào không khí đặc, khiến cấu trúc rung theo và tan rã dần từ bên trong ra ngoài, giống như cục đường tan trong nước nóng.

Ba nhịp thở sau, vùng không khí đặc tan hết. Nó xuyên qua, tốc độ hồi phục gần như tức thì. Khoảng cách từ mười hai bước thu ngắn còn bốn bước.

Da tay trái lão Tứ nứt thêm một đường mới. Máu rỉ ra nhiều hơn.

Lão Ngũ ra tay đúng lúc.

Ba sợi liên kết từ ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út tay phải bắn ra cùng một lúc. Nó nghiêng người né hai sợi, nhưng sợi thứ ba bám chắc vào đuôi thứ tư, khóa chặt.

Lão Ngũ kéo mạnh.

Đuôi thứ tư bị ghì lại, thân nó lệch sang phải, mất thăng bằng. Bốn chân sai bước, đà lao về phía lão Tứ bị kéo chệch hẳn hai bước.

Lão Tứ tận dụng khe hở ngay lập tức. Cát dưới chân phải nó hóa đá cứng, chân trái vẫn giữ nguyên là cát mềm. Phải cứng trái mềm khiến thân nó nghiêng thêm, sáu đuôi quạt điên cuồng để bù lại.

Nhưng nó không ngã.

Nó xoay ngang giữa chừng, bốn chân rời đất, sáu đuôi quạt ngược tạo lực xoáy mạnh mẽ. Thân nó quay như con quay bạc lật ngang giữa không trung, lông bạc tung lên thành một vòng tròn sáng lóa. Đuôi thứ tư bị sợi liên kết cuốn theo vòng xoay, siết chặt đến mức...

Lão Ngũ cảm nhận sợi sắp đứt. Gã buông ngay lập tức trước khi lực xoáy truyền ngược vào tay. Sợi tuột ra, đuôi thứ tư tự do. Nó đáp xuống cát cách đó mười bước, bốn chân và sáu đuôi đều nguyên vẹn.

Chỉ ba nhịp thở. Không bên nào bị thương.

Oẳn tù tì vòng một. Hòa.

Nó đứng cách hai mươi bước, sáu đuôi đung đưa nhẹ nhàng qua lại. Tai vểnh cao, lần lượt hướng về hai người như đang lắng nghe nhịp tim. Nó so sánh. Nó đánh bằng thông tin nhiều hơn là bằng sức mạnh thô bạo.

Lão Tứ cũng ghi nhận trong đầu: sáu đuôi không chỉ là vũ khí, mà còn là bộ cân bằng hoàn hảo và công cụ phá cấu trúc. Bốn đòn vừa rồi, bốn cách thoát khác nhau hoàn toàn, không lặp lại.

"Nó học nhanh," gã nói nhỏ, giọng phẳng nhưng đôi mắt hẹp lại.

"Ta biết." Lão Ngũ xòe mười ngón kiểm tra. Ngón trỏ tay phải hơi tê vì lực xoáy truyền qua sợi trước khi gã buông. Gã nắm rồi xòe, nắm rồi xòe, kiểm tra thần kinh theo thói quen của Y Ấn Sư giữa trận.

Con thú vẫn đứng thong thả, sáu đuôi đung đưa nhịp nhàng. Ba nhịp thở vừa rồi với nó chỉ như đi dạo. Trong khi lão Tứ nứt hai đường trên tay, lão Ngũ tê một ngón.

Chênh lệch đã quá rõ ràng.

Lão Tứ hít một hơi chậm qua mũi, thở ra qua miệng. Gã liếc sang lão Ngũ một cái ngắn ngủi. Đủ để truyền ý: phải đổi chiến thuật. Đánh riêng lẻ không ăn thua.

Lão Ngũ gật nhẹ, cằm cúi xuống nửa phân.

Hai người bắt đầu dịch chuyển. Lão Tứ sang trái, lão Ngũ sang phải, mở rộng góc độ. Con thú đứng giữa, đầu quay từ bên này sang bên kia, sáu đuôi xoay theo hai mục tiêu đang tách ra.

Họ dừng lại. Hai người hai bên, cách nhau ba mươi bước, con thú ở chính giữa tạo thành tam giác. Không phải tam giác liên kết, nhưng đủ để kẹp hai bên.

Nó biết rõ bất lợi. Nó ngồi xổm giữa vòng tròn sáu đuôi xòe đều ra sáu hướng, mỗi đuôi che một phương. Không hở bất kỳ khe nào. Không cần quay đầu vì sáu đuôi thay mắt, mỗi đuôi cảm nhận nhịp theo một hướng.

Mắt bạc gương nhìn thẳng vào lão Tứ. Nó xếp lão Tứ là mối đe dọa lớn hơn, vì đôi tay sẹo dù đang nứt vẫn đáng sợ hơn mười ngón tay chưa tổn thương.

Gió sa mạc thổi qua ba cấp năm đứng thành tam giác giữa Ảnh Vực đang co lại. Cát bay ngang, dư ảnh rung trong đất, bão cát xoáy chậm ở rìa tầm nhìn. Im lặng nặng nề bao trùm.

Oẳn tù tì vòng hai sắp bắt đầu.

Lão Tứ nhìn lão Ngũ. Lão Ngũ nhìn lại. Cùng gật đầu.

Cùng bước.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...