Nghịch Thiên Đại Đế

Chương 17: Quyết Tâm

Đăng: 02/07/2026 14:05 1,395 từ 27 lượt đọc

chỉ là một năng lượng trầm tĩnh, chờ đợi được kích hoạt. Hắn nhìn xuống đôi chân mình, chúng đã lành lặn hoàn toàn, thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm và linh hoạt hơn trước. Hắn thử chạy một vài bước, tốc độ nhanh hơn, cảm giác mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, mái tóc đã trở lại màu đen, không còn là dấu ấn trắng xóa của sự bộc phát trước đó. Điều này khiến hắn vừa nhẹ nhõm, vừa có chút bối rối.


Hắn quay lại nhìn đống đổ nát của căn nhà hoang, nơi các thi thể vẫn còn đó, là bằng chứng câm lặng cho cơn thịnh nộ của hắn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra sự hủy diệt mà mình đã gây ra. Hắn không hiểu chuyện gì đã xảy ra, cũng không biết làm thế nào để kiểm soát thứ sức mạnh này. Từ "Bạch..." vẫn vang vọng trong đầu hắn, không ngừng gợi lên những ký ức mơ hồ. Hắn cần một nơi an toàn để suy nghĩ, để tìm hiểu.

Ánh bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ lá, rọi xuống con đường mòn phủ sương. Lâm Tử bước đi vô định, cảm giác đói và mệt mỏi dần xâm chiếm. Dù vết thương đã lành, nhưng việc bộc phát năng lượng siêu việt đã rút cạn sức lực của hắn. Hắn không còn vẻ điên loạn như khi tóc hóa bạc, nhưng trong sâu thẳm, một luồng khí lạnh tinh khiết vẫn âm ỉ, chờ chực bùng nổ. Hắn mơ hồ nhớ lại nụ cười lạnh giá của thanh niên tóc bạc trong giấc mơ, và từ "Bạch..." cứ văng vẳng bên tai, như một lời nhắc nhở về thứ sức mạnh kinh hoàng tiềm ẩn.


Sau nhiều giờ lang thang, Lâm Tử cuối cùng cũng nhìn thấy một thôn làng nhỏ nằm bên ngoài kinh thành. Cảm giác an toàn mơ hồ kéo hắn lại gần. Dùng số tiền ít ỏi lấy được từ túi tên gầy gò hôm trước, hắn ghé vào một tiệm thuốc nhỏ mua một ít thảo dược để phòng thân, rồi mua thêm vài chiếc bánh và ít thịt khô. Rời khỏi thôn, hắn tìm một gốc cây cổ thụ lớn cách xa khu dân cư, dựa lưng vào đó mà ngồi xuống.


Hắn từ tốn ăn uống, nhưng tâm trí lại không ngừng hỗn loạn. Hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không, hàng trăm câu hỏi cứ xoáy sâu trong đầu: Ai đã giết những tên tu sĩ kia? Liệu có phải là ta không? Tại sao bản thân ta lại có thể làm được điều đó?


Đôi chân tàn phế của ta, tại sao lại lành lặn một cách thần kỳ? Điều gì đã xảy ra với ta?


Mỗi câu hỏi lại dấy lên một nỗi hoang mang, một cảm giác xa lạ về chính bản thân. Hắn cảm thấy mình không còn là Lâm Tử yếu đuối ngày xưa nữa, mà là một thực thể hoàn toàn khác. Khi dòng suy nghĩ miên man đạt đến đỉnh điểm, Lâm Tử bỗng cảm nhận được một luồng khí lạnh mãnh liệt hơn từ sâu bên trong cơ thể. Kinh ngạc hơn, hắn thấy linh lực trong đan điền mình đang bùng nổ, không ngừng luân chuyển và củng cố. Một cảm giác nhẹ bẫng dâng lên, như thể một cánh cửa mới vừa mở ra. Hắn đã đột phá, đạt đến ngưng khí thất trọng!


Sự kiện đột phá này càng làm tăng thêm sự khó hiểu. Hắn không hề tu luyện, vậy mà cảnh giới lại tăng vọt chỉ sau một giấc ngủ băng giá. Điều này đã vượt xa mọi nhận thức của Lâm Tử về tu luyện. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng năng lượng mới, hy vọng tìm được lời giải đáp.

Lâm Tử tiếp tục cuộc hành trình của mình, hướng về phía những ngọn núi hùng vĩ phía tây. Hắn cần một nơi tuyệt đối an toàn để suy nghĩ, để tập trung vào những bí ẩn đang xoay quanh bản thân. Sau một ngày đêm đi bộ không ngừng nghỉ, hắn tìm thấy một hang động hẻo lánh ẩn mình trong vách núi dựng đứng, được che phủ bởi lớp cây leo dày đặc. Đây sẽ là nơi ẩn náu lý tưởng.

Bên trong hang động, không khí ẩm lạnh và tĩnh mịch bao trùm. Lâm Tử đốt một đống lửa nhỏ để xua đi hơi lạnh, rồi ngồi xuống. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận luồng khí lạnh tinh khiết đang chảy trong huyết quản, thứ năng lượng đã giúp hắn đột phá Luyện Khí bậc 7 mà không cần tu luyện. Hắn đưa tay ra, tập trung ý niệm. Khí lạnh lập tức từ lòng bàn tay hắn thoát ra, ngưng tụ thành một viên băng nhỏ, trong suốt, rồi tan biến trong không khí. Hắn thử lại, lần này lớn hơn một chút. Cứ thế, Lâm Tử dành toàn bộ thời gian của mình để khám phá. Hắn phát hiện ra rằng, mỗi khi tập trung, khí lạnh sẽ ngưng tụ, tạo thành những hình thù băng giá khác nhau – từ những mũi tên sắc nhọn đến những tấm khiên phòng ngự tạm thời. Sức mạnh này dường như vô tận, chỉ chờ đợi hắn điều khiển.

Nhớ lại những kẻ truy đuổi bí ẩn mà hắn đã gặp ở thôn làng, Lâm Tử hiểu rằng cuộc sống của hắn sẽ không bao giờ bình yên nữa. Hắn cần sức mạnh, không chỉ để sống sót mà còn để tìm ra sự thật về bản thân và gia đình. Trong khoảnh khắc đó, một ý chí kiên định nảy nở trong lòng hắn. Hắn sẽ tu luyện, bằng mọi giá. Hắn biết về Vân Thiên Tông, một trong những tông môn lớn mạnh nhất, nơi tụ hội những thiên tài tu luyện.

"Ta sẽ tu luyện ở đây, và sau hai năm nữa, ta sẽ tham gia thi tuyển vào Vân Thiên Tông!" Lâm Tử thì thầm, ánh mắt quyết tâm lóe lên trong bóng tối hang động. Hắn không biết phía trước là gì, nhưng hắn biết mình phải làm gì.

Cùng lúc đó, dưới phàm giới, cuộc truy lùng của Tiên Giới đang đối mặt với những khó khăn không ngờ.

Thanh Nguyệt Tiên Quân, Tuyết Vân Tiên Tử và Thiên Ân Tiên Tử cùng các Thiên Binh đã lùng sục khắp các thôn làng, thị trấn lân cận, nhưng không có bất kỳ manh mối cụ thể nào về kẻ sở hữu sức mạnh băng giá hay tên buôn người kia. Những người dân địa phương chỉ kể về một thiếu niên có mái tóc bạc xuất hiện thoáng qua, rồi biến mất không dấu vết, hoặc những câu chuyện mơ hồ về một "hiện tượng băng giá" kinh hoàng.

"Thanh Nguyệt Tiên Quân, dường như kẻ đó đã biến mất không dấu vết," Tuyết Vân Tiên Tử báo cáo, giọng nói trầm lắng pha chút bối rối. Nàng vẫn có cảm giác kỳ lạ về những gì đã xảy ra tại căn nhà hoang, nhưng không thể nắm bắt được.

Thiên Ân Tiên Tử lanh lợi cũng phải thở dài. "Chúng ta đã mở rộng phạm vi tìm kiếm gấp đôi, nhưng vẫn không có gì cụ thể. Ngay cả những tên buôn người khác cũng không có bất kỳ thông tin nào về tên đồng bọn của chúng."

Thanh Nguyệt Tiên Quân đứng trên đỉnh một ngọn đồi, ánh mắt sắc lạnh quét qua không gian rộng lớn bên dưới. Hắn cảm nhận được sự bế tắc. "Kẻ này không hề tầm thường. Hắn không chỉ có sức mạnh cổ quái mà còn có khả năng che giấu hành tung vượt xa người thường. Việc các manh mối ban đầu biến mất... đây không phải là một sự trùng hợp. Ta e rằng có một thế lực nào đó đã can thiệp. Một thế lực mà ngay cả chúng ta cũng không thể chạm tới."

Hắn nhíu mày sâu hơn. Liệu có phải là kẻ mà Tiên Đế đã ám chỉ, một kẻ có thể gây ra kiếp nạn cho Tiên Giới nếu chúng ta công khai can thiệp quá sâu?


0
Ủng hộ tác giả Vũ Huỳnh Nếu bạn thấy hay hãy ủng hộ mình 1 ly trà đá nhé.