Nguyên Hồn Vũ Trụ

Chương 76: Lâm Bắc Vỡ Mộng

Đăng: 27/08/2026 20:42 2,111 từ 2 lượt đọc
Trong khi đầu óc Lâm Bắc vẫn đang mải mê vẽ ra đủ loại viễn cảnh về tương lai, thậm chí tưởng tượng đến cảnh bản thân một ngày nào đó có thể moi được bí mật cốt lõi từ thế lực thần bí đứng phía sau, tấm Lệnh Bài Mỹ Thực trong tay hắn chợt lóe lên một luồng linh quang nhàn nhạt rồi nhanh chóng thu liễm.


Ngay sau đó, một luồng dữ liệu theo liên kết đặc thù từ Lệnh Bài truyền vào cơ thể Lâm Bắc, men theo kinh mạch tiến thẳng vào Thức Hải, cuối cùng hội tụ tại Hạt Giống Khế Ước Phù Bảo Mật đang ẩn sâu trong linh hồn.


Phù văn khế ước khẽ rung động.


Vô số mảnh ghép ký ức lập tức được giải mã rồi dung nhập vào tâm trí Lâm Bắc.


Đó là toàn bộ kỹ thuật chế tạo Bột Trái Cây Hòa Tan.


Từ tỷ lệ phối trộn đường cô đặc, kỹ thuật ép và lọc nước trái cây, cho đến danh sách những loại hoa quả thích hợp nhất để kết hợp thành hỗn hợp nước đường cô đặc. Tiếp đó là phương pháp kiểm soát nhiệt độ, thời gian gia nhiệt, kỹ thuật khuấy trộn...


Từng công đoạn, từng chi tiết đều hiện lên rõ ràng trong tâm trí hắn.


Cuối cùng là bước hoàn thiện.


Hỗn hợp trái cây cùng đường cô đặc được đưa vào thùng đông lạnh, sau đó vận dụng Nguyên lực đánh tan khối đông đã đông cứng thành những hạt bột nhỏ mịn.


Đây chính là loại thức uống giải khát thời thượng đang rất được con em các gia tộc lớn ưa chuộng trong những buổi tiệc tùng.


Không biết trải qua bao lâu, Lâm Bắc mới chậm rãi mở mắt.


Toàn bộ kỹ thuật chế biến Bột Trái Cây Hòa Tan đã hoàn toàn được hắn tiếp nhận.


Thế nhưng, cùng với lượng tri thức kỳ diệu ấy lại là một nỗi sợ hãi mãnh liệt từ sâu trong tâm trí.


Lâm Bắc cúi đầu nhìn tấm Lệnh Bài trong tay.


Mồ hôi lạnh không biết từ lúc nào đã túa ra đầy trán.


Thật đáng sợ!


Thế lực thần bí kia rốt cuộc là tồn tại gì?


Không những có thể phong tỏa ký ức trong linh hồn hắn, mà còn có thể vượt qua khoảng cách xa như vậy để truyền trực tiếp một lượng tri thức khổng lồ vào đầu hắn mà không hề phát ra bất kỳ động tĩnh nào.


Nếu đối phương muốn lấy mạng hắn...


Chẳng phải cũng chỉ cần một ý niệm là đủ sao?


Nghĩ tới đây, sự sợ hãi trong lòng Lâm Bắc lập tức vượt quá khả năng khống chế.


Hắn luống cuống ném tấm Lệnh Bài Mỹ Thực ra xa, sau đó vội vàng giấu nó vào một góc tối khuất trong nhà.


Thế nhưng...


Ngay khoảnh khắc Lệnh Bài rời khỏi phạm vi liên kết với cơ thể, Hạt Giống Khế Ước Phù Bảo Mật trong linh hồn hắn lập tức kích hoạt cơ chế phòng vệ.


Oong!


Một tiếng rung khẽ vang lên trong Thức Hải.


Toàn bộ vùng ký ức kỹ năng vừa được mở khóa lập tức bị ngắt kết nối và phong tỏa.


Lâm Bắc ngẩn người.


Hắn đứng chết lặng tại chỗ, ánh mắt dần trở nên mờ mịt.


Một cảm giác trống rỗng kỳ lạ bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí.


Dường như hắn vừa quên mất một chuyện gì đó vô cùng quan trọng.


Lâm Bắc vò đầu bứt tai, cố gắng lục tìm trong ký ức.


Nhưng càng cố nhớ, đầu óc hắn lại càng trống rỗng.


Hắn hoàn toàn không thể nhớ mình vừa mới biết thứ gì.


Thậm chí...


Ngay cả việc bản thân vừa tự tay ném tấm Lệnh Bài Mỹ Thực vào góc nhà rồi giấu đi, hắn cũng không còn bất kỳ ấn tượng nào.


Đối với hắn lúc này, vùng ký ức kỹ năng ấy chẳng khác nào một phân vùng dữ liệu đã bị hệ thống hoàn toàn ngắt kết nối.


---


Quay trở lại với Tần Tranh.


Không mất quá nhiều thời gian, anh đã hoàn thành việc truyền thụ kỹ năng cho tất cả những người có tên trong danh sách da thú.


Hiện tại, toàn bộ hệ thống mới chỉ có vỏn vẹn chín người thử nghiệm đầu tiên.


Đây hoàn toàn là kết quả của sự tính toán có chủ đích.


Khi hệ thống Lệnh Bài Mỹ Thực vẫn còn đang trong giai đoạn thử nghiệm, rất nhiều chức năng chưa hoàn thiện, Tần Tranh tuyệt đối không có ý định vội vàng mở rộng quy mô.


Với ba tổ sản xuất vừa được thiết lập, lượng hàng hóa cung ứng ra thị trường đã có thể tăng lên đáng kể.


Việc tiếp theo mà anh cần làm chính là quan sát quá trình vận hành thực tế, tìm ra những vấn đề phát sinh rồi từng bước sửa chữa.


Đối với Tần Tranh, chín người này không chỉ là những người làm thuê đầu tiên.


Bọn họ còn là chín người dùng thử nghiệm đầu tiên của một hệ thống mà anh đang từng bước xây dựng.


Mỗi lần hệ thống phát sinh một vấn đề, đó đều là một phần dữ liệu thực tế vô cùng quý giá.


Bởi vậy, điều quan trọng nhất hiện tại không phải mở rộng số lượng người dùng, mà là tiếp tục hoàn thiện nền móng.


Muốn làm được điều đó, Tần Tranh cần phải hiểu sâu hơn về bản chất của Phù Văn, đồng thời rà soát tỉ mỉ từng khâu trong hệ thống hiện tại để tìm ra phương án cải tiến tối ưu.


Đúng lúc anh đang mải mê tính toán những thuật toán Phù văn trong đầu, Tần Tranh chợt khựng lại.


Thông qua liên kết với Mẫu Phù, anh đột nhiên cảm nhận được một tín hiệu biến mất.


Một tấm Lệnh Bài Mỹ Thực vừa mất kết nối.


Tần Tranh lập tức để Mẫu Phù rà soát toàn bộ hệ thống, đối chiếu tín hiệu với danh sách người dùng vừa được thiết lập.


Chẳng mấy chốc, một cái tên hiện lên trong giao diện kiểm soát.


Lâm Bắc.


Tần Tranh khẽ nhíu mày.


Anh ngẩng đầu nhìn về phía Phạm Trung đang cần mẫn canh bếp lửa trong gian bếp, thong thả lên tiếng:


— Trung thúc, khi nào tiện đường, thúc ghé qua nhà xem Lâm Bắc thế nào nhé. Lệnh Bài Mỹ Thực của hắn vừa đột ngột mất kết nối với Mẫu Phù.


Phạm Trung nghe vậy lập tức giật mình.


Trong lòng ông không khỏi dâng lên một dự cảm chẳng lành.


Bởi cách đây không lâu, khi đến nhà đưa Lệnh Bài Mỹ Thực cho Lâm Bắc, nhìn thấy hắn nằm bẹp trên giường với bộ dạng đau đớn, Phạm Trung vốn đã cảm thấy có gì đó không ổn.


Ban đầu, ông thậm chí còn định không giao Lệnh Bài cho hắn nữa để tránh phát sinh rủi ro.


Thế nhưng Lâm Bắc lại liên tục khẳng định rằng mình dù sao cũng là con cháu Lâm gia. Đám người kia chỉ đánh hắn để dằn mặt, sau khi đạt được mục đích chắc chắn sẽ không dám tiếp tục làm gì hắn.


Hắn năn nỉ mãi, Phạm Trung nhất thời mềm lòng nên cuối cùng mới đồng ý giao Lệnh Bài.


Không ngờ...


Chỉ mới qua một đêm, sự cố mất kết nối đã thực sự xảy ra.


Phạm Trung thở dài, trong lòng không khỏi có chút áy náy.


Ông quay sang nhìn Tần Tranh rồi gật đầu:


— Được rồi, cậu Tần. Sáng sớm mai tôi sẽ tranh thủ ghé qua nhà xem tên Lâm Bắc đó rốt cuộc đang giở trò gì.


---


Sáng hôm sau.


Sau khi dùng bữa, Tần Tranh vẫn theo lệ thường rời khỏi nhà tiến về phường thị.


Còn Phạm Trung thì lập tức đi thẳng tới nhà Lâm Bắc.


Băng qua những con đường quen thuộc, không mất quá nhiều thời gian, ông đã tìm đến khu vực gần căn nhà nhỏ của hắn.


Thế nhưng, vốn là người cẩn thận, Phạm Trung không hề tiến thẳng tới gõ cửa.


Ông chủ động dừng lại ở một khoảng cách khá xa, tìm một vị trí kín đáo rồi âm thầm quan sát.


Suốt hơn một giờ đồng hồ, ông kiên nhẫn theo dõi động tĩnh xung quanh căn nhà.


Không có người khả nghi.


Không có dấu hiệu phục kích.


Cũng không phát hiện bất kỳ kẻ nào đang âm thầm theo dõi căn nhà.


Mãi đến khi một cậu bé khoảng mười hai tuổi đi ngang qua, gõ cửa vài cái rồi bước vào bên trong, Phạm Trung mới hơi thả lỏng cảnh giác.


Không lâu sau, cậu bé bước ra với vẻ mặt hớn hở rồi nhanh chóng rời đi.


Xác định xung quanh thực sự không có gì bất thường, Phạm Trung mới chậm rãi tiến lại gần.


Ông cố tình giữ dáng vẻ tự nhiên như một người qua đường bình thường, vừa đi vừa không ngừng quan sát xung quanh.


Chẳng bao lâu sau, Phạm Trung đã đứng trước cửa nhà Lâm Bắc.


Ông đưa tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa.


Cốc! Cốc! Cốc!


Chỉ qua vài hơi thở, bên trong đã truyền ra tiếng hỏi:


— Ai vậy?


Nghe đúng giọng Lâm Bắc, Phạm Trung mới lên tiếng:


— Là ta, Phạm Trung đây!


Bên trong lập tức truyền ra tiếng đáp:


— Cửa không khóa đâu, Trung thúc cứ đẩy vào đi!


Phạm Trung từ từ đẩy cánh cửa gỗ bước vào.


Vừa bước qua cửa, ông đã nhìn thấy Lâm Bắc đang nằm sấp trên giường.


Nghe tiếng động, hắn vội vàng lồm cồm bò dậy.


Vì phần mông vẫn còn đau nhức sau trận gia pháp hôm trước, từng bước đi của hắn đều có phần khập khiễng.


Lâm Bắc đi tới gần, tò mò hỏi:


— Hôm nay Trung thúc sao lại tới sớm thế? Hàng hóa của con đâu rồi thúc?


Phạm Trung không trả lời.


Ông chỉ lẳng lặng nhìn thẳng vào mắt hắn rồi trầm giọng hỏi:


— Lệnh Bài Mỹ Thực đâu rồi?


Bốn chữ vừa thốt ra, sắc mặt Lâm Bắc lập tức thay đổi.


Một tia ký ức mơ hồ đột nhiên lóe lên trong đầu.


Lệnh Bài...


Hình như hắn có một tấm Lệnh Bài.


Lâm Bắc nhíu mày, cố gắng hồi tưởng.


Một lát sau, hắn mới mơ hồ nhớ ra dường như mình đã từng ném thứ gì đó vào góc phòng.


— Chờ con một chút...


Lâm Bắc vội vàng lê từng bước chân đau nhức về phía góc nhà.


Hắn chỉ mang máng nhớ rằng mình từng hoảng loạn ném tấm Lệnh Bài về hướng này.


Nhưng tại sao hắn lại làm vậy?


Vì chuyện gì?


Hắn hoàn toàn không nhớ nổi.


Sau một hồi loay hoay tìm kiếm, Lâm Bắc cuối cùng cũng nhìn thấy tấm Lệnh Bài Mỹ Thực nằm khuất sau một góc tủ.


Hắn cúi xuống nhặt lên.


Thế nhưng ngay khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào bề mặt gỗ...


Oong!


Một luồng dao động vô hình lập tức truyền ra.


Liên kết giữa Lệnh Bài và Hạt Giống Khế Ước Phù trong linh hồn được khôi phục.


Vùng dữ liệu bị phong tỏa trước đó lập tức được mở lại.


Ầm!


Toàn bộ ký ức vừa bị che giấu như một dòng thác lũ bất ngờ tràn ngược vào Thức Hải.


Kỹ thuật chế biến Bột Trái Cây Hòa Tan.


Từng bước chế biến.


Từng tỷ lệ phối trộn.


Từng thao tác.


Và cả cảm giác sợ hãi tột cùng khi nhận ra bản thân hoàn toàn không có khả năng chống lại hệ thống kiểm soát thần trí kia...


Tất cả đồng loạt trở về.


Lâm Bắc đứng chết lặng tại chỗ.


Sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng.


Hai tay run rẩy siết chặt tấm Lệnh Bài.


Một lát sau, hắn mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Phạm Trung.


Trong ánh mắt không còn vẻ đắc ý hay vọng tưởng lúc trước.


Chỉ còn lại sự cay đắng và một chút kinh hãi khó che giấu.


Lâm Bắc nở một nụ cười khổ.


Hắn cuối cùng cũng hiểu.


Thứ mà hắn tưởng rằng mình có thể lợi dụng để tiếp cận bí mật của thế lực thần bí kia...


Thực chất lại chính là một sợi dây vô hình đang nằm trong tay đối phương.

0
Ủng hộ tác giả Thuyết Thư tiểu sinh Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.