Chương 70: Quán Đinh Phù Văn
Kiên trì thao tác liên tục, làm được hơn hai mươi tấm Lệnh Bài Mỹ Thực thì trời bên ngoài cũng vừa gần sáng. Tần Tranh dừng tay, cẩn thận cất số lệnh bài vào không gian rồi đứng dậy đi xuống bếp làm bữa ăn sáng.
Vừa bước chân vào gian bếp, như chợt nhớ ra điều gì, Tần Tranh tựn tẩm thầm thoại:
— Chắc thời gian qua cũng đã vừa đủ rồi, để xem thành quả ra sao.
Anh tiến lại gần chiếc chum gốm lớn cao tới thắt lưng đặt ở góc bếp. Khi tay nhẹ nhàng mở chiếc nắp gốm ra, một mùi hương thơm nồng nặc, đậm đà đặc trưng của nước tương lập tức bay tỏa khắp không gian! Mùi thơm này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy mẻ nước tương lên men thủ công này đã thành công mỹ mãn.
Tần Tranh mỉm cười hài lòng. Anh lấy một chiếc nồi nhỏ, cẩn thận múc ra một lượng nước tương vừa đủ, đem đi lọc kỹ lấy phần nước cốt thuần khiết rồi bắc lên bếp thắng lại cho chuẩn vị, dậy lên sắc nâu óng ả cùng hương vị đậm đà.
Còn về phần xác đậu còn sót lại trong hũ, Tần Tranh cũng không hề bỏ phí. Anh đem nghiền thật mịn, sau đó cho thêm hành tỏi đã giã nhỏ vào chảo phi thơm. Tiếp đó, anh nêm nếm thêm đường, ninh nhẹ trên lửa nhỏ rồi châm vào một ít nước tinh bột khoai đã pha loãng. Qua vài phút đảo đều tay, một chảo tương đen sền sệt, thơm ngon phức và đậm đà vị chua ngọt đã hoàn thành, sẵn sàng trở thành loại gia vị chấm hoàn hảo cho các món ăn tiếp theo!
Làm xong phần tương đen, Tần Tranh trút tất cả vào một hũ gốm nhỏ đậy kín nắp để tích trữ dùng dần, sau đó mới chính thức bắt tay vào nấu bữa sáng.
Trong lúc chế biến món thịt kho, Tần Tranh cẩn thận rót thêm một chút nước tương cốt vừa thắng nóng vào nồi. Ngay lập tức, hương thơm đậm đà đặc trưng quyện cùng vị ngọt của thịt tỏa ra nghi ngút.
Chẳng mấy chốc, mâm cơm nóng hổi đã được dọn lên. Tần Tranh cùng Phạm Trung ngồi xuống quây quần bên bàn ăn. Mâm cơm sáng hôm nay vô cùng đơn sơ nhưng hấp dẫn với một đĩa rau luộc xanh mướt, một bát thịt kho óng ả và một đĩa nước tương tỏi ớt đen sánh.
Khi nhìn thấy đĩa nước chấm đen xì, trông chẳng khác nào nước bùn, Phạm Trung không khỏi chau mày nghi hoặc, ánh mắt đầy vẻ e ngại.
Thế nhưng, khi thấy Tần Tranh tự nhiên gắp một ít rau luộc chấm ngập vào đĩa nước tương kia rồi đưa vào miệng thưởng thức một cách say sưa, Phạm Trung cũng bán tín bán nghi, bắt chước gắp một đọt rau chấm ăn theo.
Ngay khoảnh khắc vị ngọt mát tự nhiên của rau luộc hòa quyện cùng vị đậm đà, béo ngậy và hương thơm nồng nặc của nước tương tỏi ớt bùng phát trên đầu lưỡi, mắt Phạm Trung lập tức trợn tròn vì kinh ngạc! Gã vừa nhai ngấu nghiến vừa vội vàng lên tiếng hỏi:
— Cậu Tần... thứ nước chấm này rốt cuộc là thứ gì mà thơm ngon đến thế?!
Tần Tranh mỉm cười vui vẻ đáp:
— Nó chính là mẻ hạt đậu mà chúng ta đem ủ với muối suốt hơn một tháng qua đấy!
Nghe Tần Tranh giải thích, Phạm Trung không giấu nổi sự thán phục, giơ ngay ngón tay cái về phía anh mà gật gù khen ngợi:
— Thần kỳ thật! Thật sự quá ngon!
Vừa thưởng thức bữa sáng, hai người vừa trò chuyện. Sau một hồi ăn uống vui vẻ, Tần Tranh mới chậm rãi đặt chén xuống, nhìn Phạm Trung rồi lên tiếng:
— Trung thúc, ta có một kế hoạch mới cần thúc bắt tay vào làm.
Nghe vậy, Phạm Trung dừng đũa, tò mò hỏi:
— Chuyện gì vậy cậu Tần?
— Là thế này Trung thúc. Ta thấy dạo này thúc cứ phải thức khuya thức đêm làm hàng cho kịp giao cho đại lý, vất vả quá. Thế nên ta muốn đem công việc chế biến này giao bớt cho người khác làm.
Chúng ta chỉ việc đứng đằng sau thu phần chia hoa hồng thôi!
Nghe Tần Tranh nói vậy, Phạm Trung không khỏi chau mày, lộ rõ sự nghi hoặc và lo lắng:
— Nhưng... nếu giao cho người khác làm rồi, nhỡ họ làm lộ bí mật công thức chế biến ra ngoài thì sao?
Tần Tranh nhìn thấu ngay sự lo âu trong ánh mắt của gã. Anh thừa hiểu, những ngày qua nhờ có kẹo, đường và bột trái cây mà số tiền Phạm Trung kiếm được là một con số khổng lồ — thứ tài sản mà trước đây một gã võ giả nghèo như ông có mơ cũng chưa từng tưởng tượng tới. Nếu bí mật bị tiết lộ ra ngoài, con đường kiếm tiền đổi đời này coi như bị chặt đứt hoàn toàn.
Ánh mắt Tần Tranh dịu xuống, anh cất giọng đầy an ủi và tự tin:
— Trung thúc đừng lo, chuyện bảo mật ta đã suy tính vô cùng kỹ lưỡng rồi. Thời gian qua, ta đã nghiên cứu thành công một loại phù văn đặc biệt gọi là Mẫu Tử Phù. Nó chia làm hai dạng là Mẫu Phù và Tử Phù, dùng để khống chế tuyệt đối quy trình sản xuất hàng hóa.
Nói rồi, Tần Tranh kiên nhẫn giải thích cặn kẽ nguyên lý vận hành của Mẫu Tử Phù cho Phạm Trung nghe.
Càng nghe Tần Tranh phân tích, gương mặt Phạm Trung càng biến hóa từ lo lắng sang sững sờ, rồi kinh ngạc thốt lên:
— Mẫu Tử Phù?! Chẳng phải loại phù văn đó chỉ có những Cao Cấp Phù Sư thượng thừa mới vẽ được sao?!
Tần Tranh nghe vậy chỉ khẽ cười, thản nhiên đáp:
— Ta vừa mới đột phá lên Cao Cấp Phù Sư cách đây không lâu.
Phạm Trung trợn tròn mắt, kinh ngạc đến mức không nói nên lời!
Trong hiểu biết của gã, Mẫu Tử Phù là thứ cực kỳ hiếm hoi và đắt đỏ, vốn chỉ có con em các đại gia tộc hoặc các Công hội lớn ở Nội Thành mới đủ tư cách sử dụng. Mỗi khi gặp nguy hiểm cần cầu cứu hay muốn truyền tin quan trọng về gia tộc, họ mới kích hoạt Tử Phù.
Thế nhưng, điều khiến Phạm Trung chấn động bàng hoàng hơn cả là Mẫu Tử Phù của các đại gia tộc hay Công hội chỉ dùng được đúng một lần — hễ Tử Phù kích hoạt xong là sẽ lập tức hóa thành tro bụi, mà giá thành chế tạo thì trên trời.
Trong khi đó, Mẫu Tử Phù mà Tần Tranh vừa sáng chế ra lại có thể vận hành vĩnh viễn! Chỉ cần cung cấp đủ năng lượng duy trì, Tử Phù khắc trên Lệnh Bài có thể truy xuất dữ liệu liên tục ngày này qua ngày khác mà không hề bị hư hại hay tự hủy!
Nhưng Phạm Trung đâu thể nào biết được rằng, những tấm Lệnh Bài Mỹ Thực này đều được Tần Tranh khắc họa bằng Hồn lực thuần khiết nhất. Nó hoàn toàn không bị ảnh hưởng hay quấy rối bởi những tàn niệm ma thú như loại phù triện truyền thống vốn vẽ bằng Tinh huyết pha trộn. Đã vậy, việc sử dụng gỗ Dưỡng Hồn Mộc làm phôi chứa còn giúp cho Tử Phù có khả năng tự động hấp thu năng lượng để ôn dưỡng phù văn bên trong lâu dài!
Nhìn thấy vẻ chấn động đến thẫn thờ của Phạm Trung, Tần Tranh khẽ mỉm cười nói tiếp:
— Trung thúc thấy thế nào? Có muốn thử nghiệm một chút không?
Phạm Trung nghe vậy lập tức gật đầu lia lịa. Tần Tranh liền đứng dậy trở về phòng, một lúc sau mang ra xấp Lệnh Bài Mỹ Thực vừa hoàn thành lúc rạng sáng đưa cho Phạm Trung.
Cầm tấm lệnh bài trên tay, Phạm Trung lật qua lật lại ngắm nghía trong sự ngạc nhiên. Nó hoàn toàn khác với những lá phù triện ngoằn ngoèo thường thấy, chỉ là một tấm gỗ tỏa mùi thơm dịu nhẹ, hai mặt in chìm chữ "Mỹ" và "Thực" sắc nét. Đáng nói là từng đường nét, góc cạnh trên hàng chục tấm lệnh bài đều đồng đều chuẩn xác như được đúc ra từ cùng một khuôn.
Đoán đây là thủ thuật bí truyền của Tần Tranh, Phạm Trung không tò mò hỏi sâu mà cẩn thận trích một giọt máu tươi nhỏ lên bề mặt gỗ Dưỡng Hồn Mộc.
Giọt máu vừa ngấm vào đường vân, toàn bộ phù văn ẩn sâu bên trong liền đồng loạt phát sáng. Một luồng dao động hồn lực vô hình lập tức xuyên qua cơ thể Phạm Trung, tìm đến hạt giống Khế Ước Phù Bảo Mật trong linh hồn gã để hoàn tất quá trình đồng bộ. Từ khoảnh khắc này, tấm Lệnh Bài Mỹ Thực chính thức trở thành "chìa khóa truy cập" riêng của Phạm Trung; nếu rơi vào tay người khác, nó sẽ trở nên vô hiệu.
Lệnh bài vốn không lưu trữ công thức. Nó chỉ đóng vai trò cầu nối thông qua Tử Phù để liên kết với Mẫu Phù nằm sâu trong Chân trời sự kiện của Hình chiếu Hố đen, từ đó truyền dữ liệu được phép về linh hồn người dùng.
Ngay khi đồng bộ xong, trong tâm trí Phạm Trung lập tức xuất hiện một danh mục thông tin rõ ràng: kỹ thuật tinh chế đường, công thức làm kẹo, phương pháp sấy bột trái cây, quy trình ủ nước tương cùng vô số cách chế biến thực vật dại khác.
Tuy nhiên, tất cả chỉ hiện ra dưới dạng mục lục bị khóa. Phạm Trung thấy được tên gọi và công dụng, nhưng hoàn toàn không thể xem chi tiết do quyền truy cập vẫn nằm trong tay Tần Tranh.
Ở phía bên kia, thông qua Mẫu Phù, Tần Tranh cảm nhận được kết nối vừa thiết lập. Anh mỉm cười rồi dùng ý niệm mở quyền truy cập quy trình chế biến Tương Đen cho tấm Tử Phù của Phạm Trung.
Nhận được lệnh, một luồng hồn lực lập tức truyền ngược từ Tử Phù vào hạt giống khế ước trong linh hồn gã, kéo theo vô số thông tin chi tiết: từ tỷ lệ trộn xác đậu nành, kỹ thuật phi hành tỏi, liều lượng đường, cách điều chỉnh độ mặn cho đến phương pháp pha tinh bột khoai tạo độ sánh.
Kỳ diệu hơn, những gì truyền tới không dừng lại ở lý thuyết suông. Nhờ Phù Văn Quán Đỉnh tích hợp bên trong Mẫu Phù, toàn bộ kinh nghiệm thao tác đã chuyển hóa thành "ký ức kỹ năng" khắc sâu vào linh hồn gã. Phạm Trung có cảm giác như chính mình đã đứng bếp hàng ngàn lần: biết nhóm lửa, canh nhiệt, đảo tay, nêm nếm gia vị, thậm chí chỉ cần nhìn màu sắc và ngửi mùi thơm là phán đoán ngay được món tương đang thiếu hay thừa thứ gì.
Mọi thứ diễn ra tự nhiên đến mức gần như bản năng khiến Phạm Trung trợn tròn mắt:
— Đây... đây chẳng khác nào trực tiếp truyền kinh nghiệm vào đầu ta!
Tần Tranh bình thản gật đầu, chỉ tay vào tấm lệnh bài rồi căn dặn:
— Chính xác. Nhưng thúc phải nhớ, thứ này chỉ là cầu nối. Những gì thúc vừa học được thực chất ghi nhận trong hạt giống Khế Ước Phù Bảo Mật.
Lệnh bài mất thì quyền truy cập mất; Mẫu Phù ngắt kết nối thì ký ức kỹ năng truyền xuống cũng lập tức bị phong tỏa.
Nghe vậy, Phạm Trung trầm mặt nhìn tấm lệnh bài trong tay, trong lòng dâng lên cảm giác kính sợ sâu sắc. Gã hiểu ra đây không phải lá phù triện hay vật chứa công thức thông thường, mà là chiếc chìa khóa thông minh nối thẳng linh hồn gã với kho tri thức khổng lồ của Tần Tranh. Cửa sẽ mở khi có chìa khóa, đóng lại khi chìa khóa mất đi, và chỉ cần chủ nhân kho tri thức thu hồi quyền hạn, tất cả sẽ lập tức trở thành vùng ký ức bị phong tỏa.
— Cậu Tần... thứ này về sau còn có thể làm được những gì nữa? — Phạm Trung thán phục hỏi.
Tần Tranh nhìn tấm lệnh bài, khẽ cười đáp:
— Ta cũng chưa biết. Đây mới chỉ là phiên bản đầu tiên mà thôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.