Chương 74: Tu Luyện Khống Vật Thuật
Chẳng lâu sau, hai người cùng nhau ngồi quây quần bên mâm cơm ấm cúng. Cơm nước xong xuôi, Phạm Trung lập tức quay trở lại phòng mình, bắt tay ngay vào công việc chế biến kẹo. Bản tính vốn siêng năng, gã dường như không thể chịu nổi việc để bản thân rảnh rỗi dù chỉ một phút một giây.
Còn Tần Tranh thì đi ra khoảng sân nhỏ trước nhà, bắt đầu xử lý những tấm gỗ Thiết Mộc mà anh đã mua về từ vài ngày trước. Để gỗ khô một cách tự nhiên và không bị nứt nẻ do co ngót đột ngột, anh đã cẩn thận đặt chúng ở nơi râm mát thoáng khí để rút hơi ẩm một cách từ từ. Đến hôm nay, khối gỗ Thiết Mộc đã đạt độ khô lý tưởng, Tần Tranh mới bắt đầu bào gọt, chà nhám tỉ mỉ từng bề mặt cho thật láng mịn.
Mất nhiều giờ đồng hồ mệt mài xử lý xong phần thô, Tần Tranh mới lấy mực phù chuyên dụng ra pha trộn theo tỷ lệ chuẩn xác để chuẩn bị vẽ Phù trận lên mặt bàn.
Trên bề mặt gỗ láng bóng, anh hạ bút vẽ nên các đường Phù Văn Dẫn Nhiệt đan xen trải đều. Tất cả những đường dẫn này đều được đấu nối tập trung về một Phù trận cốt lõi nằm ở góc bàn.
Phù trận cốt lõi này đóng vai trò như một "trung tâm điều khiển" năng lượng. Bên trong tích hợp Tụ Nguyên Phù để tiếp nhận Nguyên lực do người dùng truyền vào, kết hợp với Phù Văn Chuyển Hóa để biến đổi Nguyên lực thành nhiệt lượng, sau đó dẫn truyền lượng nhiệt ấy lan tỏa đều tắp ra khắp mặt bàn.
Trước đó, thông qua hình chiếu mô phỏng và thử sai vô số lần bên trong không gian Hố Đen, Tần Tranh đã tính toán ra một kết cấu tối ưu nhất, giúp mặt bàn giữ được mức nhiệt độ luôn ổn định và thích hợp cho quá trình chế biến, giữ ấm kẹo.
Đến khi nét vẽ Phù văn cuối cùng hoàn chỉnh, Phù trận trên mặt bàn Thiết Mộc chợt lóe lên một luồng ánh sáng mờ nhạt rồi ẩn sâu vào trong thớ gỗ. Tần Tranh lúc này mới đứng thẳng người dậy, khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Để kiểm tra thành quả, Tần Tranh lập tức đặt tay vào góc bàn, vận chuyển một luồng Nguyên lực truyền thẳng vào Phù trận.
Nói tới Nguyên Khí và Nguyên Lực, có lẽ nhiều người sẽ dễ bị lẫn lộn giữa hai khái niệm này. Thực chất, Nguyên Khí chính là nguồn năng lượng tự do lưu tán tự nhiên giữa trời đất; còn Nguyên Lực là nguồn Nguyên Khí đã được tu sĩ hấp thu vào cơ thể, trải qua quá trình luyện hóa và làm chủ thì mới trở thành Nguyên Lực của bản thân.
Quay trở lại với Tần Tranh, khi anh truyền đủ lượng Nguyên lực vào Phù trận cốt lõi, toàn bộ bề mặt bàn gỗ Thiết Mộc bỗng nhiên lóe sáng nhẹ lên một cái, sau đó luồng linh quang nhanh chóng thu liễm ẩn sâu vào bên trong thớ gỗ.
Ngay sau đó, nhiệt độ của mặt bàn bắt đầu tăng dần lên một cách vô cùng rõ rệt. Từ 35⁰C nhích lên 45⁰C, rồi tiếp tục tăng tới 55⁰C thì nhịp tăng bắt đầu chậm lại. Khi đạt tới mốc chính xác là 60⁰C, nhiệt lượng gần như không còn tăng thêm nữa mà duy trì ở trạng thái cực kỳ ổn định.
Cảm thấy tác phẩm của mình đã hoàn thành đúng như ý muốn, Tần Tranh mới bê tấm ván gỗ Thiết Mộc vào trong gian bếp — nơi Phạm Trung vẫn đang mải mê canh bếp lửa chờ nồi đường bay hơi cô đặc.
Anh nhẹ nhàng đặt tấm ván giữ nhiệt lên mặt bàn gỗ trong bếp, kích thước vừa vặn khít khao vì Tần Tranh đã đo đạc tỉ mỉ từ trước.
Thấy Tần Tranh bê một tấm gỗ dày vào đặt lên bàn bếp, Phạm Trung dừng tay tò mò hỏi:
— Tấm gỗ này dùng để làm gì vậy cậu Tần?
Tần Tranh mỉm cười ôn hòa đáp:
— Đây là mặt bàn giữ nhiệt độ ổn định khi làm kẹo. Có nó rồi, toàn bộ khối kẹo lớn sẽ luôn giữ được độ mềm dẻo, không bị nguội lạnh hay cứng lại giữa chừng. Từ giờ Trung thúc có thể thong thả chế biến cả một khối đường lớn thành kẹo cùng lúc, không cần phải vất vả chia nhỏ ra làm nhiều mẻ như trước nữa.
Nghe vậy, Phạm Trung giương mắt nhìn tấm gỗ, kinh ngạc hỏi lại:
— Thật... thật sao cậu Tần? Tấm gỗ này mà giữ nhiệt được ư?
Tần Tranh bật cười đáp:
— Không tin thì thúc cứ sờ thử xem.
Phạm Trung bán tín bán nghi tiến lại gần, hiếu kỳ đưa tay đặt lên bề mặt ván gỗ. Gã sờ hết góc này rồi lại chuyển sang góc khác, cảm nhận được hơi ấm 60⁰C tỏa ra vô cùng đều đặn và dễ chịu. Phạm Trung ngẩng đầu nhìn Tần Tranh, ánh mắt tràn đầy sự thán phục:
— Kỳ diệu thật! Nó thực sự có thể tự tỏa nhiệt này!
Thấy Phạm Trung phấn khởi như trút được gánh nặng, Tần Tranh gật đầu mỉm cười rồi tiến lại gần, tỉ mỉ hướng dẫn cho gã cách truyền Nguyên lực vào Phù trận ở góc bàn để vận hành và kiểm soát mặt bàn giữ nhiệt.
Hướng dẫn tỉ mỉ cho Phạm Trung xong xuôi, Tần Tranh liền xách theo một thùng nước lớn đi ra giữa khoảng sân rộng. Anh chuẩn bị bắt tay vào buổi luyện tập Khống Vật Thuật — một kỹ năng vô cùng thiết yếu đối với bất kỳ tu sĩ nào.
Tuy nhiên, phương pháp luyện tập của Tần Tranh lại hoàn toàn khác biệt nhờ được anh nghiên cứu và cải tiến lại. Thông thường, sách bí tịch chỉ giảng dạy kỹ năng này theo cách truyền thống: dùng Nguyên lực bao bọc lấy vật thể để nâng nó lên không trung. Lối đi này đòi hỏi tiêu hao một lượng Nguyên lực cực kỳ khổng lồ, thường chỉ có các võ giả đã chạm tới ngưỡng Tam Giai mới đủ thực lực để thực hiện.
Nhưng Tần Tranh lại không nghĩ như vậy. Ngay từ khi còn ở mức Nhị Giai, anh đã kiên trì rèn luyện Khống Vật Thuật theo một tư duy hoàn toàn mới.
Thay vì trực tiếp khống chế những vật thể rắn nặng nề, Tần Tranh lại lựa chọn điều khiển Nước.
So với gỗ hay đá, nước nhẹ hơn, không có hình dạng cố định và đòi hỏi độ khống chế linh hoạt cao hơn rất nhiều. Điều quan trọng nhất là khi luyện tập với nước, Tần Tranh có thể dễ dàng điều chỉnh dung lượng điều khiển từ một giọt nhỏ, một dòng suối mảnh cho đến cả khối nước lớn tùy theo khả năng. Phương pháp này không chỉ giúp tiết kiệm tối đa Nguyên lực tiêu hao mà còn luyện cho thần trí khả năng điều phối, tạo hình vật thể một cách cực kỳ biến hóa và tỉ mỉ.
Để trở thành một Phù Khí Sư, người luyện không chỉ cần am hiểu nghệ thuật Luyện Khí rèn đúc mà còn phải tinh thông cả kỹ nghệ Vẽ Phù.
Phù Khí Sư hoàn toàn khác biệt với Phù Sư thông thường. Phân cấp của Phù Khí Sư cũng rất đặc thù: chỉ có Sơ cấp và Cao cấp, hoàn toàn không có cấp Trung trung gian. Bước lên trên Cao cấp sẽ là Đại Phù Khí Sư, Tông Sư, và những cảnh giới huyền thoại cao hơn nữa mà Tần Tranh chưa từng biết tới.
Điều kiện để nhập môn Phù Khí Sư cũng cực kỳ khắt khe. Người bắt đầu học bắt buộc phải đạt tối thiểu cảnh giới Võ giả Nhị giai để có đủ Nguyên lực luyện hóa, đồng thời phải đạt trình độ Trung giai Phù Sư thì mới có thể đặt chân vào con đường này.
Ở cấp độ Sơ cấp Phù Khí Sư, người ta mới chỉ dừng lại ở việc khắc họa hoặc vẽ các đường Phù văn, Phù trận lên trên bề mặt vũ khí, vật phẩm hay các công cụ đơn giản đã được rèn đúc hoàn thiện.
Nhưng khi đã bước lên Cao cấp Phù Khí Sư, kỹ nghệ đã đạt tới độ dung hợp hoàn mỹ. Họ có thể kết hợp việc vẽ Phù văn trực tiếp ngay trong quá trình nung rèn và luyện khí, khiến Phù văn hòa làm một với chất liệu đúc nên bảo vật.
Chính vì lẽ đó, muốn nâng cao kỹ nghệ và đột phá lên cấp độ Phù Khí Sư Cao Cấp, Tần Tranh hiểu rõ mình bắt buộc phải trực tiếp rèn luyện ở môi trường ngoài đời thực chứ không thể ỷ lại hoàn toàn vào việc mô phỏng trong Hố Đen.
Bởi lẽ, chỉ có môi trường thực tế mới mang lại nhiều cảm ngộ sâu sắc và tạo ra vô số biến động ngẫu nhiên trong suốt quá trình chế tác. Những tác động ngoại cảnh bất ngờ như sự thay đổi đột ngột của luồng gió, sự trồi sụt nhiệt độ của môi trường xung quanh, hay vô vàn tình huống phát sinh không ngờ tới... đều là những yếu tố mà một môi trường mô phỏng thuần túy rất khó tái lập trọn vẹn.
Thông qua việc trực tiếp kiên trì luyện tập giữa đời thực như thế này, Tần Tranh không chỉ mài giũa cảm nhận của bản thân mà còn liên tục thu thập thêm vô số tập dữ liệu thực nghiệm quý giá. Tất cả đều được anh nạp ngược trở lại vào hệ thống Hố Đen, giúp cho các thuật toán mô phỏng trong tương lai càng thêm phần phong phú, chính xác và mang tính khách quan toàn diện hơn.
Hiện tại, Tần Tranh đã có thể khống chế khối nước cùng nhiều loại vật liệu khác nhau một cách vô cùng thuần thục và nhuần nhuyễn.
Anh lấy khối nước làm môi trường thử nghiệm, linh hoạt điều khiển những hạt vật liệu nhỏ mịn như mực phù ngưng tụ lơ lửng bên trong dòng nước trong suốt. Dưới sự dẫn dắt tỉ mỉ của thần trí và Nguyên lực, từng hạt vật chất nhỏ bé bắt đầu chuyển động theo ý niệm của anh, chậm rãi hội tụ thành những đường nét Phù văn sắc sảo.
Từng nét, từng nét một...
Các đường Phù văn đan xen, nối liền rồi hoàn chỉnh thành một Phù trận, lơ lửng ngay giữa khối nước mà không hề tan rã.
Nhìn Phù trận đang vận chuyển ổn định trước mắt, ánh mắt Tần Tranh thoáng hiện lên vẻ suy tư.
Đây không đơn thuần chỉ là một phương pháp luyện tập Khống Vật Thuật.
Đối với anh, nó còn là một bước thử nghiệm cực kỳ quan trọng cho con đường trở thành Phù Khí Sư Cao cấp sau này.
Bởi khi bước vào quá trình luyện khí cao cấp, Tần Tranh sẽ phải đối mặt với những vật liệu đã được nung chảy ở nhiệt độ cực cao. Kim loại sau khi nóng chảy sẽ không còn giữ hình dạng cố định như một thanh thép hay một khối quặng nữa, mà trở thành một dòng vật chất có tính lưu động cực mạnh.
Muốn khắc họa Phù văn trực tiếp vào bên trong môi trường như vậy, yêu cầu đối với khả năng khống chế vật chất và thần trí sẽ cao hơn rất nhiều so với việc vẽ Phù văn trên một mặt phẳng cố định.
Vì thế, việc luyện tập với nước hiện tại chính là cách Tần Tranh chủ động rèn luyện khả năng điều khiển vật chất ở trạng thái lưu động.
Nước có nhiệt độ thấp, dễ kiểm soát và đặc biệt thuận tiện cho việc tăng dần độ khó. Anh có thể bắt đầu từ một giọt nước, sau đó mở rộng thành dòng nước, khối nước, rồi tiếp tục đưa các loại vật liệu khác nhau vào bên trong để luyện tập khả năng phân tách, di chuyển, hội tụ và sắp xếp chúng theo ý niệm.
Đến khi có thể khiến từng hạt vật chất nhỏ bé chuyển động chính xác theo ý muốn, đồng thời duy trì ổn định cả một kết cấu Phù trận trong môi trường lưu động, khả năng khống chế của Tần Tranh cũng sẽ được nâng lên một cấp độ hoàn toàn mới.
Đến lúc đó, anh mới có đủ tư cách thử nghiệm trên những vật liệu khó kiểm soát hơn.
Chẳng hạn như kim loại nóng chảy.
Đương nhiên, Tần Tranh cũng hiểu rất rõ rằng nước và kim loại nóng chảy không thể hoàn toàn đánh đồng với nhau. Nhiệt độ, độ nhớt, mật độ, sức căng bề mặt và đặc tính năng lượng của chúng đều hoàn toàn khác biệt.
Nhưng thứ anh đang rèn luyện không phải là khả năng điều khiển riêng nước.
Mà là khả năng dùng thần trí và Nguyên lực để can thiệp vào một khối vật chất đang vận động liên tục.
Chỉ cần nắm được nguyên lý cốt lõi này, những khác biệt về vật liệu sau này đều có thể tiếp tục thông qua thực nghiệm để từng bước thích nghi.
Hơn nữa, mỗi lần luyện tập trong thực tế đều mang đến cho Tần Tranh một lượng dữ liệu vô cùng quý giá.
Sự thay đổi của nhiệt độ, độ ẩm, tốc độ dòng chảy, sức cản của vật chất, độ ổn định của Phù văn... tất cả đều được Không Gian Giới Vực ghi nhận và truyền vào Hình chiếu Hố Đen để tiến hành phân tích.
Dữ liệu thực tế lại tiếp tục được đưa trở về hệ thống mô phỏng.
Mô phỏng đưa ra kết quả mới.
Tần Tranh lại đem kết quả ấy ra thực tế kiểm chứng.
Cứ như vậy, thực tế và mô phỏng không ngừng bổ sung cho nhau, tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn chỉnh.
Đây mới chính là phương pháp tu luyện và nghiên cứu mà Tần Tranh đang từng bước hình thành.
Không phải hoàn toàn dựa vào mô phỏng.
Cũng không phải hoàn toàn dựa vào kinh nghiệm thực tế.
Mà là lấy thực nghiệm làm nền tảng, mô phỏng làm công cụ, rồi dùng kết quả thực tế để không ngừng sửa chữa và hoàn thiện lý thuyết.
Còn Phù Khí Sư Cao cấp...
Đối với Tần Tranh, con đường ấy giờ đây mới chỉ vừa chính thức bắt đầu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.