Chương 1: Như Cánh Hoa Rơi
Nàng
vốn không phải người sẽ tranh giành tình cảm.
Nàng vẫn nghĩ, điều gì là của mình thì
sẽ là của mình, không có tranh giành, không có cướp đoạt. Cứ thế,
mọi điều sẽ đến một cách tự nhiên như cách vốn nó phải thế. Tình
yêu cũng vậy. Sao ta phải níu giữ một trái tim khi nó đã không còn
rung lên vì ta nữa? – Nàng nghĩ, và lẳng lặng nhìn từng người rời
xa.
Và rồi, Người Ấy xuất hiện. Nàng và Người
Ấy quen nhau nhẹ nhàng và tự nhiên như hạt mưa đầu mùa lướt qua vòm
lá.
Không
có hứa hẹn, không có ngỏ lời, không có thử thách.
Người Ấy nói: “Từ mai đợi anh qua đón đi
làm nhé.”
Người Ấy nói: “Anh mới tìm được một quán
rất hay, tối anh dẫn đi.”
Người Ấy nói: “Chanh đào cho em này, cổ
họng yếu quá.”
Người Ấy nói: “Mưa to quá em nhỉ, em đang ở
đâu rồi?”
Người Ấy nói: “Cuối tuần mà chán thì bảo
anh, anh dẫn đi chơi.”
Người Ấy nói: “Em ấy, cáu lên là không thèm
nghe ai nói.”
Người Ấy nói: “Anh mới không thèm chấp cái
đồ xấu tính!”
Người Ấy dành cho Nàng một tình cảm kiên
nhẫn, bao dung và dịu dàng khó tả. Kể từ khi Người Ấy xuất hiện,
Nàng có thể là công chúa đỏng đảnh, là bà hoàng kiêu kì, và đôi khi
là cô em gái xấu tính.
Một
cách thầm lặng, Người Ấy dung nhập vào trong cuộc sống của Nàng, sâu
sắc đến không thể tách rời.
Nếu không phải vì tình cảm, chẳng có lí do
gì, một chàng trai lại đột nhiên đối xử tốt với một cô gái đến như
thế. Và một cô gái có vô tâm đến mức nào, cũng không thể nào không
nhận ra tình cảm đó của một chàng trai.
Khác
với vẻ ngoài hờ hững Nàng vẫn khoác lên người, trái tim Nàng tinh
tế và nhạy cảm, Nàng cảm nhận được tình cảm đó, từ bài xích đến
nghi ngờ, rồi từ từ và chậm rãi, Nàng mở lòng mình ra và đón
nhận, để cho sự dịu dàng của người ấy thấm vào tim, vào tiềm thức,
khẽ như giọt mưa mát lành thấm vào mặt đất, và ngọt như sương sớm
đọng trên búp lá non.
…
Đột nhiên.
Cô Ấy trở về. Ngay khi sự dịu dàng ấy vừa
huyễn hoặc Nàng rằng: Nàng và Người Ấy là của nhau.
Người Ấy ở bên Nàng ba năm. Nhưng cả tuổi
thơ và thanh xuân trước đó đã trải qua cùng Cô Ấy.
Người Ấy vẫn đưa đón Nàng, vẫn quan tâm, vẫn
dịu dàng như thế.
Nhưng…
Những bữa tối hai người giờ xuất hiện thêm
một người nữa.
Những buổi cà phê không hẹn trước cũng sẽ
là hai người chờ đợi một người.
Mỗi món nhỏ xinh mà Nàng nhận được, Nàng
biết, có một món tương tự cũng được Người Ấy tặng đi rồi, cho Cô Ấy.
Nàng và Cô Ấy nhìn nhau, đọc ra trong mắt
đối phương vô vàn suy nghĩ.
Nàng biết, Cô Ấy trở về để ở bên cạnh Người Ấy, phải, không phải giành lại, mà chỉ quay lại để ở bên – như cách họ đã bên nhau từ thơ ấu.
Trong những buổi gặp gỡ ba người ấy, Nàng nghe được họ trò chuyện về ngày xưa, về những kỉ niệm ngọt ngào đẹp đẽ chưa bao giờ có mặt Nàng.
Nàng
thảng thốt khi thấy mắt Người Ấy lấp lánh lên mỗi lúc như thế.
Nàng nhận ra điều gì đó.
Và
lẳng lặng chờ.
Chờ đợi một ngày Người Ấy nói sẽ không
đón Nàng được nữa.
Chờ đợi một ngày liên lạc thưa dần, Người
Ấy từ từ rời đi.
Chờ đợi một ngày Người Ấy biến mất hoàn
toàn khỏi cuộc sống của Nàng.
Nhưng không.
Xe của Người Ấy vẫn đúng giờ đón Nàng
trước cổng.
Vẫn những bữa tối ba người.
Vẫn những món nhỏ xinh giống nhau…
Nhưng tim Nàng mệt quá.
Nàng như đứa trẻ tìm thấy một món đồ chơi yêu thích, sau đó có người đến nói cho Nàng, món đồ chơi ấy là của người khác.
Người Ấy không phải đồ chơi. Nàng cũng không là con trẻ. Ba năm ở bên đều là thật. Sự dịu dàng là thật. Cảm xúc cũng là thật.
Nhưng điều không phải của mình, níu giữ còn có ý nghĩa không?
Suy
nghĩ ấy cứ lớn dần lên trong lòng Nàng, ép chặt đến mức không thở
nổi.
Tranh giành ư? Nàng lấy cái gì ra để tranh?
Người Ấy chưa từng ngỏ lời, Cô Ấy cũng chưa từng biểu lộ.
Nàng sợ, sợ sự cân bằng giả tạo của mối quan hệ này, một khi bị chính Nàng đánh vỡ sẽ không thể trở lại như ban đầu nữa.
Nàng
như người đi bộ lang thang giữa sa mạc, càng đi càng chán nản, càng đi
càng mệt nhoài.
Và đến một ngày Người Ấy đột nhiên nói:
“Hôm nay anh không đến đón em được.”
Người Ấy nói “hôm nay”, mà không phải là “từ ngày mai”, nên Nàng lơ đễnh.
Chiều hôm ấy, Cô Ấy gọi hẹn Nàng đi ăn tối.
Nàng nhận lời, mặc dù thấy hơi kì lạ. Đây là lần đầu tiên Cô Ấy chủ động liên lạc với Nàng, cũng là lần đầu tiên Nàng và Cô Ấy gặp nhau chỉ có hai người.
Nàng nghĩ, có lẽ hai người cần nói chuyện.
Không ngờ, ngay sau khi gặp, cô ấy nhận điện
thoại rồi nói xin lỗi Nàng, Cô Ấy có hẹn với Người Ấy mà quên mất.
Rồi bỏ đi nhẹ nhàng. Bỏ lại Nàng thẫn thờ và hụt hẫng. Như bừng tỉnh sau giấc
mơ dài.
À. Thì ra là như vậy. Cái ngày Nàng vẫn chờ đợi ấy, đã đến theo một cách không ngờ nhất.
Nàng về nhà trong nước mắt.
Ba năm bên người ấy cũng kết thúc nhẹ bẫng như vậy.
Sau
ngày hôm đó, Người Ấy cũng không còn đến đón Nàng nữa. Không ai nói
ra lí do, cũng không ai cần giải thích, không cần bất cứ một lời
nào, chỉ sự im lặng đặt dấu chấm hết cho tất cả.
Có lẽ, trong mắt Cô Ấy, Nàng là kẻ thứ ba
đáng thương.
Có lẽ, trong mắt Người Ấy, Nàng là người
lấp chỗ trống cho khoảng thời gian cô độc.
Có lẽ, với Nàng, Người Ấy chỉ như giọt
sương vướng vào mạng của một chú nhện cô độc, ở bên nó một thời,
nhưng một ngày sẽ theo gió bay đi. Vì sương vốn thuộc về ngọn gió.
Có lẽ, thời gian đã làm phai mờ hết tất
cả, đọng lại trong Nàng chỉ còn là một sợi buồn rất nhỏ, rất
mảnh, giữ chặt trong tim, không thể chia sẻ với ai… và cũng sẽ không
mở lòng với ai nữa.
Hôm nay, lại ba năm nữa đã qua đi, Nàng đọc
được những vần thơ của mình đăng trên một trang cũ.
“Người đầu tiên hỏi
Em có vui không?
Em dằn lòng
Nuốt nước mắt gật đầu đáp có.
Và rồi người ra đi
Tình yêu thì bỏ ngỏ
Còn em bơ vơ
Với nỗi hận suốt đời
Người thứ hai hỏi
Em sẽ hạnh phúc thật chứ em ơi?
Dù dạ rối tơi bời
Em vẫn cố gật đầu đáp thật
Và rồi người đi mất
Em nghẹn lòng, nghe dao cứa vào tim
Người thứ ba hỏi
Hạnh phúc ở đâu để anh đi tìm?
Em vẫn chỉ cười
Ở trong tim,
Nếu anh lắng nghe thấy tên em trong đó
Nhưng rồi dòng đời làm đôi mình lỡ dở
Anh hỏi lại bao lần, em ngoảnh mắt thờ ơ
Và rồi người thứ tư, năm, sáu có hỏi đến
bao giờ
Em vẫn đáp, chỉ toàn điều không thật
Vì thời gian đã vét dần, vét cạn, rồi vét
hết
Niềm tin của em, hủy diệt cả tình yêu…”
Nàng cười, nước mắt lại rơi.
“…Ái rồi hận, hận rồi lại ái. Em là của
anh, còn anh là của ai?”
Câu hát ấy nhói lên trong lòng Nàng, thật khẽ.
Thanh xuân, giống như những cánh hoa rơi…
- Hết -
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.