Sean Green - Truyền Thuyết Hogwarts

Chương 19: Bùa Chú Học

Đăng: 26/08/2026 00:54 1,776 từ 1 lượt đọc

Chiều thứ Năm, bốn phù thủy nhỏ của phòng 404 Nhà Ravenclaw gồm Sean Green, Michael Corner, Anthony Goldstein và Terry Boot đang cuống cuồng chạy thục mạng qua các dãy hành lang tầng ba để đến lớp học **Bùa Chú Học (Charms)**.


"Chết tiệt thật! Cái cầu thang này lại đổi hướng rồi!" Terry Boot vừa ôm chồng sách vừa thở không ra hơi khi chiếc cầu thang đá dưới chân họ bất ngờ kêu *răng rắc* rồi từ từ xoay sang một hướng hoàn toàn xa lạ dẫn lên gác chuông.


Chỉ còn chưa đầy ba phút nữa là chuông vào lớp sẽ điểm.


Sean đảo mắt nhìn quanh, lập tức phát hiện một bóng ma nữ xinh đẹp trong suốt với mái tóc đen dài chấm gót đang lơ lửng gần bức tranh tĩnh vật: **Bà Xám (The Grey Lady)** – linh hồn biểu tượng của Nhà Ravenclaw.


Sean bước tới mép lan can, khẽ cúi đầu lịch sự: "Kính chào Quý bà Helena tôn kính. Chúng con là những tân sinh viên Ravenclaw đang trên đường đến tiết Bùa Chú đầu tiên của Giáo sư Flitwick, nhưng cầu thang nghịch ngợm đã làm chúng con trễ giờ. Xin Quý bà rộng lòng giúp đỡ để danh dự kỷ luật của Nhà Ravenclaw không bị hoen ố ạ."


Bà Xám khẽ nghiêng đầu, đôi mắt u sầu nhìn cậu bé mang danh hiệu Hatstall huyền thoại với vẻ hài lòng. Bà vẫy nhẹ ống tay áo dài mờ ảo.


*Rầm... roẹt...*


Chiếc cầu thang đá ma thuật như nghe thấy mệnh lệnh vô hình, lập tức đổi chiều quay ngược trở lại một góc chín mươi độ, khớp nối chính xác vào cánh cửa vòm của phòng học 2E tầng hai.


"Cảm ơn Quý bà rất nhiều ạ!" Cả bốn đứa trẻ đồng thanh reo lên rồi lao qua cánh cửa vừa đúng lúc tiếng chuông ngân vang.


Phòng học Bùa Chú được thiết kế theo phong cách giảng đường bậc thang hình bán nguyệt vô cùng rộng rãi, với lối đi chính giữa và bốn dãy bàn ghế gỗ sồi thoai thoải dốc lên cao.


Đứng trên một chồng sách bách khoa dày cộp kê trên chiếc bàn giáo viên ở giữa lớp để có thể nhô đầu lên quan sát học sinh chính là Viện trưởng Nhà Ravenclaw – **Giáo sư Filius Flitwick**.


Ông là một phù thủy mang dòng máu Yêu tinh, vóc người nhỏ bé chỉ cao tầm một mét, khuôn mặt tròn phúc hậu điểm xuyết bộ râu bạc trắng xù xì và đôi mắt xanh biếc luôn lấp lánh sự vui vẻ, thông thái.


"Chào mừng các trò đến với môn Bùa Chú Học!" Giáo sư Flitwick cất tiếng chào bằng một giọng the thé, trong trẻo như tiếng chuông bạc.


Để khích lệ tinh thần học sinh, ông rút chiếc đũa phép ngắn bằng gỗ cây tần bì ra, vung nhẹ một đường vòng cung thanh thoát:


*Vút! Vút!*


Trong chớp mắt, chồng sách dưới chân ông biến hình thành một chiếc bàn trà chạm khắc tinh xảo; chiếc bàn sau đó tự động thu nhỏ lại bằng hộp diêm, rồi nhân bản thành hàng trăm cánh bướm giấy sặc sỡ bay lượn rợp khắp trần nhà. Flitwick khẽ búng tay, đàn bướm giấy đồng loạt nổ tung thành một cơn mưa pháo hoa ánh kim vàng lấp lánh rơi xuống từng bàn học mà không hề gây bỏng rát.


Cả lớp học Ravenclaw đồng loạt đứng dậy vỗ tay reo hò phấn khích tột độ. Màn khai mạc ma thuật đỉnh cao đã hoàn toàn chinh phục trái tim của những đứa trẻ mười một tuổi!


---


"Bùa Chú là nghệ thuật biến ý chí thành hiện thực," Giáo sư Flitwick mỉm cười sau khi trèo lại lên chồng sách. "Hôm nay, bài học vỡ lòng đầu tiên của chúng ta chính là **Bùa Phát Sáng (Lumos)**!"


Ông đứng thẳng người, cầm đũa phép thị phạm từng chi tiết tỉ mỉ:


"Khẩu hình phát âm phải thật dứt khoát: **LOO-mos**. Động tác đũa phép bắt đầu bằng một vòng xoáy nhỏ ở cổ tay theo chiều kim đồng hồ, sau đó dừng đột ngột tại điểm rơi trung tâm. Hãy nhớ, cổ tay phải mềm mại nhưng điểm dừng phải sắc như một nhát cắt!"


Đám học sinh bắt đầu rút đũa phép ra thực hành.


Anthony Goldstein – cậu bạn có tư chất bùa chú rất tốt – thành công ngay ở lần thử đầu tiên, đầu đũa lóe lên một đốm sáng trắng nhỏ như hạt đậu. Michael và Terry thì phải vung đũa đến lần thứ ba, thứ tư mới tạo ra được những tia lửa lẹt đẹt le lói như que diêm sắp tàn.


Ở góc bàn đầu, Sean Green cầm chiếc đũa phép gỗ anh đào của mình, rơi vào trầm tư ngắn ngủi.


Cậu hiểu rõ rằng, trong thế giới ma pháp, việc niệm đúng câu thần chú và vung đúng động tác đũa phép chỉ là cái "khung xương" kỹ thuật bên ngoài. Linh hồn thực sự mang lại sức mạnh bùng nổ cho thần chú chính là **Ý Niệm và Cảm Xúc của người thi triển**.


Sean khép hờ mắt lại. Trong tâm trí cậu, những ký ức về những đêm đông giá buốt thấu xương trong căn phòng áp mái dột nát ở cô nhi viện Croydon lại ùa về.


Khi đó, căn phòng chìm trong bóng tối dày đặc, tiếng gió rít qua khe cửa sổ vỡ, cái lạnh và sự cô độc bao trùm khiến một đứa trẻ mồ côi run rẩy trong tuyệt vọng. Đêm ấy, cậu đã khao khát một ngọn đèn, một tia sáng ấm áp biết nhường nào để xua tan bóng tối và nỗi sợ hãi...


"Lumos..." Sean mở bừng mắt, ánh nhìn rực sáng như ngọn lửa.


Cổ tay cậu vẽ một đường xoắn ốc tuyệt mỹ rồi dừng lại dứt khoát tại không gian phía trước.


*OÀNG!*


Không phải là một đốm sáng hạt đậu le lói.


Từ đầu chiếc đũa phép của Sean, một **quầng hào quang màu bạc tinh khiết khổng lồ** bùng nổ dữ dội, tỏa sáng rực rỡ tựa như một vầng mặt trời thu nhỏ! Ánh sáng chói lòa nhưng ấm áp phi thường ấy lập tức quét sạch mọi góc tối trong phòng học, phản chiếu lấp lánh trên những tấm kính cửa sổ và bao trùm toàn bộ không gian trong một vùng ánh sáng thần thánh!


"Ối chà chà!"


Giáo sư Flitwick kinh ngạc đến mức trượt chân, ngã nhào từ trên chồng sách xuống chiếc đệm êm phía sau bàn. Ông vội vàng lồm cồm bò dậy, hai mắt tròn xoe nhìn quầng sáng ổn định, thuần khiết và mạnh mẽ gấp mười lần bình thường đang tỏa ra từ đũa phép của Sean:


"Merlin vĩ đại trên cao! Một thần chú Lumos hoàn mỹ đến mức kinh ngạc! Độ tinh khiết của ma lực và sự cộng hưởng cảm xúc đạt đến mức tuyệt đối! Mười điểm... không, **mười điểm thưởng rực rỡ cho Nhà Ravenclaw** vì màn thi triển xuất sắc của trò Green!"


Cả lớp học há hốc mồm kinh ngạc nhìn Sean. Michael Corner và Terry Boot ôm đầu thốt lên: "Cậu ấy làm thế nào mà biến chiếc đũa phép thành ngọn hải đăng thế kia chứ?!"


**[Ting! Thi triển bùa Lumos đạt mức cộng hưởng ý niệm tuyệt đối.]**

**[Kỹ năng 'Lumos (Bùa phát sáng)' nhận được 15 XP. Chúc mừng ký chủ đã thăng cấp thành công lên Cấp 1 (10/100 XP)!]**


---


Tiết học Bùa Chú kết thúc trong những tràng pháo tay giòn giã và sự phấn khích tột độ của các học sinh Nhà Ravenclaw.


Khi cả nhóm cùng nhau sải bước trên hành lang đá ngập tràn ánh nắng hoàng hôn trở về Tháp Ravenclaw, Michael, Anthony và Terry lập tức vây quanh Sean, không ngừng tò mò gặng hỏi:


"Sean, bí quyết của cậu là gì thế? Rõ ràng tớ cũng vung đũa và đọc thần chú y hệt như thầy Flitwick hướng dẫn, sao đầu đũa của tớ chỉ sáng le lói như con đom đóm vậy?"


Sean mỉm cười, vừa đi vừa ôn tồn giải thích cho các bạn cùng phòng:


"Động tác và phát âm chỉ là chiếc bình chứa, còn **cảm xúc và ý niệm** của chúng ta mới chính là dòng nước ma thuật đổ vào chiếc bình đó. Khi thi triển bùa Lumos, các cậu đừng chỉ nghĩ đến việc đọc thuộc một từ ngữ vô nghĩa. Hãy đặt vào đó khát vọng thực sự muốn xua tan bóng tối, mong muốn mang lại sự ấm áp và an toàn cho chính mình."


Anthony Goldstein trầm ngâm gật đầu, ánh mắt sáng lên sự lĩnh hội: "Ý cậu là cảm xúc có thể khuếch đại sức mạnh của ma pháp?"


"Chính xác," Sean tiếp tục phân tích sâu hơn. "Trong lịch sử ma pháp, có những phù thủy bình thường nhưng khi bị đẩy vào nghịch cảnh tột cùng lại có thể bộc phát sức mạnh kinh thiên động địa. Một người mẹ hiền từ khi thấy con mình bị đe dọa có thể đánh bại cả một Tử thần Thực tử tàn bạo; hay một phù thủy nhỏ khi đối mặt với hàng trăm Giám ngục Azkaban, nếu sở hữu niềm tin mãnh liệt vào sự sống, có thể gọi ra một Thần Hộ Mệnh khổng lồ quét sạch bóng đêm."


Những lời luận giải sâu sắc, khúc chiết của Sean khiến cả ba cậu bạn Ravenclaw đều lặng người vì thán phục.


Họ nhận ra Sean Green không chỉ đơn thuần là một kẻ đọc nhiều sách, mà cậu thực sự sở hữu một chiều sâu tư duy triết học về ma pháp vượt xa độ tuổi mười một.


"Sean à, có cậu ở Nhà Ravenclaw, năm nay chiếc Cúp Nhà chắc chắn sẽ thuộc về tụi mình!" Michael vỗ mạnh vào vai bạn, cười lớn đầy tự hào.


Sean nhìn ra khung cửa sổ tháp cao, nơi ngọn cờ đại bàng màu xanh lam – đồng đang phần phật bay trong gió thu.


Bùa Chú Học đã chính thức nâng lên **Cấp 1**, mang lại 10 điểm thưởng quý giá và sự kính nể tuyệt đối từ Viện trưởng Flitwick. Nấc thang thứ tư trên hành trình đoạt học bổng 600 Galleon đã được xây dựng vững chắc.


Và cậu biết, ngày mai, sàn diễn đỉnh cao nhất đang đón đợi cậu: **Tiết học Biến Hình Thuật** của Giáo sư Minerva McGonagall!

0