Chương 29: Lén Luyện Chế Độc Dược
Mười một giờ đêm thứ Ba.
Tiếng chuông đồng hồ từ Tháp Thiên Văn ngân vang mười một tiếng trầm đục, báo hiệu giờ giới nghiêm đã bắt đầu trên toàn lâu đài Hogwarts.
Trong phòng 404, tiếng thở đều đặn của Michael, Anthony và Terry vang lên êm ái. Trên chiếc giường trong góc, Sean Green lặng lẽ ngồi dậy. Đôi mắt đen láy của cậu sáng quắc trong bóng tối như mắt của một chú chim ưng săn đêm.
Sean mở chiếc rương gỗ dưới gầm giường, kiểm tra lại toàn bộ "vũ khí học thuật" của mình:
* Một chiếc vạc thiếc số hai cũ kỹ đã được cạo sạch cặn bằng bùa *Scourgify*.
* Một túi da đựng răng rắn nghiền mịn và gai nhím sấy khô mua từ Hẻm Xéo.
* Bốn cọng lá Bạch Tiên tươi nguyên và một đoạn rễ Cúc Dại đã được sơ chế đạt độ tinh khiết 99.2%.
* Đặc biệt nhất là lọ **Tinh dầu Cây Xương Rồng Gai Móc** mà Giáo sư Sprout tặng sáng hôm trước.
"Mỗi tuần chỉ có hai tiết Độc Dược chính khóa, Snape lại phát nguyên liệu nhỏ giọt như phát chẩn..." Sean thầm tính toán trong đầu: "Nếu chỉ dựa vào thời gian trên lớp, dù có Bảng Kỹ Năng hỗ trợ thì đến hết năm nhất mình cũng khó lòng đạt tới cảnh giới đại sư Ma Dược để chắc chắn giật học bổng 600 Galleon. Con đường của một Can Đế là phải **tự tạo ra môi trường cày cuốc**!"
Địa điểm lý tưởng nhất không phải là ký túc xá chật hẹp, mà chính là **Nhà Kính Số Một**. Nơi đó có mùi đất mùn và hương thảo mộc nồng nàn của hàng ngàn chậu cây, đủ sức che lấp hoàn toàn mùi khói ma dược đặc trưng!
Khoác lên mình chiếc áo choàng tàng hình trong bóng đêm, Sean nhẹ nhàng trượt qua cánh cửa Tháp Ravenclaw, men theo những dãy cầu thang đá im lìm, tránh né những bức tranh đang ngáy ngủ và cái bóng lảng vảng của lão giám thị Argus Filch cùng con mèo Bà Norris, tiến thẳng ra khu nhà kính bên bờ lâu đài.
---
*Két...*
Cánh cửa gỗ của Nhà Kính Số Một khép lại sau lưng Sean. Không gian ấm nồng, ẩm ướt mùi lá mục và mật hoa bí ngô lập tức bao bọc lấy cậu, mang lại cảm giác an toàn quen thuộc.
Sean chọn một bàn gỗ ghép bằng đá granit nằm sâu ở góc trong cùng của nhà kính, nơi được bao bọc bởi những rặng dương xỉ đuôi cáo rậm rạp. Cậu thắp một ngọn lửa ma thuật màu lam nhạt dưới đáy vạc thiếc bằng câu thần chú không tiếng động: *"Lacarnum Inflamari!"*
Trên mặt bàn, cây **Bút Lông Tốc Ký Ma Thuật 10 Sickles** dựng đứng trên tờ giấy da cừu, sẵn sàng ghi chép lại mọi thông số dao động.
Sean bắt đầu bước vào quy trình nấu **Thuốc Trị Mụn Nhọt Cải Tiến**:
1. **Kiểm soát dung môi:** Cậu đổ nước suối tinh khiết vào vạc, dùng bùa *Lumos* ở tần số ánh sáng lạnh để quan sát độ sôi lăn tăn của đáy vạc.
2. **Khắc phục đũa khuấy:** Đũa khuấy bằng gỗ thông thường rất dễ bị nhựa cây ăn mòn. Sean rút một chiếc que gỗ nhỏ, vung đũa biến nó thành một **thanh khuấy thạch anh trong suốt có vạch chia milimet**.
3. **Thử thách nhịp khuấy & Nhiệt độ:** Khi thả bột răng rắn vào, chất lỏng trong vạc bỗng sủi bọt ùng ục, chuyển sang màu đỏ gạch hung hãn và bốc lên làn khói cay nồng!
*Xèo xèo!*
"Nhiệt độ đáy vạc tăng quá nhanh thêm 4 độ C do phản ứng tỏa nhiệt của khoáng chất..." Sean bình tĩnh quan sát. Với Tinh thần lực 5.0, cậu lập tức dùng đũa phép hạ nhỏ ngọn lửa lam, tay kia cầm thanh thạch anh khuấy đều đặn **bảy vòng theo chiều kim đồng hồ, sau đó đảo ngược lại đúng một phần tư vòng** để triệt tiêu dòng xoáy hỗn loạn.
Bọt khí đỏ gạch dần dịu xuống, chuyển sang màu xanh lục non êm ả. Sean nhỏ đúng ba giọt tinh dầu Cây Gai Móc vào vạc.
Ngay khoảnh khắc đó, một phản ứng dung hợp tuyệt mỹ diễn ra: tinh dầu đóng vai trò chất xúc tác trung hòa hoàn toàn độc tính axit, khiến dung dịch phát ra tiếng reo lách tách êm tai như tiếng suối chảy!
---
Một giờ sáng.
Sau khi tắt hẳn ngọn lửa lam và cẩn thận nhấc vạc ra khỏi bếp sưởi, Sean mới thả những chiếc gai nhím sấy khô vào dung dịch đã nguội bớt.
*Xoẹt...*
Một làn khói mỏng màu **xanh ngọc bích (emerald green)** bay lên theo hình xoắn ốc tuyệt đẹp, tỏa ra mùi hương thanh mát như bạc hà và cỏ non sau cơn mưa rào.
Chất lỏng trong vạc trong vắt, sánh mịn và không hề có một gợn cặn đục nào. Đây là một mẻ thuốc hoàn mỹ vượt xa tiêu chuẩn sách giáo khoa của bậc thầy Libatius Borage!
**[Ting! Ký chủ đã tự lực luyện chế thành công 'Thuốc Trị Mụn Nhọt Biến Thể Cải Tiến'.]**
**[Kỹ năng 'Ma Dược Học' nhận lượng lớn kinh nghiệm thực nghiệm: +35 XP (35/100 XP Cấp 1)!]**
**[Kỹ năng 'Scourgify' nhận 10 XP (70/100 XP) nhờ duy trì môi trường vô trùng tuyệt đối.]**
**[Kỹ năng 'Biến Hình Thuật' nhận 5 XP (50/200 XP).]**
Sean khẽ thở phào nhẹ nhõm, lấy ba chiếc lọ thủy tinh sạch rót đầy dung dịch thuốc xanh ngọc bích rồi niêm phong bằng sáp ong cẩn thận.
Cậu giơ đũa phép niệm chú: *"Scourgify!"*
Một luồng gió xoáy ma thuật quét sạch toàn bộ vết bẩn, tàn tro và mùi hương còn sót lại trên bàn đá granit, trả lại vẻ nguyên sơ không tì vết cho Nhà Kính Số Một.
Nhét ba lọ ma dược thượng hạng vào túi áo chùng, Sean lặng lẽ rời khỏi nhà kính, rảo bước trở về ngọn Tháp Ravenclaw sừng sững dưới bầu trời ngập tràn ánh sao.
Nhìn ngắm ba lọ thuốc phát sáng nhẹ trong tay áo, khóe môi Sean Green khẽ cong lên một nụ cười ngạo nghễ.
Việc dám phá vỡ khuôn khổ, dám mạo hiểm luyện chế ngoài giờ đã chứng minh rằng: **Cậu không còn là một cậu bé tầm thường thụ động tiếp nhận kiến thức, mà đã chính thức trở thành một học giả ma thuật tự tay mở đường cho số mệnh của chính mình!**
---
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.