Chương 26: Phòng Sinh Hoạt Chung Hufflepuff
Tối thứ Hai, sau khi hoàn thành bức vẽ *Ma Trận Giao Thoa Tri Thức*, Sean Green nhận được lời mời đặc biệt từ Justin Finch-Fletchley và học trưởng Bruce: **Xuống thăm Phòng Sinh hoạt chung của Nhà Hufflepuff**.
Đi theo hai người bạn xuống dãy cầu thang đá uốn lượn dẫn vào tầng hầm lâu đài, không khí mát lạnh của hầm ngục dần nhường chỗ cho một mùi hương thơm lừng ngào ngạt: mùi bánh mì nướng bơ tỏi, mùi súp hành tây nghiền và thoang thoảng hương quế ngọt ngào bốc ra từ bức tranh quả lê khổng lồ của **Nhà Bếp Hogwarts**.
"Cẩn thận bước chân, Sean bồ tèo," Justin đi bên cạnh, hào hứng chỉ tay vào một góc tường râm mát bên phải hành lang.
Tại một ngách cụt bằng đá thô ráp, một chồng thùng gỗ sồi lớn chất cao chạm trần nhà, trông như thể một kho chứa rượu nho bỏ quên hàng thế kỷ.
"Đây chính là cánh cổng độc nhất vô nhị của Nhà Hufflepuff," Bruce dừng lại trước đống thùng gỗ, mỉm cười tự hào giảng giải: "Ở Hogwarts, chỉ có duy nhất Nhà chúng ta sở hữu cơ chế phòng vệ chống xâm nhập tự động. Nếu người ngoài gõ sai nhịp hoặc gõ nhầm thùng, nắp thùng sẽ lập tức bung ra và phun hàng trăm gallon giấm chua loét vào đầu kẻ đó!"
Bruce đưa tay lên chiếc thùng thứ hai từ dưới đếm lên, nằm ngay chính giữa chồng thùng. Cậu ta dùng khớp ngón tay gõ dứt khoát theo một nhịp điệu vui tươi năm tiếng:
*Cộc... cộc, cộc... cộc, cộc!* (Nhịp điệu: **Hel-ga Huf-fle-puff!**)
Ngay sau tiếng gõ cuối cùng, đáy thùng gỗ phát ra một tiếng *cạch* êm ái rồi từ từ xoay tròn mở ra, để lộ một lối đi hình ống bằng đất nện dốc thoai thoải, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp và mùi hương thảo mộc dịu dàng.
"Chào mừng cậu đến với Tổ Lửng, Sean!" Bruce cúi người làm cử chỉ mời mọc đầy lịch thiệp.
---
Bò qua đường hầm ngắn bằng đất xốp êm ái, Sean bước chân vào một không gian khiến cậu không khỏi ngỡ ngàng.
Nếu như Tháp Ravenclaw mang vẻ đẹp hàn lâm, lộng lẫy với trần sao cẩm thạch và gió đêm lồng lộng, thì **Phòng Sinh hoạt chung Hufflepuff** lại giống như một **hang lửng thần tiên khổng lồ** tràn ngập hơi ấm gia đình:
* Trần nhà cong tròn bằng gỗ sồi đánh bóng, tạo cảm giác che chở vững chãi.
* Những ô cửa sổ tròn nằm sát mặt đất nhìn thẳng ra bãi cỏ rực rỡ hoa bồ công anh, rập rờn bóng cỏ dưới ánh trăng.
* Khắp nơi được trang trí bằng hàng trăm chậu cây cảnh ma thuật do chính tay Giáo sư Sprout tuyển chọn: những giỏ dương xỉ đuôi cáo treo lủng lẳng trên giá đồng, những bụi hoa cúc vàng tỏa hương thơm mát và những nhánh cây thường xuân uốn lượn quanh các cột gỗ.
* Đặt giữa phòng là những chiếc ghế bành bọc nỉ màu vàng nghệ và đen tuyền êm như bông mây, quây quần bên một lò sưởi bằng đá lớn chạm khắc hình những chú lửng đang nhảy múa quanh đống lửa bập bùng.
"A! Sean đến rồi!"
Hannah Abbott và Susan Bones đang ngồi trên một tấm thảm len dệt tay liền reo lên vui vẻ, vẫy tay rối rít.
Leon và Pist – hai đàn anh Hufflepuff năm ba – lập tức bê một chiếc bàn gỗ tròn kê vào giữa phòng, trên mặt bàn bày la liệt các đĩa đồ ăn nóng hổi vừa được các gia tinh nhà bếp chuyển lên qua một cánh cửa ngách bí mật:
* Bánh quy bơ hình chú lửng phủ đường mật.
* Bánh tart bí ngô nướng quế thơm nức mũi.
* Những lát phô mai rồng hun khói béo ngậy kẹp bánh mì đen.
* Hai bình gốm lớn đựng rượu táo nóng rắc bột nhục đậu khấu bốc khói nghi ngút.
"Nào, hãy tham gia **Truyền Thống Trao Đổi Đồ Ăn** của chúng tớ đi Sean!" Justin nhét vào tay Sean một chiếc cốc gốm đầy ắp rượu táo nóng, cười rạng rỡ: "Ở Hufflepuff, đồ ăn ngon là để sẻ chia, và tri thức là để cùng nhau tiến bộ!"
Sean mỉm cười, mở chiếc túi da của mình ra và lấy ra ba phần kẹo bạc hà Công Tước Mật cùng tập bản thảo thu nhỏ của *Mô Hình Luận Điểm 5 Bước* đặt lên bàn: "Tớ mang theo chút đồ ngọt và bảng tóm tắt phương pháp viết luận của thầy Binns để đáp lễ đây."
"Ôi Merlin ơi! Cậu mang theo bản hướng dẫn viết luận sao?!" Cả đám học sinh Hufflepuff ùa lại, reo hò phấn khích như thể vừa trúng rương vàng Galleon.
---
Ngồi lún sâu trong chiếc ghế bành màu vàng nghệ êm ái bên lò sưởi, nhấp một ngụm rượu táo nóng ngọt lịm với vị chua thanh đượm nồng men hoa quả, Sean cảm nhận một luồng hơi ấm dễ chịu lan tỏa khắp từng tế bào cơ thể.
Tiếng củi lách tách nổ trong lò sưởi, tiếng cười đùa rôm rả của Justin và Bruce, hình ảnh các bạn năm nhất xúm xít quanh chiếc bàn gỗ vừa ăn bánh tart bí ngô vừa chỉ nhau từng bước viết bài luận... tất cả tạo nên một bức tranh chan hòa, ấm áp đến nao lòng.
Nhìn ngọn lửa nhảy múa, Sean khẽ thở dài nhẹ nhõm, ký ức về những mùa đông giá rét tại **Mái ấm Sồi Non ở Croydon** bỗng ùa về trong tâm trí:
* Nơi những đứa trẻ mồ côi phải co ro tranh giành từng mẩu than củi vụn để sưởi ấm.
* Nơi sự lạnh lẽo của thời hậu Thatcher và những cái nhìn dè bỉu của xã hội đã tôi luyện nên một Sean Green thực tế, phòng bị và luôn cô độc một mình.
Thế nhưng lúc này, ngồi giữa những người bạn Hufflepuff chân chất, thuần hậu và tràn đầy tình thương yêu, tảng băng vô hình đè nặng trong lồng ngực cậu dường như đã tan chảy hoàn toàn.
Sean nhận ra một chân lý sâu sắc hơn cả những công thức ma thuật trong sách giáo khoa: **Sức mạnh tối thượng của một phù thủy không chỉ đến từ sự thông thái lạnh lùng hay kỷ luật khổ luyện tàn nhẫn, mà nó bắt nguồn từ một trái tim biết yêu thương, biết trân trọng những người đồng đội xung quanh mình**.
Cậu kiên nhẫn ngồi lại suốt hơn một tiếng đồng hồ, tận tình chỉ dẫn cho Hannah và Susan cách cảm nhận nhịp thở của Cây Gai Móc và cách bóc tách nguyên liệu Độc Dược sao cho không bị oxy hóa, nhận lại những cái ôm thân tình và những chiếc bánh quy giòn rụm.
Khi đồng hồ điểm mười giờ đêm, Sean chào tạm biệt nhóm bạn để trở về Tháp Ravenclaw.
Trên tay cậu là một chiếc túi nhung nhỏ đựng đầy bánh nướng mật ong và phô mai rồng mà các bạn Hufflepuff ép cậu mang về ăn đêm. Bước đi trên những bậc thang đá dưới bầu trời sao lung linh, ánh mắt Sean Green ánh lên một niềm kiên định rạng ngời.
Mục tiêu học bổng 600 Galleon không còn là một cuộc chiến đơn độc vì sinh tồn nữa, mà là bước đệm để cậu vươn tới đỉnh cao ma thuật, nơi cậu có thể bảo bọc và che chở cho những người bạn quý giá nhất của cuộc đời mình!
---
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.