Tạo Hóa Chi Khởi

Chương 37: Thiết Sam Đầm Chi Quái (Thượng)

Đăng: 04/08/2026 10:42 2,427 từ 1 lượt đọc

- "Nê Oa...?"

Huyền Đông ngay lập tức khoác một bộ trường bào, nhanh chóng tốc biến ra bên ngoài nơi đang xảy ra hỗn loạn kia. Ngay tức khắc, hắn chứng kiến rõ mồn một, hàng chục con Nê Oa với thân hình to lớn, vô cùng quyết liệt công kích Xuyên Vân Chiến Châu.

Xem tình hình này, chỉ trong một khắc thời gian nếu không có cấm chế và trận pháp được bố trí sẵn thì sẽ còn tổn hại biết bao nhiêu đệ tử.

Con thuyền này... quả nhiên là lợi hại!

Con ngươi hắn tinh tường luân chuyển, Huyền Đông quan sát một lúc, cảm nhận được tình huống này cũng không phải là quá nguy cấp, bởi y nhìn rất rõ bộ mặt khoái chí của Cơ Phát cùng Cơ Hậu đang đánh hết sức vào từng đầu Nê Oa.

- "Con ếch chết tiệt này sao lại tởm lợm như vậy được chứ?"

- "Ọe... Đúng thế, gớm chết được." – Cơ Phát đáp lời Cơ Hậu, thần sắc vạn biến, vô cùng phán xét.

Cách chỗ Huyền Đông hơn bảy trăm thước bán kính, các vị đệ tử hạch tâm của Bạch Vân Tông đang thay phiên nhau tấn công đàn Nê Oa đang vây quanh con thuyền.

Mỗi một đầu yêu thú Nê Oa này phải to hơn hết cả hai thân người bọn họ cộng lại, toàn thân nó nhớp nháp, xộc lên mùi thứ mùi ngai ngái và tan hôi, cơ hồ như mùi hắc nê lưu niên đã ẩn sâu bên trong lòng đầm lầy.

Loại chất nhờn trên da thịt của nó cứ mỗi khi các sư huynh công kích vào, nhất là động chạm tay trần càng dính nhớp hơn, khiến bọn họ không khỏi biến động sắc mặt.

- "Thứ quỷ này chúng không tắm à?" – Cơ Hậu vừa đánh vừa la lớn, bàn tay liên tục phủi phủi.

Bỗng chốc thấy nam tử họ Cơ dáng người cao gầy kia kết ấn, lưu quang lục sắc bắn ra, liền vây đến con Nê Oa gần nhất.

Vốn dĩ đã thành công trói buộc chúng. Nhưng không ngờ rằng, từng đợt bùn đen nhớp nháp trên da thịt Nê Oa lại cắn nuốt cả lưu quang linh lực đó, lao thẳng đến chỗ Cơ Hậu khiến hắn không khỏi rùng mình.

Cứ nghĩ rằng đám ếch này thụ động... quả nhiên là chúng có tuyệt kĩ để bù trừ!

- "Đệ bị dính bùn đến ngây ra rồi à, chúng nó vốn dĩ sống trong đầm lầy cơ mà." – Cơ Phát lúc này mới cười lớn, thân thủ tự nhiên vẫn lao đến ngăn chặn Nê Oa.

- "Đúng ha..."

- "A Phát... cứu ta!"

Thức thời từ dưới mặt đầm lầy đang bị khuấy động bỗng lao lên một con Nê Oa khác. Nó há rộng miệng rồi nhảy vọt lên đớp vào chân của Cơ Hậu làm hắn giật mình.

Theo thói quen, nam tử họ Cơ dáng người cao gầy kia lấy ra Liệp Thanh Đao, đánh mạnh vào yết hầu Nê Oa. Nhưng càng đánh thì lại càng dính nhiều bùn tanh hôi, Cơ Hậu hắn thà bị ăn mất chứ không đời nào muốn thứ ghê tởm đó dính vào người.

Hắn la toáng, tiếng hét vang đi khắp một vùng Thiết Sam Đầm.

- "Súc sinh!" – Huyền Đông quát lớn.

Trông thấy sư huynh như thế, Huyền Đông rất nhanh nhẹn lấy đà từ mạn thuyền, một lực đạp không, nhanh chóng ngự kiếm bay đến nơi Cơ Hậu đang bị Nê Oa khóa chặt.

Từ áo bào thanh mảnh, noãn thủ Huyền Đông gang tấc đã hóa ra một thanh băng thứ dài hơn hai tấc tay, điều khiển băng thứ này đâm trực diện dưới phần thân bụng của con quái vật nhớp nháp bùn tanh đó.

Ngay thời khắc băng thứ lạnh thấu da thịt của thư sinh họ Huyền chạm vào da thịt mềm nhũn của Nê Oa, bỗng chốc đã phân thân ra hơn mười băng thứ khác cùng xuyên nát thân thể con ếch bùn đó.

Cơ Hậu nam tử cao gầy kia cũng thừa cơ đó mà cạy miệng nó thoát ra ngoài.

Xác con Nê Oa dần bị băng lạnh hóa đông hết cơ thể, từ từ chìm sâu vào lớp bùn của đầm lầy.

- "Dọa chết ta rồi, cũng may nó không có răng nhọn." – Cơ Hậu phủi sạch lớp bùn dính trên áo, miệng than vãn.

- "Đường đường đệ tử Trúc phong mà lại ghê sợ con ếch chết tiệt đó.... Hahaha." – Cơ Phát cười khanh khách khi trông thấy bộ dáng Cơ Hậu.

Thanh sắc đứng giữa Thiết Sam Đầm, Huyền Đông nhẹ nhàng đảo mắt qua một cái liền hỏi: "Các huynh... trưởng lão đâu cả rồi?"

- "Hai vị lão tổ nghe thấy tiếng động lớn ở bên trong nội đầm, nên đã đi sang kiểm tra hết cả rồi. Chỉ còn lại bọn ta ở đây, cứ ngỡ rằng ven bìa Đầm Thiết Sam sẽ an nhiên vô sự... không ngờ rằng lại bị bầy Nê Oa này công kích." – Trần Thanh Nhã vừa đánh vừa đáp, năm đầu ngón tay lúc này cũng bắn ra năm tia bạch sắc linh quang, trông rất khí chất.

Thanh Nhã tinh tế, cùng với vài sư huynh hạch tâm cùng thực lực Trúc Cơ hậu kì khác đều phần nào đó ngỡ ngàng trước sự xuất hiện của Huyền Đông.

Càng ngỡ ngàng hơn, chỉ trong một đòn từ tiểu tử thư sinh này công kích lại có thể dễ dàng giết chết một con Nhị giai yêu thú như Nê Oa.

Phải biết rằng đám người tu sĩ Trúc Cơ như bọn họ muốn giết yêu thú Nê Oa mang thực lực Nhị giai không hề khó, nhưng tự nhiên vẫn là có chút cầm chân.

Trần Thanh Nhã thức thời triệu hoán ra chín thanh kiếm quang đồng loạt nhắm về phía một con Nê Oa đối diện mà công kích, trong thoáng chốc bị dính liên tiếp hàng loạt kiếm quang, Nê Oa đó nhanh chóng phân hóa cơ thể thành một lớp bùn nhão nhoét rồi hòa mình vào đầm lầy.

Thanh Nhã thu lại kiếm quang, mắt nhìn về phía Huyền Đông dõi theo vô cùng ôn tự hào.

- "Huyền sư đệ, đệ nếu đã động thủ rồi thì động thủ cho trót đi. Ta không muốn dây dưa với đám yêu thú này nữa đâu." – Cơ Hậu mếu máo, cố tình làm cho lớn chuyện. Tay liên tục vung vẫy trên trời, cố gắng để làm sạch nhớp dịch từ Nê Oa.

Huyền Đông hai ánh mắt nhìn quanh một lượt Thiết Sam Đầm, trông thấy rõ hàng chục đệ tử khác so với Nê Oa tựa hồ chỉ là đùa giỡn một chút liền lắc đầu.

Hắn ngay chốc lát quay đầu về phía Thanh Nhã, ra hiệu cho y mau chóng kêu gọi các sư huynh khác cùng kết trận để khống chế chúng.

Thức thời, vị sư huynh họ Trần cũng hiểu ý sư đệ, hắn thích phóng lên không trung một đạo lam sắc quang mang, biểu tượng của Bạch Vân Tông, khiến tất cả đệ tử khác phải chú ý.

- "Tất cả đệ tử tinh anh Bạch Vân Tông sử dụng toàn lực kết trận!"

- "Được được!"

Lam sắc quang mang đó tung thẳng lên trời, theo sau là hơn mươi đệ tử khác cùng xông thẳng đến một vị trí có trật tự ngay trung tâm pháp trận.

Bọn họ đồng loạt vung thủ ấn, vô số tia linh lực thuần thanh cũng từ đó gia trì vào trận pháp.

Trong gang tấc, lam sắc quang mang bỗng phóng đại ra thành một đạo hoa văn to sáu trượng bán kính, kết thành vô số bạch vụ, liên tục luân chuyển, dần bao phủ rộng khắp một phần ba khu vực Thiết Sam Đầm.

- "Bạch Vân Phục Yên Trận, khởi!" – Tất cả cùng đồng thanh, pháp trận ngày càng biến lớn.

Uỳnh.

Một lực vô hình từ pháp trận lan tỏa mạnh ra xung quanh Thiết Sam Đầm, đánh bật bầy Nê Oa nhếch nháp đó ra xa hơn chục trượng.

Mà lúc này, bất giác bên trong lòng pháp trận dần đại thành năm thanh bạch sắc trường kiếm.

- "Đây là... Mô phỏng Bạch Vân Vũ Phong Kiếm!"

Ngay thời điểm trường kiếm được tạo thành từ bạch vụ bên trong Bạch Vân Phục Yên Trận, Trần Thanh Nhã cùng bốn vị đồng học khác, bao gồm cả Cơ Phát vị tu sĩ to lớn vạm vỡ kia cùng phi thẳng đến, tự thân đoạt lấy mỗi người một trường kiếm., lao đến công kích vào Nê Oa.

Cơ Phát hăng máu hẳn ra! Hai con ngươi không giấu được sự phấn khởi: "Con ếch tởm lợm này, đi chết đi!"

Kể từ khi trận pháp đại thành và gia trì bởi hàng chục đệ tử tu vi Trúc Cơ, hộ trận này như tiếp thêm cho năm người trung tâm thêm một phần cường hãn.

Cơ Phát vị sư huynh thân hình to lớn kia tay cầm kiếm, vung từng đạo kiếm quang tinh thuần đến, kích sát Nê Oa.

Huyền Đông lúc này cũng không chần chừ, tuy dựa vào tự thân sức lực đánh trả yêu thú, tất nhiên cũng rất tán thưởng năm thanh trường kiếm kia: "Chỉ là mô phỏng cũng đã có uy lực bậc này... Không biết hàng thật sẽ khủng bố như thế nào! Bạch Vân Tông vậy mà cũng sở hữu được một kiếm trận!"

Trong một hơi thở, hàn lực mãnh liệt bên trong trảo thủ hắn bạo phát, tạo ra vô số băng châm thích phóng về phía quái địch. Những băng châm này mà nói, nếu so với Bạch Vân kiếm được gia trì bởi pháp trận mà nói cũng phải đạt đến bảy, tám phần uy lực.

- "Trần sư huynh, sau lưng huynh!" – Huyền Đông quát.

Sau lưng Thanh Nhã, đâu đó bất ngờ nhảy vọt lên một con Nê Oa nhớp nháp.

Huyền Đông trông thấy Nê Oa chết tiệt kia đang nhảy bổ vào thân thể sư huynh, ngay lập tức theo quán tính liền quát lớn, ra hiệu.

Thanh Nhã thức thời cũng xoay lưng, né tránh được một đòn rình rập.

Song nhãn ngưng trọng, song đồng hóa tứ, Trần Thanh Nhã vị sư huynh này từ trong tay áo đã triệu hoán ra Vô Lượng Tỏa, điều động pháp bảo đâm trực diện qua hai đôi mắt con Nê Oa kia.

Không như Cơ Hậu, Thanh Nhã chẳng đợi đến lúc lớp bùn của nó chạy theo sợi xích đã nhanh chóng thu lại.

- "Phụng mệnh ta, dùng Bạch Vân kiếm, tịnh hóa yêu vật! Bạch Vân, Kiếm Quang!"

Phì!

Một đạo lam sắc quang phổ len lỏi bạch vụ được thích phóng từ trường kiếm trong tay Thanh Nhã, trông chớp mắt đã xuyên mạnh qua thân xác mềm nhũn của Nê Oa. Dễ dàng hạ thủ, kích sát được một đầu thú.

Rồi lần lượt như thế, dưới sự gia tăng lực lượng của pháp trận, chỉ với năm vị trí trung tâm đệ tử đã diệt sát được hết thảy Nê Oa. Chỉ còn sót lại vài con, mà ngay lúc này cũng nằm rạp xuống lớp bùn, kêu lên vài tiếng "ộp ộp" rồi lặn sâu mất dạng.

- "Hê hê, A Hậu, ngươi xem đại ca đã..." - Cơ Phát cười khoái chí, hắn nhìn về phía Cơ Hậu định bụng khoe khoang.

Vô cùng chấn kinh!

Dưới lòng bùn tanh hôi ngay lúc này bất tri bất giác liền nổi lên vô số bong bóng khí. Bóng khí xộc lên, tỏa ra một thứ mùi nồng nặc.

Hàng trăm gốc Thiết Sam sinh trưởng gần lớp bùn đen này bắt đầu run rẩy. Từng chi nhánh khô héo, úa tàn, rơi rụng xuống tạo ra một khung cảnh chằng chịt lá khô, ghê càng thêm rợn và quỷ dị.

Chưa kịp vui mừng, Huyền Đông đưa ánh mắt cảnh giác chăm chăm dõi theo chuyển động của bong bóng khí, lấy thần thức tinh tường tham trắc qua một đợt.

Cảm ứng truyền tới, dưới Thiết Sam Đầm bất ngờ trồi lên hai con mắt to hơn hơn một cái đầu người, đỏ ngầu.

Rồi đến rõ một chút, hình dáng của một con đại oa phải to hơn chục lần những con Nê Oa ban đầu đã xuất hiện hoàn toàn.

- "Ôi mẹ ơi..." – Một vị sư huynh đang gia trì trận pháp cũng phải cảm thán trước con quái thú, thần sắc bất động, tái nhợt.

Yêu thú khổng lồ đó đứng sừng sững giữa đầm, nhìn quanh các vị đệ tử Bạch Vân này một lúc rồi gầm lên miệng tiếng rất lớn, kèm theo một mùi hôi đặc trưng làm cho bọn người Huyền Đông muốn nôn ói.

- "Mau gia tăng hộ thuẫn!" – Huyền Đông đột nhiên quát, cảm ứng tinh tường liền vô thức báo động.

Quả nhiên chỉ một hơi thở sau, Nê Oa khổng lồ này ngưng tụ từ trong khẩu hình ra một cỗ hắc sắc năng lượng bởi bùn đất tích tụ trong lòng Thiết Sam Đầm, phun thẳng cỗ năng lượng bùn đất đó về phía đám đệ tử Trúc phong.

Trong gang tấc, nhờ vào cảnh giác, Huyền Đông đã nhanh tay tạo ra một luồng hàn lực, hóa thành băng thuẫn, chống đỡ hắc sắc năng lượng kia của con Nê Oa khổng lồ đang đánh tới, tranh thủ thời gian cho các sư huynh gia cố thêm sức phòng thủ của trận pháp.

Sau một đoạn ngắn thời gian, phạm vi Bạch Vân Phục Yên trận cũng mở rộng, miễn cưỡng đỡ được lần công kích đó của Nê Oa, nhưng đâu đó vẫn còn khiến quần áo họ lấm lem một ít bùn đặc quánh.

Gió lạnh thổi qua, Huyền Đông hốt hoảng xoay người.

Một vài đệ tử khác dần mê man, dẫn đến thiếp đi nửa phần tinh thần. Sau đó là thêm vài người nữa cũng đều uể oải, linh lực được gia trì bởi bọn họ cũng như vậy mà ngắt đoạn, khiến trận pháp yếu đi rất nhiều.

- "Là do lớp bùn đó..."

- "Thứ này là... Nê Độc Oa!" – Huyền Đông gấp gáp nhìn về con ếch lớn kia cùng đôi mắt đỏ ngầu của nó.


Tác giả: Đông Đông.

0
Ủng hộ tác giả Đông Đông Nếu bạn thích truyện, cho tớ xin một li matcha latte nhé.