Chương 1: Người Và Tiên
Tre thần nhờ phép hóa nhân
Khởi tâm khát vọng chuyện dần lớn
sanh
-----
Ngày nảy ngày nay, ở vùng
ngoại ô Hà Nội, một chiều mùa hè năm 2009.
Cô Thanh năm nay đã ba
mươi tuổi mà vẫn chưa có chồng.
Năm cô lên mười tuổi, cha
mẹ bị bệnh mà mất sớm, cô sống côi cút trong căn nhà gỗ cũ, nương tựa vào xóm
làng, nhờ hạt lúa, củ khoai mà lớn lên. Chính vì thế, cô luôn đối xử hiền lành,
tử tế và nhẫn nhịn với mọi người xung quanh.
Hôm nay như mọi ngày, sau
phiên chợ cô trở về nhà. Khi đi ngang qua rừng tre thì trời bỗng mưa như trút.
Cô vội vàng chạy vào bụi tre to gần đó để núp.
Vì là người nên cô không
nhìn thấy Tre Tiên đang cởi trần tắm táp dưới cơn mưa, miệng ngân nga hát. Bất
chợt Tre Tiên mở mắt ra thấy cô Thanh đứng ngay bên cạnh. Chàng giật mình vội
vàng quấn lại cái khố che lấy cơ thể, miệng hét toáng lên.
Cô Thanh không nghe thấy
gì, gương mặt vẫn ngơ ngác nhìn ra ngoài trời mưa. Tre Tiên sực nhớ ra con người
sẽ không thấy mình, chàng bèn vung tay hiện ra một cái quạt nan, rồi dùng quạt ấy
làm phép để thay đổi trang phục thành bộ áo dài và quấn khăn đóng màu xanh lá. Bấy
giờ chàng trông rất khôi ngô tuấn tú.
Mưa mỗi lúc một nặng hạt,
trắng xóa cả đất trời. Cô Thanh nép sâu vào bụi tre già, run rẩy vì lạnh. Đang
ngơ ngác nhìn ra ngoài trời mưa thì bỗng cô Thanh quay sang khiến Tre Tiên giật
mình. Nhưng không phải nhìn chàng, cô Thanh nhìn thấy dấu tay lạ in trên thân
tre bóng loáng. Dấu tay rất to, rất rõ và đẹp.
Cô kêu lên:
- Bàn tay ai mà to thế
này!
Cô Thanh tò mò ướm tay
mình vào dấu tay lạ để so sánh. Khoảnh khắc ấy Tre Tiên lặng nhìn cô, thấy cô
đáng yêu và xinh đẹp kỳ lạ, một cảm giác ngại ngùng dâng lên trong lòng khiến
Tre Tiên đỏ mặt. Chàng bèn vươn bàn tay mình ướm về phía tay cô.
Cô Thanh cũng có cảm giác
như mình đang chạm vào tay ai đó ở phía đối diện. Cơ thể cô bất động trong giây
lát như có ai đang nhìn trực diện vào mình. Cô cảm thấy xấu hổ rồi hai má ửng hồng,
bẽn lẽn rụt tay lại.
Đúng lúc ấy thì trời tạnh
mưa, cô vội vàng ra về.
Một cơn gió nổi lên, những
lũy tre xào xạc du dương êm dịu.
Đêm ấy trở về nhà, cô mơ
một giấc mơ lạ. Trong mơ, cô đi giữa sương khói mờ ảo, dưới ánh trăng sáng vằng
vặc. Cô không biết mình đang đi đâu. Ở phía xa xa cô chợt nhìn thấy bóng dáng một
nam nhân đang đứng đợi. Cô vô thức bước về phía ấy, dưới ánh trăng cô nhìn thấy
gương mặt chàng trai rất đẹp. Lông mày rậm, mặc áo dài khăn đóng màu xanh lá trúc
rất chỉnh tề. Tay cầm chiếc quạt nan tre phe phẩy.
Chàng trai chìa một bàn
tay ra, cử chỉ khoan thai nhẹ nhàng như mời gọi. Cô Thanh như bị hấp dẫn bởi
đôi mắt đẹp ấy, cô xấu hổ nhưng cơ thể cứng đờ không thể bỏ chạy được, vô thức
nắm lấy bàn tay chàng trai. Má cô ửng hồng. Chàng trai đọc khẽ: “Khắc nhập,
khắc nhập”. Tức thì các bụi tre sau lưng dịch chuyển sang hai bên mở ra một
lối mòn. Rồi chàng trai dẫn cô Thanh đi sâu vào màn sương mờ ảo trong lúc các bụi
tre đóng lại che khuất tầm nhìn của hai người.
Cô Thanh giật mình thức
giấc, mồ hôi đầm đìa, hơi thở gấp như vừa vận động rất mạnh; cổ họng khát khô,
cô vội với lấy bình nước để uống một hơi thật dài. Sau khi lấy lại bình tĩnh,
cô lại nằm xuống, trong đầu cứ suy nghĩ miên man về giấc mơ kỳ lạ.
***
Kể từ đó, cô Thanh và Tre
Tiên thường xuyên gặp gỡ trong những giấc mơ. Họ kể cho nhau nghe đủ chuyện về
thế giới của người phàm và Tiên giới. Tre Tiên còn chỉ cho cô Thanh cách tìm đến
bụi tre có in dấu tay - nơi giao ước để gặp nhau ngoài đời thực. Chàng không
quên cẩn trọng dặn dò cô phải giữ kín chuyện này, bởi chỉ cần một ánh mắt tò mò
của người đời cũng đủ khiến sự tĩnh lặng nơi rừng thiêng bị phá vỡ.
Họ đem lòng yêu nhau.
Không lâu sau cô Thanh phát hiện mình có mang. Cả làng quê rúng động khi hay tin
cô Thanh không chồng mà chửa. Họ nói xấu cô rất nhiều, bất cứ khi nào thấy cô
đi ngang qua, họ lại thì thầm vào tai nhau.
Cái bụng của cô ngày một
lớn, tỷ lệ thuận với những lời xì xào ở làng. Trong những phiên chợ, mọi người
ngày càng xa lánh cô. “Đồ lăng loàn, không chồng mà chửa, bôi tro trát trấu
vào mặt bố mẹ”, bà hàng cá vừa liếc xéo cô vừa cố tình hắt toẹt thau nước rửa
cá ra đường ngay khi cô đi qua. Cô giật mình, nước bẩn bắn đầy gấu quần, nhưng
cô không dám ngẩng đầu lên, chỉ biết cắn chặt môi, ôm khư khư cái bụng bầu mà rảo
bước nhanh hơn. Sau lưng cô, tiếng cười cợt, tiếng chửi đổng vẫn vọng theo dai
dẳng. Không ai bán hàng cho cô, không ai nhìn thẳng vào mặt cô. Những lúc ấy cô
chỉ biết trốn vào một góc chợ, ngồi thụp xuống khóc nức nở, hai tay ôm bụng mà
nước mắt rơi lã chã. Tre Tiên rất đau xót nhưng không thể lộ diện.
Khi chiếc thai đủ ngày đủ
tháng, vào đúng mùa xuân Dương lịch ngày 20 tháng 03 năm 2010; Âm lịch nhằm
ngày Kỷ Tỵ, tháng Kỷ Mão, năm Canh Dần thì cô Thanh hạ sinh một bé gái, tướng mệnh
Đại Lâm Mộc. Cô đặt tên cho đứa bé là Thanh Trúc.
Tre Tiên không thể tiếp tục
chứng kiến vợ và con gái bị người làng làm tổn thương thêm nữa. Chàng phải đưa
ra một quyết định đau lòng.
Một đêm sáng trăng, Tre
Tiên lại về trong giấc mộng. Nhưng lần này, chàng không cười, chiếc quạt nan
trên tay cũng không còn phe phẩy nữa.
Tre Tiên nhìn vợ mà nói:
- Em đi đi. Đi thật xa khỏi
nơi này.
Giọng chàng trầm đục, như
tiếng tre gãy trong bão. Cô Thanh ngỡ ngàng:
- Anh đuổi mẹ con em sao?
Tre Tiên quay mặt đi, giấu
đôi mắt đỏ hoe.
- Ở lại đây, miệng lưỡi
thế gian sẽ giết chết tâm hồn con bé, và cả em nữa. Ta là Tiên, nhưng luật trời
trói buộc, ta không thể hiện thân để bảo vệ hai mẹ con trước người đời. Em hãy
lên thành phố. Hãy để Thanh Trúc được sống như một đứa trẻ bình thường.
Cô Thanh bật khóc ôm lấy
chồng, nước mắt cô rơi xuống làm ướt đẫm vạt áo dài xanh của Tre Tiên. Cô biết
chàng nói đúng. Tình yêu của họ là trái đạo thường, và đứa trẻ này là minh chứng
của một phép màu không được trần gian chấp nhận.
Cô Thanh nói trong tiếng
nấc:
- Đợi con lớn khôn, em sẽ
đưa con về tìm anh.
Tre Tiên gật đầu, chàng vươn
tay vuốt nhẹ lên mái tóc vợ.
- Anh sẽ đợi. Dù trăm năm
hay nghìn năm… rừng tre này vẫn sẽ đợi mẹ con em.
Đêm hôm ấy cô Thanh tỉnh
dậy và khóc rất nhiều. Cô gói ghém đồ đạc, cả bài vị của cha mẹ bỏ vào những
túi hành lý lớn. Sáng hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, người làng thấy căn
nhà nhỏ của cô Thanh đã đóng cửa cài then kín mít.
Cô đã đi, mang theo đứa
con gái chưa đầy tháng và bí mật về mối tình với chàng Tre Tiên, để lại sau
lưng lũy tre già rì rào trong gió sớm.
-----
Bạn đang đọc tiểu thuyết "Thanh Trúc và Thần Chú Khắc Nhập" của tác giả Xuân Sang.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.