Lý Thuyết Không Dây

Quyển 2: Mới

Chương 12: Người Vẫn Còn

Đăng: 20/08/2026 15:37 4,351 từ 2 lượt đọc

Đèn bàn đã tắt, nhưng căn phòng vẫn không chìm hẳn vào bóng tối — một vệt sáng lờ mờ hắt lên trần nhà từ mép rèm, nơi ánh đèn đường lọt qua khe hở. Nhã nằm ngửa trên giường, mắt mở trừng trừng, hai tay gối sau đầu. Đã mấy đêm liền cậu giữ thói quen ngủ như thế: đặt mình cách chiếc vòng trên mặt bàn một khoảng cố định, như thể chỉ cần tách nó ra khỏi tầm tiếp xúc của da thịt, thứ áp lực vô hình đè nặng suốt ngày dài sẽ tạm thời buông tha cậu.

Chính vào lúc nửa đêm, khi cơn ngái ngủ vừa chớm kéo đến, chiếc vòng khẽ rung lên.

Đó không phải nhịp rung dứt khoát xác nhận danh tính ở điểm kiểm soát, cũng chẳng phải xung dao động quen thuộc của các giao dịch thông thường. Đó là một nhịp ngắn, khô khốc, tựa như có ai vừa dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt kính bàn — ba nhịp liên tiếp, mỗi nhịp ngắt quãng đúng bằng một lần hít thở. Nơi góc bàn tối om, một chấm sáng le lói nhấp nháy theo từng nhịp rung, bừng lên rồi lịm tắt, bừng lên rồi lịm tắt.

Nhã bật dậy theo phản xạ. Tay cậu đưa ra chệch đi một nhịp trước khi lý trí kịp can thiệp: mình không được chạm vào. Bàn tay cậu khựng lại lơ lửng giữa không trung, mắt dán chặt vào nguồn sáng.

Chấm sáng trên thân vòng đã thay đổi hình thái — không còn là một điểm tĩnh nằm cạnh dãy mã định danh như mọi ngày. Nó nhấp nháy theo một chu kỳ hoàn toàn mới, chậm rãi và hằn rõ hơn, tựa như một dòng ký tự vô hình đang được vạch ra trong bóng tối mà cậu chỉ bắt được cái bóng mờ của nó. Không một ai chạm vào thiết bị. Không có bất kỳ bề mặt kích hoạt quen thuộc nào xung quanh. Vừa mới đây nó còn im lìm; giờ đây nó chớp sáng như một thực thể vừa bị gọi tên.

Một luồng khí lạnh chạy dọc từ gáy xuống sống lưng. Trước đây, cờ hiệu chỉ phản hồi khi cậu chủ động áp nó vào các điểm kết nối ở thế giới bên kia — cậu có thể lý giải đó là phản ứng đối với thân phận, đối với sự hiện diện vật lý của người đeo. Nhưng lần này thì khác. Cậu không hề đeo nó, không đứng gần nó, vậy mà nó vẫn phát tín hiệu. Tựa như từ một điểm nút xa xôi nào đó trên mạng lưới, hệ thống vừa lần ra danh tính nó cần tìm, và đang gõ cửa một hồ sơ đã bị đánh dấu — một lời triệu tập gửi đến cái tên K-03, chứ không phải gửi đến Nhã.

Nhịp rung cuối cùng dứt hẳn. Ánh chớp lịm tắt, để lại trên võng mạc cậu một vệt tối tạm thời — dư ảnh của một thứ vừa hiện diện rồi biến mất.

Nhã đứng bất động bên mép giường hồi lâu. Bên ngoài khung cửa sổ, thành phố vẫn trôi đi trong sự vô tri với tiếng xe máy xa dần và những vệt đèn ngủ muộn. Thế giới này hoàn toàn không hay biết điều gì vừa diễn ra trên mặt bàn của căn hộ nhỏ. Mãi sau, cậu mới bước tới, cúi xuống, cẩn thận đặt đầu ngón tay lên chiếc vòng K-03 lúc này đã câm lặng.

Một dòng dữ liệu mới.

Cậu nhận ra ngay khi mở hộp dẹt và quét qua các mốc thời gian trong tệp nhật ký. Không cần rọi đèn quá kỹ, cũng chẳng cần căng mắt dịch từng mã lệnh — hình dạng của một bản ghi mới toanh nằm xen giữa những dòng dữ liệu cũ đã quá quen thuộc với cậu sau chuỗi ngày mổ xẻ. Dòng này nằm ở một phân vùng tách biệt hoàn toàn với những vị trí cậu từng biết. Khi rà soát kỹ hơn, tim Nhã như hẫng đi một nhịp: địa chỉ đích mà chuỗi tín hiệu vừa gửi trả về — lặp lại chuẩn xác hai lần — trỏ thẳng vào một phân khu thuộc trung tâm hành chính, nơi cậu chưa từng đặt chân tới nhưng đã từng quan sát từ xa. Không phải điểm trình diện định kỳ. Không phải các điểm neo quen thuộc. Đó là một tọa độ đích lặp đi lặp lại đầy kiên nhẫn, tựa như một địa chỉ được nắn nót viết ở cuối một bức thư không bao giờ gửi đi.

Cậu tháo tai nghe, đưa mắt nhìn quanh căn phòng tối om. Một cảm giác ngột ngạt đè nặng lên lồng ngực: thứ tồn tại bên kia bức màn — thứ mà bấy lâu nay cậu chỉ chạm trán khi chủ động khoác lên mình bộ đồ bảo hộ và kích hoạt mặt gương — giờ đây đã vượt qua ranh giới ấy. Nó không còn bị giam hãm ở phía bên kia. Nó đã tìm đến tận mặt bàn nhà cậu.

Nhã mặc lại bộ đồ bảo hộ — bình dưỡng khí chính, bình phụ, chất hấp thụ soda lime, bộ nguồn, găng tay nẹp ngón út, tấm gương soi giấu trong túi áo — theo đúng trật tự nghiêm ngặt. Đứng trước tấm kính sau giá sách, cậu khựng lại một nhịp, ngón tay chạm nhẹ lên bề mặt phản chiếu khuôn mặt mình ẩn sau lớp vải trùm kín.

Chỉ đến lúc này, trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, một câu hỏi mới tự động bật lên trong đầu: "Cậu sắp đi tìm một thứ vốn đã tự tìm thấy cậu."

Không gian dịch chuyển, đưa cậu hiện ra ngay tại điểm neo an toàn trong căn phòng K-03 quen thuộc. Ánh sáng vàng cam ngập tràn, trọng lực 1,3g lập tức đè nặng lên hai vai. Nhã đứng yên chờ mắt thích nghi, hít một hơi sâu qua màng lọc, rồi mở cửa bước ra ngoài, khép hờ cánh cửa sau lưng — không buồn liếc nhìn gói đồ niêm phong vẫn nằm im lìm nơi góc phòng. Chuyến này cậu không đi vào vùng đệm, càng không tiến gần khu hành chính. Quy tắc cậu tự đặt ra đêm đó, khi cờ hiệu phát đi tín hiệu lạ lùng: phải triệt để giảm thiểu sự hiện diện tại khu vực ấy, không để mạng lưới ghi thêm bất kỳ tọa độ nào của mình vào vùng cấm. Giờ đây, khi hệ thống đã lần ra cậu đến tận mặt bàn ở Trái Đất, việc tuân thủ quy tắc ấy lại càng trở nên sống còn.

Cung đường cậu chọn nằm gọn trong khu dân cư Tầng 3, đoạn đường quen thuộc nhất: men theo rìa chợ, nơi người bán thực phẩm dinh dưỡng vẫn cất giọng chào mời bằng thứ âm thanh có tầng rung ấm áp, né góc cột nơi kẻ có vệt sẫm bên má trái từng nhìn trừng trừng vào cậu. Mặt đất dưới chân không đổi, những nếp nhà vẫn buông rèm sau khung cửa. Thế nhưng hôm nay có một điều khác lạ — một chi tiết cậu không nhận ra ngay vì nó diễn ra quá đỗi bình thường, cho đến khi mắt cậu bắt gặp nó tới hai lần trên cùng một đoạn đường.

Lần thứ nhất là một người mang dáng dấp nhân viên kiểm soát đứng cạnh quầy thịt ở rìa chợ. Hắn không mua hàng, hai tay buông thõng, ánh mắt lướt qua từng người đi ngang. Khi có ai bước tới gần, hắn chỉ khẽ liếc xuống cổ tay họ — một cái nhìn đủ nhanh để người bình thường không kịp nhận biết, nhưng Nhã thì thấy trọn vẹn. Sau đó hắn quay đi, đứng yên chờ đợi lượt người tiếp theo.

Lần thứ hai là ở bên kia ngã rẽ dẫn vào con ngõ quen. Một người khác, cùng tư thế đứng lặng lẽ ấy, cùng cách đưa mắt rà soát cổ tay người qua đường rồi bỏ qua, không ghi chép, không chặn hỏi. Không một ai bị giữ lại. Họ chỉ đứng đó, quét dữ liệu, rồi thả đi.

Mạng lưới giám sát — thứ mà đêm qua cậu mới lờ mờ hình dung như những sợi dây vô hình kết nối vạn vật — giờ đây dường như đang được hạ thấp xuống ngang tầm mắt. Không còn là những đường vân sáng chạy ngầm ở khu hành chính xa xôi. Chúng đang giăng ra qua từng sạp hàng, từng con hẻm, len lỏi vào dòng người đang đổi tiền, mua bán, gánh nước. Và giữa những nút thắt chằng chịt ấy, có một nút thắt nhỏ đang tự hỏi liệu bản thân đã bị soi chiếu tới hay chưa.

Nhã không dừng bước. Cậu duy trì nhịp chân đều đặn, không vội vã, không chậm chạp, không nhìn lâu vào bất kỳ ai. Cậu lướt qua phạm vi quét của người thứ hai đúng lúc kẻ đó vừa quay mặt đi, con đường phía trước lại mở ra thênh thang. Không một ai nhìn cậu lâu hơn một cái liếc mắt vô hồn.

Đến góc khuất quen thuộc ở rìa khu dân cư — nơi cậu từng tựa lưng vào tường ghi chép — Nhã lách mình vào một khoảng lõm giữa hai khối nhà, nơi bóng tối đặc quánh che khuất tầm nhìn của dòng người qua lại. Từ đây, cậu đưa mắt quan sát con đường mình vừa đi qua.

Có ba nhân viên kiểm soát nằm trong tầm mắt, chia nhau đứng ở ba vị trí riêng biệt, khoảng cách vừa đủ để tạo thành một mạng lưới bao quát toàn bộ con phố. Họ không đi tuần tra, không tụ tập, không hề ra hiệu cho nhau. Họ chỉ đứng yên, chờ đợi, quét dữ liệu trên cổ tay người qua đường, rồi bỏ qua. Nhã rút chiếc đồng hồ bấm giây trong túi ra, bấm nút và bắt đầu đo đạc — nhịp di chuyển của dòng người, khoảng lặng giữa hai lần cúi nhìn của người kiểm soát, cự ly dịch chuyển sau mỗi lần đổi vị trí. Những con số nhảy lên đều đặn, ghép thành một chu kỳ lạnh lùng trong đầu cậu: một quy trình lặp lại mang tính tự động, không nhắm vào một cá nhân cụ thể nào. Trông họ như đang chờ đợi một tín hiệu gọi tên được rải khắp khu vực bằng một tần số cố định.

Và rồi, Nhã chứng kiến một cảnh tượng khiến tất cả những ghi chép trong sổ tay bỗng chốc trở nên rõ ràng một cách trần trụi.

Ở cuối dãy hàng quán, sát mép chợ — một người dân thường, hai tay buông thõng như cố giấu điều gì đó dưới lớp áo, đứng nép bên một quầy hàng nhưng không hề mua bán hay đổi chác. Nhã vừa thoáng thấy bóng dáng ấy thì từ phía bên kia ngã tư, một nhân viên kiểm soát đã rảo bước đi thẳng về phía người đó.

Không có tranh cãi. Không một lời chất vấn nào vang lên. Người kiểm soát dừng lại trước mặt người dân kia, cúi xuống nhìn cổ tay họ — đúng thao tác quét dữ liệu cậu vừa thấy ở quầy thịt — nhưng lần này, sau khoảng dừng đối soát, hắn không quay đi. Hắn khẽ gật đầu, lùi lại nửa bước, làm một cử chỉ yêu cầu đi cùng.

Người dân kia không hề phản kháng. Không một lời phân bua, không một cái liếc nhìn xung quanh. Người đó chỉ khẽ gật đầu, điềm tĩnh như một kẻ đã biết trước số phận của mình từ lâu, rồi cất bước đi theo sau nhân viên kiểm soát. Hai bóng người, một trước một sau, lọt thỏm vào dòng người đông đúc rồi khuất dạng về hướng khu hành chính. Cả khu chợ không một ai dừng lại để bận tâm.

Đây không phải là vùng rìa hành chính như lần trước. Đây là sâu bên trong khu dân cư, ngay giữa các sạp hàng, giữa nhịp mua bán thường nhật của người dân. Quy trình tiếp nhận người mang cờ hiệu — thứ cậu từng ngỡ chỉ diễn ra ở các ranh giới tiếp nhận — thực chất đang hiện diện ngay tại đây, len lỏi qua từng ngõ ngách, chực chờ ở mọi ngã rẽ.

Nhã đứng nép trong bóng tối của khoảng lõm, nhìn hai bóng người vừa biến mất. Một chi tiết cực nhỏ bỗng dội lại trong đầu cậu như một tiếng chuông cảnh báo.

Người dân kia cất bước đi theo mà không cần người kiểm soát phải nhìn lại cổ tay lần thứ hai. Nếu chiếc vòng của họ mang cờ hiệu — vệt sáng mà cậu vừa thoáng thấy lóe lên ở vị trí quen thuộc trên cổ tay người đó — thì nhân viên kiểm soát vốn dĩ không cần đọc lại dữ liệu. Hắn đã biết từ trước. Hồ sơ đó đã được nhận diện từ bên trong mạng lưới, được theo dõi từ trước khi hắn bước tới, và được ghi đích danh vào một lịch trình đã định sẵn mà chính đương sự không hề hay biết.

Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Trạng thái hỗ trợ" không phải là một sự kiện đơn lẻ chỉ diễn ra tại một nút kiểm soát. Nó là một tuyến theo dõi liên tục, kéo dài từ phòng xử lý ra tận giữa khu chợ, bám chặt lấy những kẻ mang danh tính ấy, dõi theo từng bước chân của họ như một mũi tên đang bay thẳng về đích đã định. Và chiếc vòng trên cổ tay Nhã — ngay lúc này — cũng đang nằm trên một đường bay như thế, ghi nhận từng bước đi của K-03, từng khu vực cậu đặt chân tới, từng cung đường cậu ngỡ mình đã ngụy trang khéo léo.

Giảm thiểu hiện diện. Cậu vẫn có thể đứng đây, ẩn mình trong bóng tối của góc tường, không một ai nhìn thấy. Nhưng chỉ cần còn mang chiếc vòng này trên tay, một phần danh tính của cậu sẽ luôn phát sáng trên hệ thống — dù cậu có né tránh bao nhiêu vùng cấm, dù cậu có lẩn trốn trong bao nhiêu góc khuất. Quy tắc an toàn mà cậu dày công thiết lập đêm đó vừa bị vô hiệu hóa một cách hoàn toàn im lặng.

Cậu không rời đi ngay. Đứng yên tại chỗ thêm một lúc, lắng nghe âm thanh khu chợ, quan sát ba nhân viên kiểm soát đang quét tuyến, ghi nhận thêm vài chỉ số vào đầu. Đợi đến khi con phố giãn bớt người, cậu mới rút cuốn sổ tay, cúi đầu viết nhanh: "Tuyến quét rà soát. Xuất hiện tại chợ. Người mang cờ hiệu bị áp giải tận nơi, hồ sơ đã định danh từ trước, không cần đọc lại dữ liệu." Gập sổ lại, cậu bước ra khỏi khoảng lõm ngay khi tầm quét của người kiểm soát ở xa nhất vừa lướt qua mép tường, rồi quay về phòng K-03 bằng một lộ trình hoàn toàn mới.

Nhịp rung đầu tiên — tín hiệu phản hồi lúc nửa đêm trong căn hộ — vẫn âm vang trong tâm trí cậu như một hồi chuông cảnh báo từ phía bên kia bức màn đang từ từ hé lộ. Một lần. Chỉ mới một lần. Nhưng nguy cơ vẫn còn nguyên đó.

Nhã nán lại thêm vài nhịp thở, ghi nhớ vị trí của ba chốt kiểm soát, rồi hòa vào dòng người thưa thớt trên phố. Không một ai ngoái nhìn theo. Cậu luồn lách qua những con hẻm chưa từng đi quá hai lần, né tránh lối đi hẹp nơi tuần trước từng chạm mặt nhân viên kiểm soát, giữ nhịp bước đều đặn để biến mình thành một bóng hình vô danh giữa đám đông.

Cánh cửa phòng K-03 khép chặt sau lưng, cắt đứt ánh sáng vàng cam ngoài hành lang. Trong bóng tối quen thuộc, mức trọng lực 1,3g lại trĩu nặng trên vai như một lời nhắc nhở: cậu vừa băng qua một mạng lưới mà mỗi mắt xích đều có thể đã ghi lại tên mình.

Ngồi xuống góc neo, Nhã đưa vòng tay chạm nhẹ vào bảng dữ liệu cuối phòng — nơi cái tên K-03 cùng những dòng nhật ký vẫn còn lưu lại. Lần này cậu không vội vã. Cậu lật giở từng bản ghi, đối chiếu với dòng dữ liệu mới xuất hiện lúc nửa đêm tại căn hộ — dòng lệnh có địa chỉ đích lặp lại trỏ về một phân khu hành chính. Xâu chuỗi với những gì vừa tận mắt chứng kiến: tuyến quét rà soát, việc đón người mang cờ tận nơi, thái độ cam chịu của người bị dẫn đi. Mọi mảnh ghép khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh — không phải là những sự kiện ngẫu nhiên ở một trạm kiểm soát, mà là một quy trình truy vết liên tục, kéo dài từ phòng xử lý ra tận khu dân cư, định vị từng đối tượng mang cờ từ trước khi họ kịp nhận thức được điều đó.

Và rồi, giữa những dòng nhật ký cũ của K-03 — dòng "K-03 xuất hiện trực tiếp" từ lần diện kiến trước, cùng dòng tín hiệu chưa giải mã đêm qua — ngón tay Nhã bỗng khựng lại.

Xuất hiện một dấu vết đối soát mới. Nó được gắn nối tiếp ngay sau dòng "K-03 xuất hiện trực tiếp" — bản ghi mà tuần trước cậu từng phát hiện đã bị một phân tầng hệ thống khác quét qua. Giờ đây, nó lại bị rà soát thêm một lần nữa. Đó không phải bản ghi do cậu tạo ra, cũng không phải dòng lệnh do cậu phát đi. Đó là dấu vết của một cơ chế tự động vừa tiến hành truy cập, đọc dữ liệu, rồi để lại dấu vết bên cạnh cái tên của người đã chết — tựa như một bàn tay vô hình vừa lật giở trang hồ sơ, so sánh các chỉ số rồi khép lại, để lại một nếp gấp mới toanh.

Nhã ngồi nhìn chằm chằm vào dòng đối soát ấy trong bóng tối. Tuần trước cậu từng tự hỏi ai đang đọc hồ sơ này. Giờ thì cậu hiểu rõ một điều: tầng đối soát đó vẫn đang hoạt động, vẫn đang âm thầm thực thi chức năng của nó. Bản ghi cũ đã bị rà soát lần thứ hai. Kết quả kiểm tra không hiển thị ra ngoài. Cậu không thể biết nó đã tìm thấy những gì, hay đang tiếp tục truy lùng điều gì — chỉ biết chắc rằng quả bom nổ chậm OL-01, thứ cậu ngỡ đang nằm yên đâu đó, vừa nhích thêm một nấc.

Cậu đóng chiếc hộp dẹt lại, tựa lưng vào vách tường phòng K-03, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ chuỗi dữ liệu hỗn loạn trong hai ngày qua: cờ hiệu tự động kích hoạt khi không đeo; hệ thống gửi ngược tín hiệu chưa giải mã; mạng lưới quét rà soát lan rộng ra tận khu chợ; người mang cờ bị tiếp cận trực tiếp dựa trên hồ sơ có sẵn; và một dòng đối soát mới vừa đè lên bản ghi diện kiến chính thức. Ba dấu vết trong vòng ba ngày. Ba lần hệ thống để lại dấu ấn trên hồ sơ của một kẻ đã chết.

Đúng lúc cậu đang ngồi bất động — không chạm vào bất cứ thứ gì, không tương tác với vòng tay, không mở hộp dữ liệu — chiếc vòng trên cổ tay lại rung lên lần thứ hai.

Lại một xung dao động nữa. Ngắn gọn, khô khốc, y hệt lần trước. Nhã giữ nguyên cánh tay — không cử động, không cúi nhìn, không thực hiện bất kỳ phản xạ nào có thể bị ghi nhận thành hành vi. Nhưng qua khóe mắt, dưới ánh sáng vàng cam mờ ảo của căn phòng, cậu kịp nhận ra: trên mặt vòng, cạnh dãy mã K-03, cờ hiệu lại nhấp nháy. Một dòng trạng thái lóe lên rồi tắt lịm, nhanh đến mức không kịp định hình ký tự — chỉ vừa đủ để cậu nhận biết một dòng lệnh đã xuất hiện, và một bản ghi mới vừa được thiết lập.

Lần này hoàn toàn không có bất kỳ thao tác kích hoạt nào từ phía cậu. Cậu chỉ ngồi yên. Không chạm, không gõ, không đứng dậy, không tiến lại gần bất kỳ giao diện nào. Vậy mà cờ hiệu vẫn tự động phát tín hiệu.

Cậu nhìn chằm chằm vào chiếc vòng trong bóng tối, nhịp tim đập chậm và đều như một tầng phòng thủ cuối cùng vừa sụp đổ. Trước đây, cờ hiệu chỉ phản hồi khi có tiếp xúc vật lý. Giờ đây nó tự động kích hoạt theo một chu kỳ cậu không thể nắm bắt, không thể kiểm soát và không hiểu rõ điều kiện kích hoạt. Mỗi lần rung lên là một dòng dữ liệu được ghi lại — và cậu hoàn toàn bất lực trong việc xóa bỏ nó. Nếu chiếc cờ này phát tín hiệu đúng lúc một nhân viên kiểm soát đang rà quét bước ngang qua, dòng dữ liệu mới trong hồ sơ sẽ phơi bày toàn bộ sự thật.

Ba dấu vết trong ba ngày. Mạng lưới đang đếm ngược. Và cậu không còn là một kẻ quan sát đứng ngoài cuộc nữa — cậu đã trở thành một cái tên bị ghi đi ghi lại trên một bản danh sách đang dài dần ra.

Nhã rút cuốn sổ tay, lật sang trang trắng, đặt bút viết từng nét chậm rãi — không phải để đưa ra kết luận, mà để sắp xếp lại ba thực tế vừa sụp đổ:

Tuyến quét rà soát. Khu chợ. Người mang cờ bị tiếp cận trực tiếp, hồ sơ định danh từ trước, đi theo không cần đối soát lại.

Đêm qua: cờ hiệu rung khi không đeo. Hệ thống không triệu tập một con người cụ thể — nó đang truy vết một bộ hồ sơ. Và vừa rồi, khi mình ngồi yên không chạm vào bất cứ thứ gì, nó vẫn tự động phát tín hiệu.

Mình từng nghĩ giảm thiểu sự hiện diện là an toàn. Nhưng chỉ cần còn mang chiếc vòng này, mình luôn luôn hiện diện. Không có bất kỳ góc khuất nào để lẩn trốn.

Cậu đặt cuốn sổ xuống. Căn phòng K-03 lại chìm vào sự tĩnh lặng như vốn có suốt bao năm qua, kể từ ngày người chủ cũ bỏ mạng trong hang đá sâu, để lại một kẻ đến từ thế giới khác ngồi thu mình trong bóng tối, mượn tạm danh phận của người chết để sinh tồn. Sự im lặng này không còn là vẻ tĩnh mịch của một nơi chốn bị lãng quên. Đó là sự lặng ngắt của một điểm hẹn đang chờ đợi — như chính cậu đang ngồi đợi trước một chiếc đồng hồ đếm ngược không hề hiển thị mặt số.

Mặt sàn căn hộ tại Thành phố Hồ Chí Minh đón lấy cậu trong ánh ban mai nhạt nhòa lọt qua khe rèm. Nhã đứng bất động một lúc lâu để nhịp tim ổn định trở lại, rồi cẩn thận tháo từng chi tiết của bộ đồ bảo hộ — chậm hơn mọi ngày, bởi trong tiềm thức, cậu hiểu rằng chuyến đi này mang theo một sức nặng tinh thần còn khủng khiếp hơn cả mức trọng lực 1,3g bên kia. Trên mặt bàn, chiếc vòng K-03 nằm im lìm tại vị trí cũ, điểm sáng cờ hiệu vẫn nhấp nháy chập chờn theo một hình thái mới: chậm rãi, hằn rõ, tựa như một nhịp thở đứt quãng.

Cậu ngồi xuống bàn làm việc, mở cuốn sổ tay ngay tại trang vừa ghi lúc nửa đêm, mắt nhìn chăm chú vào ba dòng chữ. Bên ngoài khung cửa sổ, thành phố đã bắt đầu một ngày mới: tiếng nổ máy xe, tiếng cửa cuốn kéo lên, tiếng người gọi nhau í ới ở quán cà phê đầu ngõ. Người ta đi mua đồ ăn sáng, vội vã đến công sở, bước vào nhịp sống thường nhật mà không hề hay biết rằng, ngay sát cạnh cuộc đời bình yên này, một hệ thống xa lạ đang liên tục ghi lại danh tính của một kẻ đã chết — và một con người đang phải cân nhắc một nước cờ sinh tử.

Nhã cầm bút, viết tiếp:

Hệ thống đã phản hồi — không bằng ngôn từ, mà bằng một vết ghi mới. Mình không hề chạm vào thiết bị, nó vẫn tự động phát tín hiệu.

Mình từng nghĩ ẩn mình là an toàn. Giờ mình hiểu: chỉ cần mang chiếc vòng này, mình luôn luôn hiện diện trên mạng lưới.

Mình bắt buộc phải đọc hiểu được cờ hiệu — trước khi nó tự động phát tín hiệu đúng vào lúc có kẻ đang rình rập lắng nghe.

Cậu đặt bút xuống, lặng nhìn ba dòng chữ dưới ánh nắng sớm đang rọi sáng mặt bàn. Bên ngoài, nhịp sống Sài Gòn vẫn tiếp diễn hối hả và bình thản — tiếng xe tải đổ hàng xuống lòng đường, tiếng ai đó khép cửa đi làm, một nhịp đập đời thường hoàn toàn xa lạ với hiểm họa ngầm. Trên mặt bàn nối liền hai thế giới, chiếc vòng K-03 vẫn nằm đó, điểm sáng cờ hiệu nhấp nháy từng nhịp đơn độc theo chu kỳ mới — và bên dưới đầu ngón tay cậu vừa nhấc lên, ba dòng chữ vẫn nằm im lìm, chờ đợi một quyết định tiếp theo.

0