Chương 1: Tỉnh Giấc Ở Địa Ngục
Không đau. Đó là điều duy nhất anh nhớ được — không phải tiếng nổ, không phải lửa, không phải cảm giác bay ngược. Chỉ là một khoảnh khắc anh còn đang nhìn chằm chằm vào màn hình dữ liệu với tách cà phê nguội lạnh trên tay, rồi đột nhiên — không có gì nữa.
Như tắt đèn.
Vậy mà bây giờ, anh đang nghe thấy tiếng thở của chính mình.
· · ·
Ý thức hồi phục theo từng lớp, chậm rãi như bùn lắng xuống đáy ao.
Đầu tiên là mùi — ẩm mốc, gỗ cũ, và thứ gì đó giống mùi máu khô. Rồi đến cảm giác — lưng đang nằm trên mặt sàn gỗ cứng ngắc, không có gì lót bên dưới. Và cuối cùng là ánh sáng — một vệt hẹp lọt qua khe cửa hé ra, đủ để nhìn thấy bóng tối dày đặc xung quanh.
Nguyễn Minh — hay đúng hơn là thứ gì đó đang cư trú trong thân xác của Nguyễn Minh — nằm im trong vài giây dài. Không cố ngồi dậy. Không la hét. Chỉ nằm đó, hít thở, và xử lý thông tin.
Tôi không chết. Hoặc là tôi chết rồi nhưng vẫn còn nhận thức được. Một trong hai. Phân tích thêm dữ liệu trước khi kết luận.
Anh cử động ngón tay trước. Chúng đáp lại — nhưng sai. Những ngón tay này nhỏ hơn, gầy hơn, và khi anh nhìn xuống trong bóng tối mờ ảo, anh thấy bàn tay của một thiếu niên chứ không phải bàn tay chai sạn của một người đàn ông gần ba mươi tuổi.
Anh ngồi dậy, chậm rãi. Đầu quay mòng mòng — không phải vì chấn thương, mà vì lượng thông tin đổ vào đầu anh gần như ngay lập tức. Ký ức. Nhưng không phải ký ức của anh.
Tên: Lâm Dạ. Mười sáu tuổi. Đệ tử ngoại môn hạng bét của Huyết Vân Tông, một trong bảy tông phái trung đẳng của vùng Đông Hoang. Mẹ đã chết ba năm trước vì bệnh — không có tiền mua linh dược. Cha là tông trưởng Lâm Thái Sơn, nhưng ông ta chưa bao giờ thừa nhận đứa con hoang này. Linh căn phế phẩm — thứ mà theo ký ức này, đồng nghĩa với việc không bao giờ có thể tu tiên, không bao giờ có thể trở thành gì hơn một tên tạp dịch.
Và đứa thiếu niên này đã chết tối qua — đánh bể một bình linh dược quý của một sư huynh, bị đánh đến nội thương, rồi bò vào đây và không tỉnh dậy nữa.
Cho đến khi Nguyễn Minh tỉnh dậy thay.
· · ·
Anh mất khoảng mười lăm phút để ngồi yên trong bóng tối và sắp xếp lại tất cả.
Một kỹ sư vật lý với bản năng nghề nghiệp không bao giờ vội vàng kết luận khi thiếu dữ liệu. Anh nhìn nhận từng sự kiện một cách bình thản đến mức có lẽ sẽ khiến bất kỳ ai khác lo lắng cho thần kinh của anh.
Sự kiện 1: Tôi chết trong vụ nổ. Sự kiện 2: Tôi tỉnh dậy trong thân xác khác. Sự kiện 3: Thân xác này tồn tại trong một thế giới có hệ thống tu luyện mà tôi chưa từng biết đến. Kết luận tạm thời: xuyên không — thứ chỉ có trong tiểu thuyết nhưng rõ ràng đang xảy ra với tôi.
Anh đứng dậy, loạng choạng một chút vì thân xác này còn đang lành vết thương bên trong. Đi đến khe cửa, nhìn ra ngoài.
Một sân tông môn rộng lớn trải ra trong ánh trăng lạnh. Những tòa nhà gỗ và đá nối tiếp nhau, đèn linh thạch treo thành hàng phát ra ánh sáng xanh nhạt. Xa hơn là núi — những ngọn núi đen sẫm không có tên trong bất kỳ bản đồ địa lý nào mà anh từng học.
Không phải Hà Nội. Không phải Trái Đất.
Nguyễn Minh thở ra một hơi dài.
"Được rồi," anh thì thầm bằng giọng của Lâm Dạ — trẻ hơn, khàn khàn vì chưa uống nước. "Được rồi."
Đó không phải lời chấp nhận số phận. Đó là lời của một người vừa xác định được tọa độ, đang bắt đầu tính toán bước tiếp theo.
· · ·
Cửa kho hé ra, một bóng người lọt vào.
Lâm Dạ — Nguyễn Minh — phản ứng ngay lập tức, bước lui vào bóng tối và cúi đầu xuống theo bản năng của thân xác gốc. Thứ phản xạ của kẻ đã quen bị đánh.
Nhưng người đến không phải đến để đánh.
Đó là một thiếu nữ, có lẽ bằng tuổi anh hoặc lớn hơn một chút, mặc đạo bào trắng xám của đệ tử nội môn. Cô đặt xuống sàn một cái tô đất nung — cháo, vẫn còn bốc khói nhẹ — rồi không nói một lời, cũng không nhìn thẳng vào anh, quay người định đi ra.
"Chờ."
Cô dừng lại. Không quay đầu.
"Ngươi là ai?" anh hỏi. Giọng bình thản hơn mức bình thường — không phải giọng của một đứa trẻ vừa thoát chết, mà là giọng của ai đó đang thu thập thông tin.
Thiếu nữ im lặng một lúc. "Khương Tuyết. Sư tỷ của ngươi. Dù ngươi chưa bao giờ gọi ta như vậy."
"Sao ngươi đem cháo đến?"
"Vì ngươi chưa ăn gì từ tối qua."
"Vì sao ngươi quan tâm?"
Lần này cô quay lại. Đôi mắt lạnh, không có nhiều cảm xúc — nhưng cũng không phải ánh mắt khinh thường mà ký ức của Lâm Dạ đã quá quen thuộc. Chỉ là... nhìn. Như thể cô đang thấy thứ gì đó không khớp.
"Ta không biết," cô nói thật lòng. Rồi đi ra, đóng cửa lại.
Nguyễn Minh nhìn theo bóng cô biến mất, rồi nhìn xuống tô cháo. Cầm lên, ăn — không phải vì đói, mà vì thân xác này cần năng lượng và việc bỏ ăn lúc này là phi lý.
· · ·
Đêm đó, anh không ngủ.
Anh ngồi trong bóng tối, tĩnh tâm, và bắt đầu kiểm kê tài sản.
Thứ anh có: một thân xác mười sáu tuổi đang lành thương, ký ức đầy đủ của một kỹ sư vật lý với bằng tiến sĩ chưa kịp hoàn thành, và ký ức của Lâm Dạ — kẻ đã sống mười sáu năm trong tông môn này và biết từng ngóc ngách, từng quy tắc bất thành văn, từng khuôn mặt đáng sợ.
Thứ anh không có: quyền lực, tiền bạc, địa vị, và cái gọi là "linh căn" — nền tảng cơ bản của mọi sự tu luyện trong thế giới này.
Nhưng anh là một nhà vật lý. Và một nhà vật lý không tin vào thứ gọi là "không thể" — chỉ tin vào thứ "chưa tìm được cách".
Linh khí là gì? Theo ký ức của Lâm Dạ, nó là năng lượng tản mát trong thiên địa, hít vào qua hô hấp và kinh mạch, dẫn lưu qua đan điền... Điều đó nghe như mô tả một dạng trường năng lượng. Điện từ trường cũng vô hình. Cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Nhưng chúng ta vẫn đo được, điều khiển được. Vấn đề là phương pháp.
Anh nhắm mắt lại và thử — không theo cách Lâm Dạ đã từng cố và thất bại, mà theo cách của một người quen với thực nghiệm khoa học. Quan sát trước. Đừng cố điều khiển thứ mình chưa hiểu.
Và rồi anh cảm nhận được nó.
Mờ nhạt, như tín hiệu radio ở vùng ngoại ô — nhưng nó ở đó. Thứ gì đó lưu chuyển trong không khí xung quanh, phảng phất vào trong lồng ngực theo mỗi nhịp thở. Kinh mạch của Lâm Dạ như những con kênh bị bồi lấp từ lâu — không phải hoàn toàn chết, chỉ là bị tắc nghẽn theo cách khác với người bình thường.
Anh không cố thông khai kinh mạch theo lối thông thường. Thay vào đó, anh tìm điểm cộng hưởng — như điều chỉnh tần số.
Mất ba tiếng đồng hồ.
Nhưng khi tia linh khí đầu tiên lưu chuyển qua đan điền — dù chỉ một sợi nhỏ mong manh như chỉ — Nguyễn Minh mở mắt ra và cảm thấy một thứ mình không ngờ vẫn còn tồn tại trong lồng ngực.
Hứng thú.
Thứ cảm giác của người vừa chạm vào ranh giới một lĩnh vực hoàn toàn mới — rộng lớn, nguy hiểm, và chưa ai khám phá đúng cách.
Anh nhìn lên qua khe mái kho, nơi bầu trời xa lạ đang ửng dần về phía đông. Những ngôi sao không tên lặn dần. Không có chòm sao Orion. Không có Đại Hùng Tinh. Không có bất kỳ thứ gì quen thuộc.
Nguyễn Minh khẽ nhếch môi.
"Được rồi," anh lặp lại lần nữa, bằng giọng của Lâm Dạ, trong thân xác của Lâm Dạ, với tâm trí của chính mình.
Sẽ không chết lần thứ hai.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.