Quyển 7: Tinh Môn Trục Nhật
Chương 1: Biển Mây Và Kẻ Đến Từ Ký Ức
Tiết thu phân mang theo cái lạnh buốt xương từ phương bắc tràn về, cuộn trào thành một biển mây trắng xóa đổ ập xuống những vách đá sắc lẹm của Tinh Môn Học Viện. Tựa như một thác nước khổng lồ vĩnh cửu không bao giờ cạn, biển mây ấy nuốt chửng vạn vật, chỉ chừa lại ngọn Vọng Nguyệt cao vút xuyên thủng tầng không. Đứng trên đài quan sát cao nhất của ngọn núi, Thẩm Vân Nhược khoác trên mình tà áo bạch y mỏng manh, mặc cho gió ngàn gào thét phất phơ vạt áo, ánh mắt hờ hững nhìn xuống nhân gian rộng lớn.
Kiếp này, nàng là vị Tông sư kiếm đạo trẻ tuổi nhất trong lịch sử ngàn năm của Tinh Môn, một thiên tài ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao mà vô số kẻ chỉ có thể ngước nhìn. Trong mắt thế nhân, nàng là ánh trăng sáng không thể chạm tới, là một thanh thần kiếm chưa bao giờ biết đến hỉ nộ ái ố của cõi hồng trần. Thế nhưng, không một ai biết rằng, cứ mỗi độ sương lạnh kéo về, lồng ngực trái của nàng lại truyền đến một cơn day dứt khôn tả. Đó là một cảm giác trống rỗng, một sự mất mát cắm rễ sâu vào tận cùng linh hồn, giống như thể nàng đã từng vô tình đánh rơi một thứ gì đó vô cùng quan trọng dưới đáy vực sâu nào đó.
Thẩm Vân Nhược khẽ nâng bàn tay thon dài, đặt lên vị trí của trái tim. Nhịp đập vẫn đều đặn, luồng linh lực thuần khiết vẫn vận chuyển trơn tru trong kinh mạch, nhưng sự day dứt day dứt thì không sao xóa nhòa. Nàng đang chờ đợi ai? Chính bản thân nàng cũng không có câu trả lời. Nàng chỉ biết rằng, tận sâu trong tiềm thức mờ mịt, luôn có một trực giác bướng bỉnh không ngừng thì thầm mách bảo rằng, người đó chắc chắn sẽ đến tìm nàng.
Đúng lúc ấy, ba hồi chuông đồng cổ kính ngân vang từ dưới chân núi, mang theo âm ba xé toạc màn sương mù dày đặc. Kỳ khảo hạch tuyển tân đệ tử khắc nghiệt nhất mười năm mới có một lần của Tinh Môn Học Viện chính thức bắt đầu.
Dưới chân ngọn Vọng Nguyệt, Vạn Bậc Thang đá trải dài như một con rồng đất khổng lồ đang uốn lượn hướng lên trời cao. Nơi đó chen chúc hàng vạn vương tôn công tử khoác trên mình y phục lụa là, cùng vô số kỳ tài võ học đến từ các danh gia vọng tộc khắp chốn. Ai nấy đều mang theo pháp bảo lấp lánh, linh đan trân quý, trên môi nở nụ cười tự tin kiêu ngạo, sẵn sàng đạp lên đầu kẻ khác để giành lấy một suất bước vào tiên môn.
Thế nhưng, ở một góc khuất tăm tối nhất của đám đông ồn ào ấy, có một thiếu niên hoàn toàn lạc lõng.
Tạ Vô Nhai lặng lẽ đứng đó, khoác trên mình một thân áo vải sờn cũ đã rách vài chỗ ở viền tay áo, trên lưng đeo lỏng lẻo một thanh thiết kiếm mộc mạc, rỉ sét và rẻ tiền đến mức vứt bên lề đường cũng chẳng có kẻ cướp nào thèm nhặt. Kiếp này, bánh xe luân hồi đã tẩy sạch mọi nghiệt ngã. Hắn không còn mang huyết mạch Ẩn Ma bị nguyền rủa, cũng chẳng gánh trên vai Cửu U Ma Cốt tàn độc để rồi bị cả thiên hạ lấy cớ tru diệt. Hắn giờ đây chỉ là một phàm nhân bình thường, một lãng khách vô danh bước ra từ bùn lầy giang hồ đẫm máu.
Nhưng hắn lại sở hữu một thứ mà hàng vạn thiên tài kiêu ngạo ở đây không một ai có được: Một mảnh linh hồn đã trải qua cái chết tột cùng và một lời hứa vượt thời gian. Trong những giấc mơ vỡ vụn chập chờn hằng đêm, hắn luôn nghe thấy một giọng nói thanh lãnh, dịu dàng nhưng lại mang theo một mệnh lệnh tuyệt đối không thể chối từ: "Sống. Đừng chết."
Hắn không thể nhớ rõ khuôn mặt của người đã nói câu ấy, cũng không nhớ những kiếp sống trước bọn họ đã từng tàn nhẫn hy sinh vì nhau như thế nào. Trí nhớ của hắn chỉ còn lại những mảnh ghép mờ nhạt. Nhưng hắn biết chắc chắn một điều, chủ nhân của giọng nói ấy luôn đứng đợi hắn ở nơi đỉnh cao mây ngàn che phủ. Và hắn phải dùng cả sinh mạng này để trèo lên đó, để quang minh chính đại đứng bên cạnh người ấy một lần nữa.
U minh... ầm!
Trận pháp trên Vạn Bậc Thang đột ngột kích hoạt, tỏa ra ánh sáng chói lòa. Một luồng uy áp khổng lồ từ trên đỉnh núi ập xuống như một trận cuồng phong, lập tức ép trọng lực tăng lên gấp mười lần. Những tiếng la hét hoảng loạn vang lên thảm thiết. Hàng trăm vương tôn công tử vừa nãy còn tự mãn bước lên bậc đá đầu tiên lập tức bị ép cho hộc máu, ngã gục xuống đất như những vũng bùn nhão. Uy áp của Tinh Môn không thử thách tu vi nông sâu, mà trực tiếp tra khảo sự dẻo dai và kiên định của ý chí con người.
Giữa sự hoảng loạn tháo chạy và những tiếng khóc lóc bỏ cuộc của đám đông, Tạ Vô Nhai bình tĩnh nhấc gót chân, vững vàng đạp lên bậc đá đầu tiên.
Trọng lực ép xuống vai hắn nặng tựa ngàn cân, khiến xương cốt khẽ phát ra tiếng kêu cọt kẹt, nhưng bước chân của thiếu niên không hề run rẩy lấy một nhịp. Hắn kiên định bước lên bậc thứ mười, bậc thứ một trăm, rồi bậc thứ năm trăm. Dọc đường đi, những kẻ xung quanh lần lượt gục ngã, ôm ngực thở dốc rồi tuyệt vọng bị trận pháp đẩy lùi xuống núi. Chỉ có hắn vẫn lầm lũi bước tiếp. Tấm áo vải mỏng manh ướt đẫm mồ hôi hệt như vừa vớt từ dưới nước lên, máu tươi rỉ ra từ khóe môi vì cắn chặt răng chịu đựng, nhưng hắn tuyệt đối không dừng lại. Giống như thể ngọn núi đang đè nặng trên vai này chẳng là cái thá gì so với những nỗi đau đớn xé nát tâm can mà linh hồn hắn đã từng nếm trải. Hắn ngẩng cao đầu, xuyên qua hàng ngàn lớp sương mù dày đặc và những tầng mây lạnh buốt, ánh mắt sáng rực kiên định khóa chặt vào đài quan sát cao tít tắp trên đỉnh Vọng Nguyệt.
Cùng lúc đó, trên đỉnh cao vạn trượng, Thẩm Vân Nhược bỗng nhiên cảm thấy một luồng chấn động vô hình lướt qua trái tim. Nàng vô thức bước từng bước chậm rãi tiến tới sát ranh giới của đài ngọc, hơi cúi đầu nhìn xuống.
Một trận gió lớn bất chợt thổi qua, sắc bén xé toạc biển mây đang cuồn cuộn thành một khe hở rộng lớn. Giữa hàng vạn con người đang giãy giụa như kiến cỏ dưới chân núi, giữa sự hỗn loạn và bao la của đất trời rộng lớn, hai ánh mắt đã chuẩn xác va vào nhau.
Khoảnh khắc ấy, thời gian dường như ngừng trôi, không gian hoàn toàn đông cứng. Mọi âm thanh ồn ào của thế gian, tiếng chuông đồng, tiếng gió rít đều hoàn toàn biến mất.
Tạ Vô Nhai khựng lại trên bậc thang thứ chín trăm chín mươi chín. Hắn ngước nhìn bóng dáng bạch y mỏng manh mờ ảo đang đứng trên đỉnh cao ấy. Một cảm giác nghẹn ngào, chua xót nhưng lại vô cùng ấm áp trào dâng lên cổ họng, lấp đầy mọi khoảng trống cô độc trong suốt những năm tháng giang hồ lưu lạc. Đôi mắt hắn bỗng nhiên nóng rực, nhưng hắn không rơi lệ. Khóe môi thiếu niên chậm rãi cong lên, vẽ nên một nụ cười rạng rỡ, dịu dàng và nhẹ nhõm đến cực điểm bừng sáng trên gương mặt dạn dày sương gió.
Tìm thấy người rồi.
Hắn khẽ nhẩm trong miệng. Chẳng có ai nghe thấy, chỉ có gió ngàn chứng giám cho khoảnh khắc đoàn tụ của linh hồn.
Còn ở trên cao, Thẩm Vân Nhược đứng sững lại như bị một đạo thiên lôi đánh trúng tâm can. Trái tim vốn tĩnh lặng như nước mùa thu của nàng đột nhiên đập lỡ một nhịp, nhói đau dữ dội rồi lại vỡ òa ra trong một cảm giác thân thuộc đến đáng sợ. Bàn tay giấu trong tay áo của nàng khẽ run rẩy. Nàng hoàn toàn không biết thiếu niên áo vải mang thanh kiếm sắt rỉ kia là ai, cũng không hiểu vì sao hắn lại ngước nhìn nàng bằng nụ cười chất chứa bao luân hồi như vậy. Thế nhưng, một giọt nước ấm nóng đột ngột trượt khỏi khóe mi, lăn dài trên gò má băng giá rồi rơi vỡ vụn xuống nền ngọc lạnh lẽo.
Nàng khóc. Vị Tông sư vô tình vô dục, người được xưng tụng là thanh kiếm lạnh lẽo nhất của Tinh Môn, lại vô cớ rơi nước mắt vì nụ cười của một lãng khách phàm nhân dưới chân núi.
Nàng không tài nào lý giải được nguồn cơn của giọt nước mắt ấy, nhưng nàng biết chắc chắn một điều: Sự day dứt và trống rỗng trong linh hồn nàng, ngay tại khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, đã được lấp đầy trọn vẹn. Bánh xe luân hồi tàn nhẫn của Thiên Đạo đã quay thêm một vòng mới, nhưng ở kiếp sống này, không cần đến sự ép buộc tàn ác của tử thần, không cần đến những nhát kiếm đẫm máu hay sự hy sinh tuyệt vọng, bọn họ cũng sẽ tự mình chủ động bước về phía đối phương.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.