Chương 411: Dưới Lòng Bàn Tay Lâm Mặc
Hàn khí thấu xương từ vật nằm sâu bên trong thỉnh thoảng lại rỉ ra, xuyên qua ba lớp trận văn phong bế, truyền thẳng vào kinh mạch cánh tay Lâm Cửu. Hắn khẽ cắn răng, dằn xuống cảm giác tê buốt đang ăn mòn linh lực bản thân. Ám vệ Lâm gia hiểu rõ mệnh lệnh lần này không chỉ là đưa đồ, mà còn là một màn kịch diễn cho những kẻ đang rình rập trong bóng tối xem. Thần thức của hắn đã sớm nhận ra hai vệt bóng đen lén lút bám theo từ ngã tư đường, mang đậm công pháp ẩn nặc của Tôn gia.
Đúng như dự liệu của tộc trưởng, đám chó săn họ Tôn quả nhiên cắn câu. Bọn chúng tuyệt đối không thể ngờ thứ Lâm gia mang đi cống nạp không phải là dị bảo cầu hòa, mà là mồi lửa thiêu rụi toàn bộ căn cơ của chúng. Lâm Cửu cố tình lảo đảo một nhịp, để lộ ra góc ngọc giản sao chép sổ nợ giắt bên hông, tạo ra một bức tranh hoàn hảo về một gia tộc đang cùng đường mạt lộ phải dốc cạn gia tài đi cầu viện.
Đứng trước cửa lớn của Tinh Trần Các, sản nghiệp cốt lõi của Trần gia tại phường thị, Lâm Cửu gõ cửa theo một nhịp điệu kỳ lạ ba dài một ngắn. Cánh cửa gỗ lim nặng nề hé mở, để lộ khuôn mặt già nua nhưng ánh mắt sắc như dao của Trần Đạc, đại chấp sự nội viện họ Trần. Lão liếc nhìn bộ dạng chật vật của kẻ mới đến, rồi nhanh chóng kéo gã vào trong, đóng sầm cửa lại, cắt đứt hoàn toàn những ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài.
Ngươi đường đột đến đây giờ này, chẳng lẽ Lâm gia các ngươi thật sự đã bị ép đến mức chó cùng rứt giậu rồi sao?
Trần Đạc hừ lạnh một tiếng, cẩn thận rải ra một tầng linh lực cách âm bao phủ căn phòng. Lão vốn là kẻ tính toán chi li, mấy ngày nay tin đồn Lâm gia vỡ vụn cấm địa đã lan truyền khắp nơi, khiến lão không muốn dính líu quá sâu vào vũng bùn này.
Lâm Cửu không đáp lời ngay, chỉ vung tay đặt mạnh chiếc hộp ngụy trang lên mặt bàn đá xanh. Hắn tháo bỏ lớp vỏ bọc bên ngoài, đẩy khối hộp nhỏ tỏa hơi lạnh ngắt cùng cuộn ngọc giản ghi chép nợ nần về phía đối phương.
Gia chủ nhà ta có lệnh, vật này chỉ được phép mở ra trước mặt Trần gia lão tổ.
Lâm Cửu gằn từng chữ, ánh mắt không hề né tránh uy áp của tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ đang tỏa ra từ Trần Đạc. Hắn lấy từ trong ngực áo ra một tấm lệnh bài hắc thiết, truyền một đạo pháp quyết kích hoạt ấn ký gia tộc.
Cùng lúc đó, gia chủ nhà ta cũng đã ban hạ lệnh phong tỏa khố phòng. Toàn bộ quỹ dự trữ linh thạch của Lâm gia chính thức đóng băng để đổi lấy một lời hứa. Gia chủ nói, chỉ cần Trần gia chịu ra mặt trong buổi Tộc Nghị Liên Minh sắp tới, chúng ta nguyện ý gánh vác toàn bộ tổn thất thọ nguyên của Trần Hạc đạo hữu.
Trần Đạc biến sắc, bàn tay gân guốc vừa chạm vào nắp hộp liền rụt lại như bị lửa đốt. Cái lạnh thấu xương kia không phải là băng hệ linh lực bình thường, mà mang theo sự oán độc tàn phá sinh cơ. Lão là người lõi đời, chỉ cần nghe đến cái giá bồi thường thọ nguyên và nhìn vật chứng trước mặt, lập tức hiểu ra Lâm gia không phải đến cầu xin sự thương hại. Họ đang trao cho Trần gia một thanh đao đã mài sắc, sẵn sàng găm thẳng vào yết hầu kẻ thù chung.
Trần gia từ nay sẽ nắm giữ bằng chứng chí mạng này, nhưng bù lại, họ phải trở thành thanh kiếm tiên phong đứng mũi chịu sào. Lâm Cửu nhìn chằm chằm vào khối tang vật nay đã yên vị trên bàn đối phương, biết rằng nhiệm vụ mượn đao giết người của gia tộc đã hoàn thành bước đầu tiên. Bên ngoài Tinh Trần Các, những cái bóng của Tôn gia đã bắt đầu rút lui, mang theo thứ tình báo sai lệch chết người về báo cáo cho chủ nhân của chúng.
Lâm Cửu hít sâu một hơi, gạt lớp gỗ mun ngụy trang bên ngoài sang một bên. Khối ngọc thạch lạnh lẽo dán đầy bùa chú màu vàng chu sa lập tức hiện ra, tỏa ra một luồng khí tức âm hàn khiến nhiệt độ trong phòng giảm mạnh. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào lão giả trước mặt.
"Tộc trưởng nhà ta có lệnh, thứ này cùng ngọc giản trên hông ta, chỉ được phép giao tận tay Trần gia Lão tổ. Xin đại chấp sự nể mặt Lâm gia, thay mặt bẩm báo một tiếng."
Trần Đạc nghe vậy liền bật cười thành tiếng, nụ cười mang theo ba phần trào phúng, bảy phần khinh miệt. Một tên tu sĩ Luyện Khí trung kỳ nho nhỏ, lại dám dõng dạc đòi diện kiến trụ cột tối cao của Tinh Trần Các. Lão hừ lạnh, luồng thần thức cường hãn của tu sĩ Trúc Cơ bỗng nhiên bùng nổ, hóa thành một bàn tay vô hình bóp chặt lấy không gian xung quanh.
"Lâm gia các ngươi dạo này học được thói ngông cuồng từ lúc nào vậy? Chỉ bằng một cái hộp rách nát và vài câu dọa dẫm, cũng muốn kinh động đến Lão tổ đang bế quan?"
Áp lực nặng nề ập xuống khiến mồ hôi lạnh túa ra trên trán Lâm Cửu. Khớp xương toàn thân hắn vang lên những tiếng răng rắc khô khốc, linh lực trong đan điền dường như bị vặn xoắn lại. Hắn biết rõ chênh lệch cảnh giới, nhưng trong đầu lại vang lên lời dặn dò tỉ mỉ của tộc trưởng đêm qua. Lâm Mặc đã sớm đoán được thái độ của Trần Đạc, bởi kẻ giữ chức đại chấp sự luôn sợ gánh trách nhiệm, tuyệt đối không dễ dàng phá lệ quy củ nếu không thấy được lợi ích thực tế.
Không chút hoảng loạn, Lâm Cửu cắn nát đầu lưỡi, mượn chút tỉnh táo từ cơn đau để kích hoạt khối ngọc bài hộ thân giấu trong tay áo. Trận văn phòng ngự khắc trên ngọc bài lóe sáng, tạo ra một tầng linh quang mỏng manh cản lại uy áp của đối phương. Tầng linh quang lập tức rạn nứt, đổi lại cho hắn một nhịp thở quý giá để đưa tay rút cuộn ngọc giản bên hông ra.
"Đại chấp sự xin bớt giận. Tộc trưởng ta dặn, nếu ngài cự tuyệt, cứ việc mở cuộn ngọc giản này ra xem trước. Bên trong ghi rõ khoản nợ ba vạn linh thạch bồi thường linh điền mà Lâm gia nguyện ý dâng lên cho Trần gia."
Trần Đạc thu hồi uy áp, ánh mắt lóe lên sự nghi ngờ. Lão phẩy tay, một luồng kình phong cuốn lấy cuộn da thú bay vào lòng bàn tay. Vừa rà soát nội dung bên trong, sắc mặt lão chợt biến đổi liên tục. Đây không đơn thuần là một bản khế ước, mà là một củ khoai lang bỏng tay. Nếu Tinh Trần Các không nhận, Lâm gia sẽ lập tức công bố thứ này ra toàn phường thị, biến Trần gia thành kẻ thấy chết không cứu, dung túng cho tà tu Tôn gia tàn phá Nam Cương. Danh tiếng công bằng bao năm qua của họ Trần sẽ lập tức sụp đổ.
Nhận ra thế bí, Trần Đạc híp mắt, quyết định chuyển hướng sang khối tang vật trên bàn. Lão muốn xem rốt cuộc bên trong hộp ngọc ẩn chứa thứ gì mà Lâm Mặc lại dám dùng nó làm con bài tẩy. Không nói một lời, lão ngưng tụ một tia thần thức sắc bén như kim châm, trực tiếp xuyên qua ba tấm Tịnh Hóa Phù để dò xét vào bên trong.
Đúng lúc này, cạm bẫy nhỏ mà Lâm Mặc cố tình lưu lại trên phong ấn phát huy tác dụng. Tia thần thức của Trần Đạc vừa chạm vào mảnh vỡ pháp khí đen kịt, một cỗ sát khí ma đạo tàn bạo bất ngờ phản phệ, cắn nuốt lấy linh thức của lão. Trần Đạc biến sắc, vội vã cắt đứt liên hệ, lùi lại nửa bước. Sắc mặt lão trắng bệch, khóe môi rỉ ra một tia máu tươi, kinh mạch ở cánh tay phải run lên bần bật vì luồng hàn khí ngoại lai xâm nhập.
"Thứ tà vật bực này... Các ngươi đào đâu ra?" Giọng nói của Trần Đạc không còn giữ được vẻ cao ngạo, thay vào đó là sự kiêng kỵ sâu sắc.
Lâm Cửu thu lại ngọc bài hộ thân nay đã nứt làm đôi, âm thầm ghi nhớ khoản tổn thất ba mươi điểm công huân này vào sổ nợ cá nhân. Hắn chắp tay, giọng điệu vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
"Nguồn gốc vật này, chỉ có Lão tổ nhà ngài mới đủ tư cách định đoạt. Tộc trưởng ta còn một câu nhắn gửi, nếu hôm nay Lão tổ chịu xuất quan mở hộp, Lâm gia nguyện ý mở kho xuất thêm một viên Bổ Nguyên Đan đền bù thọ nguyên cho ngài ấy."
Trần Đạc hít sâu một hơi, vận chuyển linh lực xua tan luồng hàn khí đang tàn phá kinh mạch. Lão hiểu rõ cục diện hiện tại đã vượt quá quyền hạn của một đại chấp sự. Nếu để vuột mất cơ hội chèn ép Tôn gia và lấy được Bổ Nguyên Đan, Lão tổ xuất quan chắc chắn sẽ lột da lão. Không còn do dự, lão lấy từ trong ngực ra một tấm Khẩn Cấp Truyền Âm Phù mang ấn ký hỏa diễm, nhanh chóng dùng thần thức khắc tin tức rồi bóp nát.
Phù lục hóa thành một luồng xích quang lao vút qua khe hở của trận pháp cách âm, hướng thẳng về phía ngọn núi trung tâm của phường thị. Trần Đạc quay lại nhìn Lâm Cửu, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn, không còn vẻ khinh thường mà mang theo sự dè chừng của kẻ vừa bị ép bước vào một ván cờ lớn.
Trần Đạc chưa dứt lời, bàn tay khô héo tựa ưng trảo đã vung lên. Một cỗ linh lực hệ Kim sắc bén hóa thành sợi xích vô hình, quấn chặt lấy bả vai Lâm Cửu. Lão già này đường đường là Trúc Cơ kỳ sơ cấp, muốn dùng uy áp thần thức ép một tên Luyện Khí nho nhỏ phải quỳ rạp xuống. Lão định đoạt lấy chiếc hộp để nắm thế chủ động trước khi nghe đối phương mở miệng uy hiếp.
Lâm Cửu không hề lùi bước. Hắn cắn nát đầu lưỡi, kích phát ngọc bài tùy thân do tộc trưởng ban phát. Một tầng linh quang hình lá trúc bùng lên, gượng ép chặn lại sợi xích Kim linh lực trong tích tắc. Cùng lúc đó, bàn tay trái đang ôm vật chứng đột ngột phát lực. "Rắc" một tiếng, lớp ngụy trang bằng gỗ mun vỡ vụn, để lộ ra một cuộn ngọc giản đỏ rực và một chiếc hộp ngọc dán kín sáu đạo Ly Hỏa Phù.
Ngay khi lớp gỗ vỡ ra, sát khí ngưng thực từ ngọc giản bùng nổ, quyện cùng hàn khí u minh từ hộp ngọc tràn ngập đại sảnh. Sàn đá Thanh Thạch tức thì kết một lớp sương đen. Trần Đạc biến sắc, nhận ra mức độ nguy hiểm liền lập tức thay đổi đấu pháp. Lão thu hồi công kích, hai tay bấm pháp quyết liên tục. Ba mươi sáu đạo trận kỳ giấu quanh vách tường Tinh Trần Các đồng loạt sáng lên, tạo thành một lồng giam Linh Khí màu thổ hoàng gắt gao phong tỏa luồng hàn ý tà ác kia.
Dù trận pháp đã kích hoạt kịp thời, dư chấn của luồng u minh khí vẫn quét qua người Lâm Cửu. Vì đứng quá gần, lại là người trực tiếp phá vỡ phong ấn, hắn phải trả một cái giá cực kỳ thảm khốc. Ba ngón tay bàn tay trái của hắn nháy mắt bị đông cứng, chuyển sang màu đen kịt. Một tiếng xèo xèo vang lên, phần nhục thể từ đốt ngón tay trở lên bong tróc, hóa thành tro bụi lả tả rơi xuống đất. Thế nhưng, ánh mắt tên ám vệ vẫn tuyệt đối tĩnh lặng.
Trần Đạc hít một hơi lãnh khí, vẫy tay hút cuộn ngọc giản đỏ rực vào lòng bàn tay. Thần thức lão vừa đảo qua, mồ hôi lạnh lập tức túa ra ướt đẫm lớp đạo bào thượng phẩm. Bên trong ngọc giản không chỉ ghi chép sổ nợ, mà còn phong ấn hình ảnh Tôn gia lén lút huyết tế phàm nhân tại mỏ quặng linh thạch. Hơn thế nữa, hàn khí từ chiếc hộp ngọc kia chính là khí tức của Huyền Âm Tà Cốt, thứ cấm kỵ mà phe phái tà tu đang ráo riết săn lùng.
Lão chấp sự gầy gò run rẩy vuốt ve góc hộp ngọc. Nước cờ dư luận này của Lâm gia quá mức tàn độc. Bọn họ cố tình để lộ hành tung cho Tôn gia bám theo, lại đem khối củ khoai lang bỏng tay này ném thẳng vào Tinh Trần Các. Nếu lão cự tuyệt hoặc ém nhẹm, chỉ nội trong ngày mai, đám chó săn họ Tôn sẽ tung tin Trần gia cấu kết tà tu. Đến lúc đó, uy tín trăm năm của gia tộc tại phường thị Nam Cương này sẽ bốc hơi sạch sẽ.
"Gia chủ các ngươi... thật sự là một đám điên!" Trần Đạc nghiến răng rít lên, ánh mắt phức tạp nhìn tên ám vệ vừa mất đi ba ngón tay. Lão hiểu rõ mình đã bước vào thế không thể thoái lui. Trần gia buộc phải nhận món đồ này, đồng thời phải lập tức điều động cao thủ tiêu diệt Tôn gia để diệt khẩu. Không còn lựa chọn nào khác, lão vung tay áo, thu gọn toàn bộ vật chứng vào túi trữ vật, sau đó trầm giọng ra lệnh. "Đi theo ta. Cấm phát ra bất kỳ tiếng động nào."
Trần Đạc bước nhanh về phía bức bình phong khắc hình Tứ Tượng ở cuối sảnh. Lão lấy ra một lệnh bài màu đồng, nhỏ một giọt tinh huyết lên đó rồi ấn mạnh vào mắt trận vị trí Chu Tước. Một tiếng ầm ĩ trầm đục vang lên, bức bình phong tách làm đôi, để lộ một thông đạo sâu hun hút cắm thẳng xuống cấm địa hậu viện. Hai bên vách tường khảm đầy Dạ Minh Châu, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, lạnh lẽo.
Lâm Cửu im lặng nối gót theo sau. Khi bước vào thông đạo, hắn lập tức cảm nhận được không gian xung quanh vặn vẹo. Đây là ba lớp trận văn huyễn ảnh Thủy Nguyệt Kính Hoa che giấu khí tức nổi danh của Trần gia. Nếu không có người dẫn đường mang theo lệnh bài hạch tâm, kẻ đột nhập sẽ vĩnh viễn lạc bước trong những ảo ảnh vô tận, cho đến khi linh lực cạn kiệt mà chết.
Càng đi sâu xuống dưới, sương giá bắt đầu bám trên vạt áo của cả hai. Đây không phải là hàn khí tà ác từ vật chứng lúc nãy, mà là hơi lạnh tinh khiết tỏa ra từ một nhánh linh mạch hệ Băng được phong ấn dưới lòng đất. Bước qua lớp huyễn trận cuối cùng, một cánh cửa bằng ngàn năm Huyền Băng hiện ra trước mắt. Không gian dưới lòng đất đột ngột hạ nhiệt độ đến mức
Bàn tay nhăn nheo của Trần Đạc khẽ run lên khi hàn khí từ khối tà vật xuyên qua lớp gỗ mun, truyền thẳng vào kinh mạch. Lão quắc mắt nhìn gã ám vệ cụt ba ngón tay trước mặt, hận không thể vung chưởng vỗ nát kẻ mang họa thủy tới cửa. Nhưng lão không dám ra tay, bởi khí tức ma đạo đã ngấm vào không gian phòng đấu giá, chỉ cần một tia dao động bùng nổ, thanh danh vạn năm của Tinh Trần Các sẽ tan thành mây khói.
Trần đại chấp sự không cần hoảng hốt. Lâm Cửu bình thản lên tiếng, bàn tay tàn khuyết gõ nhẹ lên mặt bàn đá xám. Tộc trưởng nhà ta đã tính kỹ, hai tên thám tử họ Tôn bên ngoài chỉ thấy ta mang họa mi đến cầu vinh, tuyệt đối không biết bên trong là thứ gì. Nếu ngài ném tang vật này ra đường bây giờ, Tôn gia sẽ danh chính ngôn thuận mượn cớ tiễu trừ ma đạo mà cắn nuốt toàn bộ sản nghiệp họ Trần.
Trần Đạc nghiến răng khùng khục, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Lão hiểu rõ thủ đoạn mượn đao giết người tàn độc của người thanh niên tên Lâm Mặc kia. Khối xương đen kịt này giờ đã dính liền với khí tức của lão, ném đi không được, giữ lại cũng như ôm bùa đòi mạng.
Lâm Mặc rốt cuộc muốn cái giá nào? Giọng lão khàn đặc, đôi mắt vằn lên tia máu.
Rất đơn giản, ba ngày sau tại Tộc Nghị Liên Minh, Trần gia lão tổ phải đích thân đập vỡ lớp phong ấn này trước mặt chư vị đồng đạo. Lâm Cửu thu lại nụ cười hờ hững, ánh mắt lóe lên sát cơ quyết tuyệt. Đổi lại, mỏ linh thạch quặng thô ở sườn đông Tử Trúc Lĩnh sẽ được sang tên cho quý tộc dưới dạng bồi thường thọ nguyên. Sổ khế ước đã nằm sẵn dưới đáy hộp.
Trần Đạc hít sâu một hơi, cân nhắc lợi hại trong chớp mắt. Lão biết rõ uy tín của Lâm gia dạo gần đây luôn gắn liền với hình ảnh nạn nhân thê thảm, dư luận phường thị vốn đã nghiêng về phía họ. Nay có thêm bằng chứng thép này, cộng với lợi ích khổng lồ từ mỏ quặng, lão tổ nhà ngài chắc chắn sẽ gật đầu làm mũi giáo tiên phong.
Được, ngươi về báo với gia chủ các ngươi, nợ máu của Tôn gia, Tinh Trần Các sẽ đứng ra tính toán sòng phẳng. Lão phất tay áo, trực tiếp thu tà vật vào trong túi trữ vật bên hông, đồng thời ném ra một tấm phù truyền âm màu vàng sậm.
Lâm Cửu nhận lấy lá bùa, không nói thêm nửa lời, dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài. Hắn cố tình thu liễm linh lực, để lộ ra bước chân phù phiếm và sắc mặt tái nhợt, diễn trọn vai một kẻ cầu xin thất bại bị đuổi thẳng cổ. Hai vệt bóng đen nấp sau tửu điếm xéo góc đường thấy vậy liền vội vã rút lui, mang theo tin tức giả mạo truyền về Tôn gia.
Nửa canh giờ sau, tại sảnh đường Chấp Sự Điện của Lâm gia.
Lâm Mặc ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, ngón tay miết nhẹ lên mặt dây chuyền ngọc bích. Khi tấm phù truyền âm bùng cháy thành tro tàn trên án thư, khóe môi hắn mới khẽ nhếch lên một đường cung lạnh lẽo. Bố cục mượn thế ép người bước đầu đã hoàn mãn, Trần gia chính thức bước lên thuyền giặc, trở thành tấm khiên thịt cản mũi nhọn cho toàn tộc.
Truyền lệnh xuống. Lâm Mặc trầm giọng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng của sảnh đường. Ghi công huân hạng nhất cho Lâm Cửu, trích xuất ba bình Dưỡng Cốt Đan từ kho dược liệu để hắn nối lại kinh mạch. Đồng thời, phong tỏa hoàn toàn tin tức về mỏ quặng sườn đông.
Trưởng lão quản kho đứng bên cạnh vội vàng vâng dạ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Lão lật đật lấy ra cuốn sổ cái bọc da thú, dùng ngòi bút chu sa gạch bỏ dòng tên tài nguyên quan trọng bậc nhất của gia tộc. Cái giá phải trả để kéo một thế lực Kim Đan vào cuộc chiến không hề rẻ, nhưng so với nguy cơ diệt tộc, sự hy sinh này đã nằm trong dự tính.
Bắt đầu từ canh ba đêm nay, lệnh tuần tra ngoại viện chuyển sang Trận Hình Thiết Bích. Lâm Mặc tiếp tục ban bố quyết sách, ánh mắt nhìn thấu ra màn sương mù mịt mờ ngoài cửa sổ. Rút toàn bộ đệ tử tinh anh khỏi các chốt trạm, chỉ để lại phàm nhân và tu sĩ già yếu làm mồi nhử. Mở tung cửa ngõ phía nam.
Quyết định này vừa đưa ra, sắc mặt mấy vị chấp sự lập tức trắng bệch. Rút bỏ tinh nhuệ đồng nghĩa với việc đem sinh mạng của nhánh phụ ra đặt cược. Nhưng không ai dám lên tiếng phản bác, bởi uy nghiêm của tộc trưởng lúc này đã hòa làm một với ý chí sinh tồn tàn khốc của cả gia tộc.
Trên bàn đá, một khối lệnh bài huyết ngọc từ từ hiện ra dưới lòng bàn tay Lâm Mặc. Đây là vật phẩm định vị trận nhãn của Sát Trận Huyết Hồn, thứ vũ khí tối hậu chưa từng được kích hoạt suốt trăm năm qua. Hắn đã dọn sẵn một con đường thênh thang, chỉ chờ Tôn gia kiêu ngạo bước vào cái bẫy trống không này sau khi nhận được mật báo sai lệch.
Đêm mai, khi tiếng chuông nghị sự vang lên, cũng là lúc khối ngọc bài này nhuốm máu kẻ thù.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.