Chương 1: Đại đạo 50 thiên diễn 49, thiên đạo không chặn đường ai (1)
"Đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn chín."
Lâm từng đọc được câu ấy trong một bộ tiểu thuyết tu tiên cũ vào những năm cấp hai.
Khi ấy cậu chỉ thấy nó ngầu.
Giống như một câu nói đầy vẻ huyền bí mà tác giả cố tình viết ra để làm màu.
Nhưng càng lớn, càng đọc nhiều, cậu lại càng bị ám ảnh bởi ý nghĩa phía sau.
Nếu trời đất thật sự vận hành theo quy luật.
Nếu mọi thứ đều có số mệnh.
Vậy tại sao trong cái gọi là "thiên diễn bốn chín", lại luôn tồn tại "một" thứ bị bỏ lại?
Lâm từng ghi chú suy nghĩ của mình trong một file tài liệu cá nhân:
"Nếu thật sự tồn tại thiên đạo.
Vậy có lẽ nó chưa bao giờ chặn đường ai.
Chỉ là đa số con người chưa từng nhìn thấy con đường ấy."
Ý nghĩ ấy nghe khá kỳ quặc. Ít nhất là với một học sinh vừa thi tốt nghiệp xong.
Nhưng cũng vì thế mà cậu khác với bạn bè cùng tuổi.
Trong lúc người ta bàn chuyện trường lớp, điểm số và tương lai, Lâm lại có sở thích lạ hơn: đọc tiểu thuyết huyền huyễn, chơi game, và tìm hiểu những thứ người thường không để ý.
Chẳng hạn như: nội công, các phương pháp bói toán, và mò mẫm về con đường tiên đạo.
Nghe có vẻ hoang đường. Nhưng nếu tách bỏ lớp vỏ mê tín bên ngoài, có vài thứ lại khiến Lâm cảm thấy… chúng dường như từng tồn tại.
Ví dụ như bói toán. Không ít phương pháp cổ đã được lưu truyền hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Từ Kinh Dịch, Tử Vi, Bát Tự cho đến Kỳ Môn Độn Giáp. Dẫu đúng sai khó phân, nhưng việc một hệ thống tri thức có thể tồn tại lâu đến vậy vốn đã là chuyện đáng để suy nghĩ.
Còn nội công… lại càng kỳ lạ hơn. Trong lịch sử thật sự từng tồn tại những ghi chép về hô hấp pháp, dưỡng khí, hành khí và luyện thân. Chỉ là phần lớn người hiện đại đều xem đó như chuyện võ hiệp được thêu dệt.
Hoặc có biết cũng chẳng bao giờ thật sự tiếp xúc.
Dù sao đi nữa… một người bình thường thì lấy đâu ra cơ hội?
Nhưng Lâm khác. Cậu thích tự mình kiểm chứng hơn là phủ nhận.
Có lần, trong một buổi triển lãm sách cũ được tổ chức gần trung tâm thành phố, cậu vô tình mua được một quyển sách mỏng đã ngả vàng theo năm tháng.
Bìa sách không tên. Chỉ có hai chữ viết tay khá mờ: "Dịch Lý."
Giá bán rẻ đến bất ngờ. Thậm chí người bán còn chẳng buồn giới thiệu.
Khi ấy Lâm cũng không nghĩ nhiều. Chỉ xem như mua về đọc thử. Nhưng điều khiến cậu bất ngờ nằm ở trang đầu tiên.
Nó không dạy cách gieo quẻ. Không nói về tử vi. Không hướng dẫn lập tinh bàn. Càng không có mấy thứ thường thấy như giải hạn hay đoán hung cát.
Thứ đầu tiên hiện ra… lại là một dòng chữ được viết bằng mực đen đã phai:
"Người học mệnh lý, trước phải hiểu giá của việc nhìn trộm thiên cơ."
Bên dưới là một đoạn ghi chú. Không dài. Nhưng đủ khiến Lâm nhớ rất lâu:
Trong trời đất, không có chuyện biết trước mà không trả giá.
Kẻ xem mệnh người khác, tất có vật ngang giá để đổi.
Nhẹ thì hao thần. Nặng thì tổn vận.
Quá giới hạn, ắt giảm thọ nguyên.
Khi đọc đến đó, phản ứng đầu tiên của Lâm là bật cười: "Viết như truyện tiên hiệp vậy."
Nhưng không hiểu sao… cậu vẫn tiếp tục đọc.
Quyển sách không khẳng định điều gì. Chỉ lặp đi lặp lại một quan niệm rất kỳ lạ:
Vận và mệnh chưa bao giờ tách rời.
Sinh mệnh là đèn.
Vận khí là dầu.
Đèn còn nhưng dầu cạn, lửa cũng tắt.
Dầu còn mà đèn vỡ, ánh sáng cũng chẳng thể tồn tại.
Hết vận. Tức là tận mệnh.
Một con người tưởng như đang sống bình thường, nhưng nếu vận đã cạn… tai họa sẽ tự tìm đến. Bệnh tật. Tai nạn. Biến cố. Cho đến khi mạng sống kết thúc.
Ngược lại, kẻ vận thịnh thường như được trời giúp. Làm ít được nhiều. Gặp dữ hóa lành. Có những chuyện tưởng chừng không thể vẫn vô thức vượt qua.
Khi ấy, Lâm chỉ xem như một góc nhìn thú vị.
Nhưng sau khi ngẫm nghĩ, nhìn lại những cuộc đời của những người nổi bật… cậu lại không thể hoàn toàn phủ nhận.
Có người mọi thứ luôn thuận lợi một cách khó hiểu. Cũng có người vừa bước vào tuổi đẹp nhất đời người lại liên tiếp gặp chuyện.
Như thể… thật sự có một bàn tay vô hình nào đó đang âm thầm điều chỉnh mọi thứ.
Từ đó, Lâm bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để tìm hiểu thứ gọi là: Kinh Dịch.
Ban đầu chỉ là tò mò. Nhưng càng đọc, cậu càng phát hiện đây không đơn giản là sách bói toán như phần lớn mọi người vẫn nghĩ. Nó giống một hệ thống tư duy hơn. Một cách quan sát sự vận động của vạn vật.
Thịnh rồi suy. Hợp rồi tan. Âm dương chuyển hóa. Vật cực tất phản.
Không có thứ gì mãi đứng yên.
Dẫu vậy, phần khiến Lâm chú ý nhất vẫn là: quẻ tượng. Hay nói đơn giản hơn – dùng một hình thức ngẫu nhiên để phản chiếu trạng thái hiện tại của vận thế.
Trong quyển Dịch Lý, tác giả không dạy bói toán theo kiểu thần bí. Ngược lại còn ghi rất rõ:
"Quẻ không định đúng sai, chỉ chỉ ra đường đang mở."
Khi đọc đến đó, phản ứng đầu tiên của Lâm lại là: "Nếu không đoán được trời đất… vậy học bói toán để làm gì?"
Suy nghĩ ấy rất thực tế. Hoặc nói đúng hơn… rất giống một người hiện đại.
Dẫu sao đi nữa, phần lớn ai tìm đến bói toán cũng chỉ vì một lý do: muốn biết trước.
Thi đậu hay rớt. Công việc thuận hay nghịch. Tình cảm hợp hay tan. Thậm chí chỉ đơn giản là: "Lựa chọn nào đúng hơn?"
Nếu ngay cả chuyện ấy cũng không thể chỉ ra rõ ràng… vậy còn ý nghĩa gì?
Nhưng dù nghĩ vậy, Lâm vẫn tiếp tục tìm hiểu. Có lẽ chỉ vì tò mò.
Hoặc sâu trong lòng, cậu vẫn luôn mong rằng thế giới này thật sự tồn tại một thứ vượt ngoài lẽ thường.
Những ngày sau đó, Lâm bắt đầu mò mẫm cách gieo quẻ. Ban đầu chỉ là tò mò. Nhưng rồi sự tò mò ấy dần trở thành thói quen.
Có những đêm thành phố đã ngủ bớt tiếng xe, cậu vẫn còn ngồi trước màn hình, vừa đọc tài liệu, vừa đối chiếu những ghi chép rối rắm về âm dương, quẻ tượng. Đồng xu thay nhau rơi xuống mặt bàn.
Tuy nhiên… có những thứ không phải cứ chăm chỉ là sẽ hiểu được.
Ít nhất, với Lâm, Dịch Lý là như vậy.
Những ngày đầu, cậu vẫn còn mang theo sự hứng thú rất lớn. Ban ngày lên mạng tìm tài liệu. Ban đêm ngồi trước màn hình, đối chiếu từng quẻ tượng, từng hào âm dương rồi tự ghi chú lại.
Nhưng càng đọc… Lâm càng cảm thấy bản thân như đang đứng trước một mê cung không lối thoát.
Một quẻ có nhiều tầng nghĩa. Hào động khác nhau lại cho ra kết quả khác nhau. Thời điểm gieo khác. Người hỏi khác. Hoàn cảnh khác. Ý quẻ lại biến đổi. Có lúc, cùng một quẻ, sách này giải một kiểu, sách khác lại giải theo kiểu khác.
Đọc đến cuối cùng…
Lâm chỉ còn một suy nghĩ: "Rốt cuộc là đang nói cái gì vậy?"
Cậu từng nghiêm túc ghi lại tên quẻ rồi tra cứu.
Thiên Sơn Độn.
Địa Hỏa Minh Di.
Phong Lôi Ích.
Tên thì nghe đầy khí chất huyền bí. Nhưng càng cố hiểu, đầu óc lại càng rối. Giống như một học sinh tiểu học bị ném thẳng vào sách đại học. Nhìn thấy chữ. Nhưng chẳng hiểu nổi ý nghĩa phía sau.
Sau vài tháng cố gắng, Lâm cuối cùng cũng phải chấp nhận một sự thật khá đau lòng:
Thiên tư của mình… có lẽ không đủ.
Ít nhất là với thứ gọi là Kinh Dịch. Điều ấy khiến nhiệt huyết ban đầu vơi đi không ít.
Rồi cuộc sống đại học kéo cậu trở lại với thực tại. Mùa hè sau kỳ thi tốt nghiệp dần khép lại. Những cơn mưa đầu mùa xuất hiện thường xuyên hơn. Ngày nhập học đến. Lâm chính thức trở thành tân sinh viên năm nhất.
Không còn đồng phục. Không còn giáo viên quản thúc. Không ai nhắc chuyện học hành mỗi ngày. Một kiểu tự do khiến người ta vừa thích thú vừa lạ lẫm.
Lâm cũng như bao sinh viên khác: làm quen bạn mới, đi cà phê sau giờ học, chơi game xuyên đêm, bàn chuyện tương lai như thể ai cũng sẽ làm nên chuyện lớn. Tuổi trẻ khi ấy giống như một cơn gió nóng đầu hạ. Mang theo nhiệt huyết. Và cả những ảo tưởng đẹp đẽ.
Quyển Dịch Lý từ chỗ ngày nào cũng mở… dần bị đặt sang một góc bàn.
Một ngày. Rồi vài ngày. Cuối cùng phủ lên một lớp bụi mỏng.
Không phải vì Lâm hết tin. Chỉ là… có đôi khi con người sẽ tự từ bỏ thứ mình không thể hiểu. Và tự thuyết phục rằng: có lẽ bản thân vốn không hợp với con đường ấy.
Thời gian trôi. Học kỳ đầu tiên của năm nhất khép lại mà Lâm cũng chẳng mấy bận tâm đến những chuyện huyền bí nữa. Cho đến khi lịch thi cuối kỳ được gửi xuống.
Một môn. Một môn duy nhất khiến cậu đứng ngồi không yên.
Điện tử căn bản.
Không phải vì nó khó. Mà vì Lâm đã gần như… bỏ bê nó hoàn toàn. Những buổi lên lớp cậu ngồi cuối phòng, lúc thì lướt điện thoại, lúc thì ngủ gật. Đến khi mở giáo trình ra ôn, cậu mới nhận ra: kiến thức nằm ngoài tầm với.
Đêm trước ngày thi, Lâm quyết định nhồi nhét.
Mở sách ra. Đọc. Gạch ý chính. Rồi đọc lại.
Nhưng càng đọc, đầu cậu càng như một cái máy quá tải. Những khái niệm: điện trở, tụ điện,... , những công thức tích phân,… chúng xoay tròn, chồng chéo lên nhau rồi vỡ vụn. Lâm xoa mặt, mắt cay xè, đồng hồ đã điểm hai giờ sáng.
"Chết mất."
Cậu gần như buông xuôi. Tám mươi trang giáo trình, chỉ còn bốn giờ nữa là vào phòng thi. Không đủ. Không thể nào đủ.
Lâm gục xuống bàn. Và trong lúc vô định, mắt cậu vô tình đáp vào góc bàn nơi quyển Dịch Lý nằm im lìm, bìa đã phủ một lớp bụi mỏng.
Cậu lặng người mất vài giây.
Một ý nghĩ điên rồ bất chợt lóe lên: "Nếu dùng bói toán để khoanh lụi thì sao?"
Lý trí bảo đó là trò trẻ con. Nhưng sự tuyệt vọng trước mắt khiến cậu buông bỏ mọi ngờ vực. Lâm nhặt cuốn sách lên, giở nhanh. Nhưng rồi cậu lại chợt dừng. Gieo quẻ bằng đồng xu quá phức tạp, lại mất thời gian giải đoán. Đêm nay cậu không còn hơi sức đâu mà luận thêm.
"Cần thứ gì đơn giản hơn."
Lâm lục tung ngăn kéo. Tay cậu chạm vào một con xúc xắc – thứ còn sót lại từ lần chơi board game với bạn cùng phòng.
Sáu mặt.
Lâm nhìn nó, rồi nhìn tờ đề thi mẫu đang mở trên màn hình. Mỗi câu trắc nghiệm có bốn lựa chọn. Nếu gieo xúc xắc… mặt 1-2-3-4 sẽ tương ứng với đáp án A-B-C-D. Còn mặt 5 và 6 thì sao?
"Hai mặt còn lại… gieo lại."
Cậu quyết định ngay lập tức. Không do dự thêm.
Đêm ấy, Lâm ngồi đối diện với chiếc máy tính, cầm xúc xắc trong tay. Cậu bắt đầu đọc từng câu hỏi – không phải để tìm đáp án, mà chỉ để… tung xúc xắc.
Lắc. Thả. Nhìn.
Lắc. Thả. Nhìn.
Hết câu này đến câu khác. Mỗi câu một lần gieo. Mặt nào rơi ra, cậu khoanh đáp án đó.
Lúc ấy, Lâm không hề hay biết rằng mình vừa chạm vào tầng ý nghĩa sơ khai nhất của Kinh Dịch:
Lấy ngẫu nhiên làm công cụ, để phản chiếu vận thế.
Không phải tính toán. Không phải suy diễn. Mà là buông bỏ để mặc cho "cái đang vận hành" tự lên tiếng.
Khi gieo xong câu cuối cùng, Lâm lăn ra giường, thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, cậu bước vào phòng thi với con xúc xắc bỏ trong túi bút, tim đập thình thịch.
Đề thi phát xuống. Năm mươi câu trắc nghiệm.
Lâm cố tỏ ra bình tĩnh. Cậu nhìn lướt qua vài câu đầu – lờ mờ nhận ra có chỗ mình từng đọc qua lúc nhồi nhét. Nhưng chỉ vài câu là cùng. Phần còn lại… như biển trời xa lạ.
Không sao. Cậu đã có kế hoạch.
Rút xúc xắc. Lắc. Thả. Khoanh.
Lắc. Thả. Khoanh.
Thỉnh thoảng có vài câu cậu chắc chắn, nhưng đa phần – xin nhường quyền quyết định cho con xúc xắc nhỏ bé.
Ba mươi phút sau, Lâm nộp bài.
Ra khỏi phòng thi, cậu cười khổ. "Chắc trượt mất."
Một tuần sau, kết quả được công bố. Lâm ngồi trước màn hình, tay hơi run, bấm vào mục tra cứu điểm.
Con số hiện ra: 7.5 / 10
Cậu nín thở.
Mở bảng chi tiết: trúng 38 câu, sai 12 câu. Tỉ lệ đúng 76% – cao hơn rất nhiều so với xác suất ngẫu nhiên 25% nếu khoanh bừa.
Lâm ngồi lặng người một lúc lâu.
Cậu hiểu toán. Cậu hiểu xác suất. Tỉ lệ 1/4 cho mỗi câu, vậy để đạt được 38/50… xác suất để một người khoanh hoàn toàn ngẫu nhiên đạt điểm đó là vô cùng nhỏ. Có thể tính được.
Nhưng điều khiến Lâm bất ngờ không phải con số. Mà là cậu đã không dùng xúc xắc cho mỗi câu ngay từ đầu. Cậu đã chủ động khoanh một vài câu mình cho là đúng. Và những câu ấy… cậu nhớ rất rõ: phần lớn đều sai.
Chỉ có những câu cậu gieo xúc xắc – phần còn lại – mới cho kết quả vượt ngoài mong đợi.
"Cái gì đang xảy ra vậy?"
Lâm chưa kịp trả lời câu hỏi ấy thì một điều khác ập đến.
Đêm đó, khi nằm trên giường, cậu bắt đầu cảm thấy một cơn đau âm ỉ phía sau hốc mắt. Không dữ dội. Nhưng nhức nhối, dai dẳng, như có ai đó đang lấy một cây kim vô hình châm vào não.
Lâm nhắm mắt, cố ngủ. Nhưng cơn đau không buông.
Sáng hôm sau, thức dậy, đầu vẫn nặng trĩu. Uống thuốc giảm đau cũng chẳng thấm vào đâu. Cả ngày hôm ấy cậu lừ đừ, mất tập trung, đến nỗi bạn cùng phòng hỏi: "Mày ốm à?"
Lâm chỉ lắc đầu. Cậu không ốm. Nhưng cậu biết chắc mình đang… trả giá. Ngày thứ hai trôi qua. Cơn đau vẫn còn. Không giảm. Không tăng. Chỉ âm ỉ, hiện diện như một lời nhắc nhở.
Đến tối ngày thứ hai, khi cơn đau bắt đầu dịu dần, Lâm ngồi trước bàn, mở lại quyển Dịch Lý.
Dòng chữ mực đen đã phai:
"Nhẹ thì hao thần. Nặng thì tổn vận."
Cậu đọc đi đọc lại ba lần. "Ra là vậy."
Lâm khép sách lại. Không phải vì sợ. Mà vì cậu vừa hiểu một điều:
Cơn nhức đầu chỉ là khởi đầu.
Nhưng thay vì lùi bước, Lâm lại cảm thấy trong lòng dâng lên một thứ cảm xúc khác.
Tò mò. Kích thích. Và một chút… sợ hãi.
"Mình đã động vào thứ không nên động" – cậu nghĩ thầm. "Nhưng nếu nó có thật…"
Lâm không đủ can đảm để nói ra phần cuối của câu ấy.
Anh vẫn chưa từng thực sự buông bỏ câu hỏi đó.
"Thế giới này – rốt cuộc có gì ẩn sau lớp vỏ bình thường?"
Và rồi, vào một buổi tối muộn khác, giữa lúc lướt mạng xã hội vì không ngủ được, Lâm thấy một bài đăng kỳ lạ.
Chỉ vỏn vẹn vài chữ:
"Tiên duyên khó cầu. Ai muốn nắm bắt, liên hệ."
Không hình ảnh. Không hashtag. Không bình luận. Cũng chẳng có dấu hiệu của một trò đùa.
Lần này, Lâm không bấm qua.
Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, ngón tay lơ lửng trên màn hình. Vài giây trôi qua. Rồi vài giây nữa.
"Tiên duyên…"
Lâm bấm vào bài đăng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.