Chương 6: Long Động Đêm Mưa
Trời đất An Nam đêm nay như bị dìm vào một vò rượu đắng.
Trận mưa rào đột ngột ập xuống Phi Long thành không mang theo cái mát lành của nước mưa đầu hạ, mà nặng trịch, rát buốt, phả vào không gian vị mặn chát và sắc đỏ nhạt như máu phàm nhân. Người già trong kinh thành nhìn những giọt mưa hồng rớt trên thềm đá xanh mà run rẩy quỳ sụp xuống bái lạy; kẻ thức giả thì hiểu rằng, long mạch ngàn năm của giang sơn này đang bị tà thuật đâm thấu, đang rỉ máu qua từng khe đất nứt nẻ.
“Đốt nhà! Ép chúng nó ra!”
Tiếng quát tháo man dại của bọn sát thủ Rết Độc Bang bị màn mưa băm vằm thành những mảnh âm thanh vụn vỡ. Ngay sau đó, những hũ dầu lửa được ném thẳng vào mái tranh của căn nhà hoang. Lửa gặp dầu, dù dưới làn mưa tầm tã vẫn bùng lên rừng rực, nhuộm đỏ cả một góc trời ngoại thành bằng một màu cam sậm quỷ dị.
Trong ánh lửa và mưa máu đan xen, Trường cõng Hồng Ly lao ra khỏi cánh cửa mục đang sụp đổ.
Hồng Ly đã hôn mê sâu, đôi bàn tay gầy guộc của nàng buông thõng trước ngực Trường, mái tóc dài đẫm nước mưa quết vào cổ gã, lạnh ngắt như một dải lụa ma quái. Trên tấm lưng gầy nhưng dẻo dai của tên phu bốc vác, nàng nhẹ bẫng tựa như một đóa hoa tàn, chút hơi thở nóng hổi, yếu ớt của cơn sốt phả vào sau gáy gã là thứ duy nhất chứng minh nàng vẫn còn tồn tại. Tay trái Trường ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ cổ, tay phải gã giữ chặt hai chân nàng, gã cắm đầu chạy về phía bến sông Tô Lịch.
“Bắn! Đừng để thằng oắt con kia chạy thoát!”
Tiếng vó ngựa của kỵ binh Bộ Hình rầm rập đuổi sát sau lưng. Sức mạnh của sắc phong triều đình hòa quyện với tà khí chợ đen tạo nên một áp lực vô hình khiến lồng ngực Trường như muốn vỡ tung. Gã cảm nhận được một mũi tiễn lửa xé toạc màn mưa máu, cắm phập ngay sát gót chân, sức nóng khiến bùn đất bắn tung tóe lên bắp chân trần rớm máu của gã.
“Hồng Ly, tỉnh lại! Đừng ngủ!” Trường gầm lên trong cổ họng, giọng gã bị tiếng mưa và tiếng vó ngựa nuốt chửng.
Gã lao thẳng xuống bến sông. Nơi đó, lập lờ trong làn khói xám và dòng hắc khí đang cuộn xoáy dưới lòng sông Tô, có một chiếc thuyền nan rách nát của vạn đò bỏ lại. Trường dẫm mạnh lên mạn thuyền, đẩy con thuyền lao vút ra giữa dòng sông đang điên cuồng dậy sóng.
Con thuyền nan nhỏ bé như một chiếc lá tre khô lọt vào giữa lòng đại dương giận dữ. Nước sông Tô Lịch đêm nay đen ngòm như mực tàu, cuồn cuộn những quầng sáng tím sậm của tà thuật ẩn hiện dưới đáy sâu. Trên bờ, toán kỵ binh và sát thủ đã dàn trận. Bản lĩnh của đám mật thám Bộ Hình lập tức lộ rõ: chúng không đuổi theo bằng thuyền, mà ba tên đại quan đồng loạt vung đao khí. Ba luồng sáng đỏ rực như huyết long xé toạc màn mưa, mang theo kình lực ngàn cân chém thẳng về phía con thuyền độc mộc.
Trường đứng ở đuôi thuyền, đôi mắt gã phản chiếu ánh lửa đỏ và mưa máu, gương mặt thanh tú hằn lên một nét điên cuồng độc nhất của kẻ bị dồn vào đường cùng.
“Muốn mạng của ta? Các người không đủ tư cách!”
Trường buông mái chèo, gã quỳ một chân xuống mạn thuyền gỗ mục. Bản năng sinh tồn và hào khí của dòng máu trong người gã chợt bùng cháy. Gã dùng bàn tay phải có mang Long Ấn đập mạnh vào chiếc hộp gỗ cổ. Nắp hộp bật mở, nhúm đất vàng óng Thổ thần linh khí ngàn năm bay lên, lơ lửng giữa khoảng không đẫm mưa.
Trường nghiến răng, ngón tay gã kết thành một ấn ký kỳ dị mà gã chưa từng được học, nhưng ký ức từ dòng máu chảy trong huyết quản đã tự động dẫn dắt gã. Gã chỉ tay về phía ba luồng đao khí đang lao đến:
“Hợp!”
Long Ấn trên tay Trường rực sáng một sắc đỏ thẫm như son. Nhúm đất linh màu vàng óng lập tức hòa quyện với dòng nước sông Tô Lịch, trong chớp mắt dựng lên một bức tường bùn đất pha lẫn linh khí cổ xưa, cao hơn trượng, chắn ngang mặt sông.
Oành! Oành! Oành!
Ba tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Ba luồng đao khí chém mạnh vào bức tường đất, bùn đất bắn tung tóe tạo thành một trận mưa bùn bao phủ cả một vùng sông. Sức chấn động khủng khiếp đẩy con thuyền của Trường lao đi với tốc độ xé gió, trôi dạt vào một khúc sông tối tăm, khuất hẳn tầm mắt của toán quân trên bờ.
Con thuyền va mạnh vào một bờ vách đá sạt lở hoang vu nơi ngoại thành rồi vỡ tan tành. Trường ôm chặt lấy Hồng Ly, cả hai cùng lăn mấy vòng trên nền đất đầy sỏi đá taj nhọn.
Trường phun ra một ngụm máu tươi, luồng linh khí vừa rồi quá mạnh so với thể chất phàm nhân của một tên phu bốc vác, khiến kinh mạch gã như bị xé rách. Gã gượng sức bò dậy, nhìn quanh. Nơi gã dạt vào là một khúc sông gãy, nơi lòng sông Tô Lịch ăn sâu vào một vách núi đá vôi cổ kính đã bị phong hóa mười năm nay.
Nhưng dị tượng chưa dừng lại ở đó. Do bức tường đất linh khí vừa va đập với đao khí Bộ Hình, một mảng vách đá lớn đổ sụp xuống, lộ ra một lối vào hang động ngầm khổng lồ, sâu thẳm đen ngòm dưới lòng đất. Từ trong hang động ấy, không có tà khí hôi thối, mà lại phả ra một luồng gió mang theo mùi hương của trận mạc năm xưa: mùi rỉ sét của giáp sắt, mùi máu khô của các chiến thần, và một thứ hào quang màu hoàng kim mờ nhạt nhưng uy nghiêm vô cùng.
Trường bế Hồng Ly trên tay, từng bước lết vào trong hang động. Khi bước qua cửa hang, làn mưa máu ngoài kia lập tức bị ngăn cách. Không gian bên trong tịch mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ các nhũ đá xuống nền đất cổ kính: Tách... tách...
Dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ những viên dạ minh châu đã bám bụi mười năm trên vách hang, Trường bàng hoàng nhận ra ở giữa hang động là một trận pháp khổng lồ được khắc bằng vảy rồng cổ. Và ngay tâm trận pháp ấy, một chiếc vương tọa bằng đá xám đang phủ đầy rong rêu. Trên vương tọa, một bộ giáp sắt màu đen huyền thoại vẫn đứng vững vàng, dù bên trong không còn da thịt, chỉ là một thanh đại đao cắm chặt xuống lòng đất để giữ cho bộ giáp không bị ngã quỵ.
Trên tấm che ngực của bộ giáp, hai chữ “LÂM” được khắc sâu hoắm, ngạo nghễ thách thức thời gian.
Trường quỳ sụp xuống trước bộ giáp sắt, nước mắt gã hòa lẫn với máu và nước mưa trên mặt nhỏ xuống đất. Gã biết, gã đã tìm thấy cha mình. Không phải bằng một cuộc đoàn tụ, mà bằng sự kế thừa tàn nhẫn của số phận.
Bên cạnh gã, Hồng Ly khẽ cựa mình, miếng Long Huyết Ngọc trên ngực nàng chạm vào trận pháp vảy rồng dưới đất, đột ngột phát ra một tiếng ngâm dài của loài thần thú, ngân vang khắp lòng hang tối tăm.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.