Bách Cơ Thao Diễn

Chương 9: Vở Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân

Đăng: 03/07/2026 14:18 1,815 từ 2 lượt đọc

Diễn Võ Trường .


Sau giờ học Hạng Vũ được đến kho vũ khí cùng với 3 người bạn mới kết giao . Mấy người đi vừa trò chuyện về thanh đao của Tiêu Đỉnh .


Cẩu Khay vuốt cằm nói "nghe đồn đao kia được khảm hồng ngọc , cùng một viên ma hạch của ma thú cấp 2 chém sắt như chém bùn"


Tiều Cái mặt đầy ao ước "vậy các các ngươi chưa nghe về Thần Binh Bảng rồi , ta nghe nói Bình Tây Vương của Tây Kỳ có Bát Phương Nhiếp Nhật Cung cùng với Tứ Tượng Nhiếp Nhật Tiễn mới từ đó quật khởi , trở thành Vương Gia khác họ duy nhất ."


Bát Bảo ngây ngô cười nói "vậy chẳng phải vượt cấp chiến đấu sao ? "


bốn người trò chuyện mấy chốc đã đến kho đăng ký , ai nấy đều chẳng còn tâm tư tán gẫu .


Vũ khí tiêu chuẩn của Tiêu Gia là đao , nhưng cũng có thể tuỳ biến . Cẩu Khay cùng Bát Bảo liền là đao Hạng Vũ cũng vốn định chọn một cây đao , nhưng ánh mắt hắn bị thu hút bởi một cây rìu đen giữa vô vàn lưỡi đao sáng bóng như gương .



Hạng Vũ nhìn thân rìu đã phủ bụi khá dày , cũng nghĩ nó ở đây đã lâu . Là một cây Rìu chiến không quá sắc bén lại xuất hiện rạn nứt . Hạng Vũ do dự thoáng chốc liền nhặt nó lên .


Khiến Hạng Vũ bất ngờ là nhấc không nổi , hắn liền xem xét kỹ càng chắc chắn rằng cây rìu không dính với sàn . Hắn nghĩ bản thân rất khoẻ nhưng chưa kịp tỏ vẻ đã chịu vả mặt .


Hạng Vũ đấu khí vận chuyển , lại dùng hết sức trâu mới nâng nó lên .


ba người thấy Hạng Vũ cổ quái cũng âm thầm cảm thán , bất ngờ Tiều Cái cũng không chọn đao mà chọn một bộ Trảo .


Sau khi cực nhọc vác Rìu Đen về tiểu viện , Hạng Vũ nghe người đăng ký nói với hắn . Rìu này vốn là Tộc Trưởng đời trước mang về , vốn không có tên . Lại nặng kinh người , đệ tử căn bản dùng không nổi , các trưởng lão cũng trướng mắt nên để kho đã lâu .


Hạng Vũ cũng quyết định đặt tên cho nó là Rìu Đen . Nhưng trước tiên phải làm quen trọng lượng cổ quái này đã .


Trong Rìu pháp đòn mạnh nhất chắc chắn là đòn bổ chẻ củi , dùng trọng lượng áp đảo phá phòng thì còn gì bằng . Hạng Vũ nghĩ đến cảnh tung người trên không rồi cầm Rìu bổ xuống không nhịn được mà cười hắc hắc .


Hắn chỉ luyện một động tác duy nhất , liên tục bổ . Hạng Vũ để trần thân trên , mồ hôi khiến hắn bóng loáng như bôi dầu , cơ bắp cuồn cuộn đầy năng lượng theo chuyển động cơ thể càng như được tôi từ thép. Cho tới khi toàn thân truyền đến cơn đau mới dừng lại .


Cách một bờ tường , một lão giả tóc trắng khẽ thầm " tiểu tử đủ quái dị "


....


Tại một hang động trong Ma Thú sơn mạch.


Tiêu Mộ Tuyết mang theo Khai Sơn Diệt rời đi.

Lần trước nàng đánh nhau với ma thú cấp năm, trốn vào đây dưỡng thương.


Hạng Vũ thấy mỹ nhân cầm vũ khí như này, nhất định khen:

"Ngưu Bức"


"Gàoooo!"


Kim Lân Kỳ Báo – ma thú cấp năm, nghe đồn mang một tia huyết mạch ma thú thượng cổ.

Thân như báo, lân phiến vàng kim, hai chân bốc lên hỏa diễm kim sắc. Dù chưa trưởng thành cũng đã mạnh ngang Đấu Vương nhất, nhị tinh.


Chính nó đã săn Tiêu Mộ Tuyết, nhưng bị nàng phản kích chạy trốn. Giờ nàng quay lại tính sổ.


Tiêu Mộ Tuyết cũng không thèm nói nhảm, Một Diệt bổ tới.

Hỏa diễm trên vũ khí như làm nung đỏ Diệt (giống đại đao nhưng không phải đao).


Hai bên đều thuộc tính hỏa, đánh nhau làm cháy cả một khu rừng lớn.


Khai Sơn Diệt cùng trảo thú giao nhau, phát ra âm thanh như kim loại va vào nhau.


Kim Lân Kỳ Báo rít gào một tiếng, miệng phun ra luồng lửa áp suất cao. Ngay cả đất đá cũng trực tiếp bị nung chảy.


Tiêu Mộ Tuyết chỉ là Đấu Linh đỉnh phong, không thể nào đối cứng. Toàn thân nàng cũng hừng hực hỏa diễm màu đỏ máu, bộc phát tốc độ mà tránh.


"Bạo Diễm Bộ!"


Tiêu Mộ Tuyết vừa di chuyển, vừa chém ra ba đạo công kích mang theo lực lượng.


"Keng! Keng!"


Đúng là công kích cấp bậc này không xuyên nổi lân giáp kia. Hơn nữa, hai bên chênh lệch khá lớn – Tiêu Mộ Tuyết chỉ là Đấu Linh đỉnh mà thôi. Chiến đấu ngày càng hung hiểm , hai bên đã giao thủ gần một giờ đồng hồ.


Một vùng rừng bị đốt, động vật nhỏ bỏ chạy tứ phía. Nhưng khói lửa cũng thu hút những kẻ không mời mà đến.


Tiêu Mộ Tuyết đã vô cùng chật vật, nàng không xuyên nổi lớp lân phiến kia. Mà hỏa diễm của Kim Lân Kỳ Báo xác thực lợi hại, đốt cho nền đất cũng hóa lỏng.


Tiêu Mộ Tuyết giận dữ quát:


"Thiên Hỏa Tam Huyền Biến!"


Sức mạnh của nàng tăng vọt, lửa trên thân bùng lên dữ dội.


"Bạo Diễm Bộ!"


Nàng vội vã né một trảo của Kim Lân Kỳ Báo. Nhìn ngọn núi bị đánh thủng một lỗ lớn, nàng không dám khinh suất.


"Đấu khí sắp cạn kiệt, liều phen này vậy..."


"Khai Sơn Trảm!"


Nàng gầm nhẹ, ánh mắt lăng lệ. Khai Sơn Diệt run lên như gầm thét, gần như toàn bộ đấu khí của nàng đều tập trung vào đòn này. Nếu không giết được Kim Lân Kỳ Báo, người chết sẽ là mình.


Tiêu Mộ Tuyết chuyển thân, phách ra một chém ngay dưới cổ Kim Lân Kỳ Báo. Lân phiến văng tung tóe trộn lẫn máu, nàng cũng bị nó chấn bay, đụng gãy mấy cây cổ thụ. Máu đã nhuộm đỏ thanh sam, vô cùng chật vật.


Tiêu Mộ Tuyết mỉm cười. Một chém vừa rồi, dù không giết chết Kim Lân Kỳ Báo thì nó cũng chỉ còn hơi tàn dãy dụa.


Nhưng lúc này, một đạo kiếm khí từ đâu bay tới, đâm Kim Lân Kỳ Báo đang thoi thóp hơi tàn. Tiêu Mộ Tuyết vẻ mặt ngưng trọng, hiển nhiên nàng biết có kẻ ngư ông đắc lợi.


Mà bây giờ, bản thân đã sức cùng lực kiệt. Nàng nhanh chóng nuốt một viên đan dược, khẽ hít một hơi dài:


"Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp. Con Kim Lân Kỳ Báo này coi như tặng cho tiền bối."


Tiêu Mộ Tuyết đắng chát. Một Kim Lân Kỳ Báo giá trị bằng nửa Tiêu Gia, nhưng để bảo toàn bản thân nàng chỉ có thể bỏ qua.


"Cô nương, ta vốn là người giết Kim Lân Kỳ Báo, cớ sao nói là tặng?" .


Tiêu Một Tuyết lộp bộp trong lòng , đối phương không có ý tốt . Mà nàng đã là nỏ mạnh hết đà , mà chỗ rừng núi hoang vu đối phương cũng chẳng kiêng kị gì .


Một lão giả mặt nhăn nheo, sau lưng cánh đấu khí đang phiêu phù trên không, bước ra. Lão ta nhìn Tiêu Mộ Tuyết với vẻ mặt tham lam, ánh mắt như nhìn một con mồi.


Tiêu Mộ Tuyết thầm than. Nàng quyết định tự bạo còn hơn, không cam lòng, nhìn lão già kia:


"Ta dù chết, cũng phải khiến lão không dễ chịu!"


Lúc này, lại một tiếng xé gió vang lên. Người tới cũng là Đấu Khí Hóa Cánh, mặc một bộ Bạch Hạc lưu vân trường bào, tướng mạo thanh tú, nho nhã như một thư sinh. Tay cầm một quạt xếp, nhẹ nhàng phe phẩy.


Tiêu Mộ Tuyết cùng lão già Đấu Vương kia đều kinh ngạc. Ở Gia Mã đế quốc, Đấu Vương không nhiều, nhưng hôm nay lại gặp tận hai vị.


"Hai vị, tại hạ không phiền chứ?" . Nam tử giọng nói rất nhẹ nhàng.


Lão giả lập tức như bộ dạng lâm đại địch:


"Công tử đây có phải tiếng lành đồn xa, trừ gian diệt ác, gặp hoa hoa nở, gặp người người yêu, ngọc thụ lâm phong , kỳ trung bất tắc Hà Nhân?"


Tiêu Mộ Tuyết thấy lão già hết lời nịnh nọt cũng cảm thấy kỳ lạ. Dù sợ đối phương, nhưng cũng không cần nịnh tới mức này a...


Hà Nhân từ đầu đến cuối chỉ một vẻ mặt mỉm cười, khiến người ta có cảm giác thân thiện.


"Đã vậy, các hạ có thể rời đi chăng?" . Hà Nhân thản nhiên nói.


"Công tử đã nói, lão đây sao dám không nghe!" . lão già hai cánh khẽ động, bay đi.


Tiêu Mộ Tuyết ánh mắt vẫn đầy đề phòng:


"Đa tạ công tử."


Hà Nhân mỉm cười:


"Cô nương khách khí? Xin hỏi quý danh."


Vừa nói, hắn vừa bay lại gần.


Nhưng Tiêu Mộ Tuyết lòng đề phòng rất lớn, liền giữ khoảng cách. Nàng thu Kim Lân Kỳ Báo vào nạp giới, nói:


"Ta tên Vũ Thần."


Thấy đối phương không quan tâm Kim Lân Kỳ Báo, nàng liền muốn cáo từ rời đi.


"Công tử, ta muốn rời đi chữa thương."


Hà Nhân đứng chặn nàng. Nàng liền có suy nghĩ nếu đối phương có ý định giở trò nàng liền tự bạo.


Tiêu Mộ Tuyết vốn là người kiên cường , hoặc có thể nói là ác độc với bản thân . Đối với nàng mà nói cái chết không đáng sợ bằng việc sống mà trái với bản tâm của nàng . Cũng giống như Vân Lam Tông muốn cưới nàng , nhưng nàng thà bỏ nhà mà đi , đắc tội Thế lực mạnh nhất Gia Mã đế quốc .


Hà Nhân mỉm cười:


"Ta có đan dược trị thương, Vũ cô nương không ngại có thể dùng. Ta cũng có thể hộ pháp cho cô nương."


"Đa tạ hảo ý, nhưng ta có mang theo đan dược."


Nói xong, nàng lách người mà đi. Đi được một lúc cũng không thấy đối phương đuổi theo, mới thầm thở ra một hơi.


Lúc này, Hà Nhân sắc mặt không còn cười nữa, tay không ngừng vỗ quạt.


"Công tử, trực tiếp bắt lại là được!" Giọng nói này lại chính là của lão già Đấu Vương vừa nãy.


"Không được, ta cảm nhận được đấu khí dao động... nàng muốn tự bạo."


"Nữ nhân này không dễ khuất phục đâu."


"Nhưng ta thích."


Hà Nhân và lão già cười đầy vẻ âm hiểm. Vở kịch anh hùng cứu mỹ nhân kia bọn hắn đã nhiều lần thành công, chỉ tiếc lần này thất bại.

0
Ủng hộ tác giả Hà Mặc Tử Cơm áo không đùa với khách thơ !