Bách Cơ Thao Diễn

Chương 10: Nhiệm Vụ Tân Thủ

Đăng: 08/07/2026 18:43 1,906 từ 2 lượt đọc

Tiêu Phủ


Tiểu viện


Vạn dặm không mây, gió nhẹ khẽ cuốn lá rụng dạo khắp thành Ô Thản.


Hạng Vũ sau một tháng đã đột phá Ngũ Đoạn. Nhờ vào lượng đan dược kia, vào một đêm trăng tròn nọ, hắn thần kỳ bước vào tiểu thành cảnh giới Nộ Sư Cuồng Cương. Mà Viêm Mộc Đao vẫn đang kẹt ở nhập môn cảnh giới.


Nội dung trong đó ghi rõ, Nộ Sư Cuồng Cương rất khó tu luyện, phải vận đấu khí bao phủ toàn thân, dùng ý hóa hình, dùng khí mà thành.


Nhập môn có thể khoảng cách ngắn chấn bay đối thủ, đồng thời hộ thân.

Tầng thứ hai có thể đấu khí hóa ra mãnh sư, phóng xuất đi xa.

Người bình thường cần ba năm để học nhập môn, tiểu thành cần gấp đôi, nghĩa là chín năm để luyện thành. Khi đạt đại thành chính là đỉnh phong trong Hoàng giai đấu kỹ.


Hạng Vũ chửi thề:


"Lâu như vậy?"


Định thần lại, hắn dựa theo trí nhớ mà dẫn dắt đấu khí.


"Dùng ý hóa hình, chẳng phải tưởng tượng ra con sư tử sao? Rồi đấu khí tập trung tại các huyệt vị theo hình dáng con sư tử... giống như ngày vẽ theo hình mẫu vậy."


Hắn cảm giác cái này không khó a, mà còn bảo mất ba năm? Trong đầu hắn đầy chấm hỏi.


"Thằng cha nào nói mất ba năm vậy?"


Hắn giữ đấu khí trong người, nhanh chóng đứng dậy thử uy năng.


Chỉ thấy cả người Hạng Vũ bao phủ đấu khí tử kim. Trước ngực, hư ảnh sư tử dần hóa thực. Một tiếng sư tử gầm vang, đấu khí cuồng bạo như một con sư tử chấn nát bức tường phía trước.


Bùmmm!


Lão giả tóc trắng không xa, linh hồn lực lập tức quét tới.


"Tiểu tử này tu luyện đấu kỹ? Có để người khác ngủ không hả?"


"Địch tập! Địch tập!"


Tiếng kẻng vang lên khắp Tiêu gia, đèn đuốc thắp sáng cả một vùng.


Hạng Vũ nhận ra mình gây náo động. Nhìn gần trăm người mang theo đao thương, côn bổng...


Ách...


Có cả chổi mang theo làm gì?


Hắn ngượng ngùng nói:


"Các vị đại ca, tiểu đệ trong lúc luyện công sơ ý, xin cho tiểu đệ cáo lỗi."


Hắn vừa nói vừa nặn ra một nụ cười.


Mọi người chỉ rủa vài tiếng rồi trở về.


Tiêu Huyền thu hồi linh hồn lực. Dù sao trong lịch sử Tiêu gia cũng từng xảy ra vài lần như vậy.


Nhưng lúc này, trong Tàng Thư Các, lão giả đôi mắt vốn khép lại bỗng mở ra. Ánh mắt lộ tinh quang, rồi lại nhắm mắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.


Hạng Vũ không hề biết bản thân bị nhiều người để mắt tới. Dù sao hắn cũng không cần quá phòng bị, vì hắn chẳng có bí mật lớn gì.


"Ta có mỗi tấm thân này, chẳng lẽ còn bị cướp?"


Hạng Vũ đuổi mọi người đi, nhìn bức tường bị bản thân phá nát mà có chút cạn lời.


Hắn lại lôi đao ra luyện, kết hợp với Bạo Bộ.


Về phần Tử Hà Thần Quang, cơ hồ sau khi đột phá tầng một thì tăng tiến rất chậm. E rằng phải tính bằng chục năm mới có khả năng đạt được thành tựu.




Sáng hôm sau


Cũng đã một tháng từ khi gia nhập Tiêu Vệ.


Hạng Vũ quay lại quặng mỏ thăm mọi người. Dù sao ba ngày nữa hắn phải đi làm nhiệm vụ.


Từ Tiêu gia đến khu mỏ cưỡi ngựa mất chừng một canh giờ. Hạng Vũ đã quen thuộc đường đi nên nhanh chóng tới nơi.


Hắn đảo mắt tìm Vương Cường, rất nhanh đã thấy.


"Vương đại ca."


Vương Cường nhìn Hạng Vũ, cảm giác chỉ mới một tháng không gặp mà tiểu tử này như có thay đổi rất lớn, chỉ là hắn cũng không rõ thay đổi ở đâu.


"Nghe nói gia chủ cho ngươi tu luyện, ngươi chạy về đây làm gì?"


Giọng nói đầy vẻ ao ước.


Hắn cũng từng tu luyện, nhưng thiên phú quá tệ, hai mươi năm cũng chỉ đạt Đấu Khí Tam Đoạn, nên bị xếp về đây làm đội trưởng nhỏ.


"Tiêu Chiến bá đã nói rồi, ngươi sẽ không về đây nữa."


Hạng Vũ gật đầu.


"Ta thăm huynh một chút, tiện thể xem Dược Lão cùng mọi người."


Vương Cường lại nói:


"Tiểu tử, sau này tu luyện có thành tựu thì đừng quên đại ca này. Dược Lão của ngươi ta đã giúp ông ấy thế chân ngươi rồi."


Hắn biết Hạng Vũ nhất định có thiên phú không tồi. Nếu không, chẳng thể tuấn tú khí khái như vậy.


Hạng Vũ gật đầu cảm kích.


"Vương đại ca, ta làm người huynh còn không rõ sao? Ngày sau thành tựu tất nhiên sẽ báo đáp."


Hai người khách sáo một phen.


Hạng Vũ cũng mang nước cho mọi người đang đào mỏ.


"Lý thúc, dẫn mọi người ra uống chút nước."


Lý Thanh Hậu dẫn vài người từ trong mỏ đi ra, cả người ướt sũng mồ hôi.


Nói thật, Hạng Vũ cũng ngửi thấy mùi, nhưng hắn không chê.


"Nghe nói tiểu tử ngươi đi tu luyện, không về đây nữa?"


Hạng Vũ gật đầu.


Nhìn mọi người vất vả, niềm vui tu luyện của hắn cũng tiêu tán.


"Sau này sẽ ít tới thăm mọi người. Dược Lão có chút tự do, ta cũng nhờ Vương đại ca chiếu cố."


Hắn trò chuyện đủ lâu để nhóm người thay nhau nghỉ ngơi.


Đám hộ vệ trông coi cũng nhắm một mắt mở một mắt. Chỉ cần sản lượng trong ngày không giảm thì bọn hắn cũng lười quản.


Tại một bàn trà, Hạng Vũ rót một chén trà, nhìn đăm đăm Dược Lão.


Hắn muốn học luyện đan nên đến tìm Dược Lão, nhưng rất tiếc là hắn không phù hợp.


Mà Dược Lão uyên bác cũng không hiểu nổi thuộc tính đấu khí của Hạng Vũ.


"Ta thấy đấu khí của ngươi cương mãnh bá đạo, là chí dương chí cương. Hơn nữa công pháp lại là hệ hỏa thuần dương. Tạm gọi ngươi là Dương thuộc tính đấu khí đi."


Dược Lão vuốt râu nói.


Đây là lời mà lão chỉ dám nói với Hạng Vũ. Vì ngay cả lão cũng chưa biết trên đại lục này có tồn tại khái niệm ấy hay không.


Hạng Vũ lại hỏi về truyền thừa kỳ lạ, nhưng cả hai đều không tìm ra manh mối nào.




Trở về tiểu viện


Hạng Vũ nằm trên giường, vắt tay lên trán, nhìn những vì sao đang lấp lánh mà có chút thẫn thờ.


Không phải hắn có tâm trạng gì đặc biệt.


Là do mái nhà thủng một lỗ, khiến hắn nhìn thấy bầu trời.


Chợp mắt được một thoáng, cảm giác mát lạnh khiến Hạng Vũ tỉnh giấc.


Hóa ra ngoài trời đã kéo đến một cơn mưa.


Hắn không nghĩ nhiều, chỉ ném gối về phía chân, xoay người một cái để chỗ dột nằm phía cuối giường.


Miệng lẩm bẩm:


"Kẻ mạnh không phàn nàn về môi trường."




Sáng hôm sau


Hạng Vũ cùng hơn ba mươi người xếp hàng nghe giao nhiệm vụ.


Lần này là áp tiêu cho một lô hàng mang tới trấn Thanh Sơn.


"Lần này là vận chuyển một lô thảo dược. Vì lô hàng quý giá nên Nhị gia cũng sẽ quay đầu tiếp ứng.


Dẫn đoàn sẽ là Tiêu Thập Nhất, phó đoàn là Tiêu Đỉnh.


Các ngươi có ý kiến gì không?"


Đám người Hạng Vũ đồng thanh:


"Không!"


Rồi nhanh chóng chất vật tư lên xe.


Bốn xe kéo hàng do ma thú kéo đã chờ sẵn, cùng một xe vật tư.


Kéo xe là Thiết Bì Độc Giác Thú — một giống tê giác có sức bền cực mạnh.


Trước cổng Tiêu gia, Hạng Vũ cùng mọi người sẵn sàng lên đường.


Qua trò chuyện, hắn biết những người ở đây đa phần đều là Đấu Sư.


Đại Đấu Sư thì có hai người.


Đặc biệt, Đấu Khí Ngũ Đoạn có Hạng Vũ và ba người khác. Nhóm này được lẫn vào đoàn để học hỏi kinh nghiệm.


Quả nhiên, cùng tầng lớp thì thường tụ lại với nhau.


Hạng Vũ cùng ba người nhanh chóng làm quen.


"Ngươi là Hạng Vũ, bọn ta đều biết."


Người nói là một nam tử chừng hai mươi tuổi, mặt mày khôi ngô.


Nhưng Hạng Vũ cảm thấy ánh mắt y có chút đê hèn.


Y lại nói:


"Ta là Châu Tinh Tinh. Còn đây là Tiểu Cường, kia là Vượng Tài."


Ba người đều khoảng hai mươi tuổi, lớn hơn Hạng Vũ ba tuổi.


Sau lưng đều thêu chữ 'Nhân' với một gạch, đều là đệ tử mới.


Những người khác đều có hai gạch.


Châu Tinh Tinh rất nhiệt tình giới thiệu.


Còn Hạng Vũ chỉ cảm thấy mấy cái tên này hình như đã nghe ở đâu rồi.


Hắn gật đầu chào hỏi.


"Châu huynh, huynh đã đi áp tiêu lần nào chưa?"


Bốn người theo sau xe, vừa đi vừa trò chuyện.


Châu Tinh Tinh cười đáp:


"Bọn ta đây là lần thứ hai. Những lần trước đều là đi tiêu diệt ma thú."


"Hạng huynh đệ, ngươi đang ở cảnh giới gì? Sao ta nhìn không ra?"


Tiểu Cường chen vào.


Theo lý, hắn đã Đấu Khí Bát Đoạn, không có lý nào nhìn không ra Hạng Vũ.


"Ta đang ở Đấu Khí Ngũ Đoạn. Còn vì sao huynh nhìn không ra thì ta cũng không biết."


Bốn người trò chuyện một hồi thì hết chuyện, đành tản ra mỗi người một hướng mà canh phòng.


Bọn hắn đều đi bộ, chỉ có bốn người điều khiển xe kéo là ngồi trên xe.


Tiêu Thập Nhất cưỡi một con Hãn Huyết Bảo Mã, nghe đồn mồ hôi đỏ như máu, ngày đi ngàn dặm.Không phải ma thú nhưng cực kỳ hiếm có.


Còn Tiêu Đỉnh cưỡi một con ngựa đen bóng có tốc độ cực nhanh.Khi phi nước đại sẽ để lại từng đạo tàn ảnh, nên được gọi là Tuyệt Ảnh.


Hạng Vũ nhìn bàn chân dính đầy bùn đất do tối qua trời có mưa.Hắn vô ý nhìn xuống bánh xe, thấy trận mưa hôm qua không quá lớn nhưng bánh xe lại lún rất sâu xuống bùn.


Hạng Vũ cũng không nghĩ nhiều.


Đi chung với những người lành nghề, chắc cũng không có vấn đề gì.


Mặt trời dần khuất sau đồi.


Những cặp chim rừng vội vã tìm chỗ ngủ.


Đoàn người cũng đã thấm mệt.


"Mọi người dựng lều nghỉ ngơi."


"Hạng Vũ, Vượng Tài, Tiểu Cường đi nhặt củi."


"Bộ Kinh Phong, Châu Tinh Tinh dựng trại."


"Tiêu Đỉnh, Tiêu Lâm dẫn người đi tuần tra xung quanh."


"Những người còn lại sơ chế đồ ăn."


Mệnh lệnh của Tiêu Thập Nhất liên tiếp vang lên.


Ai nấy đều nhanh chóng chấp hành.


Ba người Hạng Vũ tiến vào khu rừng gần đó nhặt củi.


Trời chưa tối hẳn nhưng hắn cũng không dám đi quá xa.


"Ể? Chỗ này đoàn chưa đi qua, sao lại có nhiều dấu chân thế?"


"Kệ đi, nhặt nhanh rồi trở về."

0
Ủng hộ tác giả Hà Mặc Tử Cơm áo không đùa với khách thơ !