Chương 11: Chiến Công Đầu
Đêm đến.
Mọi người quây quần bên đống lửa trại, nói về những chuyện rất đời thường.
"Hạng Vũ, ước mơ của ngươi là gì?" Châu Tinh Tinh vỗ vai Hạng Vũ hỏi.
"Tất nhiên là trở thành người mạnh nhất, cổ kim không đối thủ."
Châu Tinh Tinh lập tức thốt lên:
"Ngọa tào! Đúng là còn xem nhẹ ngươi."
Hạng Vũ cùng đám người vô thức nhìn về Tiểu Cường, vốn lạnh lùng ít nói. Cảm nhận được ánh mắt mọi người, Tiểu Cường thất thố nói:
"Ta chỉ muốn kiếm đủ tiền, rồi cùng tiểu muội mở một hàng ăn nhỏ. Nương tựa sống đến hết đời."
Vượng Tài cùng đám người âm thầm cảm khái. Ở thế giới vốn tranh đoạt khốc liệt này, một ước mơ giản dị lại khiến người khác suy nghĩ nhân sinh.
Đêm dần khuya. Chỉ còn tiếng lửa tí tách và tiếng côn trùng kêu ở phía xa.
Hạng Vũ được phân công trực đêm cùng hai người nữa. Một đêm chia làm ba ca, thay phiên cho đến khi trời sáng.
"Hạng Vũ, ngươi còn nhỏ tuổi, cứ nhắm mắt nghỉ ngơi đi. Ta với Cố huynh trông chừng là được." Nam tử râu quai nón nói với giọng đầy quan tâm.
"Lý đại ca, thật sự không cần. Ta vẫn thấy rất tốt." Hạng Vũ khéo léo từ chối.
Lý Thế cũng không khuyên nữa:
"Để ta đi kiểm tra xe cộ. Cố huynh nói chuyện với Hạng Vũ, đừng để đệ ấy buồn chán."
Cố Lăng Hiên cùng Hạng Vũ nói chuyện về tu luyện. Hạng Vũ cũng học được vài kiến thức cơ bản.
Lý Thế cầm một bình nước đưa tới. Hạng Vũ liền lắc đầu từ chối:
"Tiểu đệ ban đêm hơi sợ, uống nhiều nước sợ mắc tiểu."
Cố Lăng Hiên cười ha hả:
"Vậy ra đi tiểu đã!"
Nói xong, hắn liền dứt khoát rời đi.
Hạng Vũ chú ý, mở miệng:
"Cố huynh đi tiểu mà chạy xa thế? Bình thường cách trại bốn, năm mét là ổn rồi."
Lý Thế liền nói:
"Tên kia cái gì cũng tốt, chỉ có da mặt hơi mỏng."
Hai người trò chuyện chốc lát, Cố Lăng Hiên trở về.
Hạng Vũ không biết có phải ảo giác không, hắn ngửi thấy một mùi thơm nhẹ trên người Cố Lăng Hiên.
Một đêm yên bình cứ thế trôi qua.
Sáng sớm, đoàn người sinh hoạt rồi chuẩn bị lên đường. Tiêu Thập Nhất điểm danh đủ số người, sau đó lên tiếng:
"Tiếp theo, chúng ta sẽ phải đi qua Sơn Hà Cốc. Nơi đó có một đoạn ngắn, một bên là vách núi, một bên là sông Hồng Hà. Địa thế hiểm trở, lại thường xuyên có sơn tặc. Mọi người đề cao cảnh giác."
Hạng Vũ nội tâm cảm thấy không ổn:
"Nếu không nói thì không sao, nói ra chắc chắn có chuyện."
Châu Tinh Tinh thấy Hạng Vũ căng thẳng, liền an ủi:
"Không có việc gì đâu. Nếu có sơn tặc thì cũng không mai phục đoạn đường đó. Vì hàng hóa không cẩn thận là rơi xuống sông ngay."
Hạng Vũ thấy có lý. Sơn tặc là để cướp hàng, nhưng hàng rơi xuống sông thì chúng cũng chẳng được gì.
Đi được nửa ngày, đoàn người cuối cùng đến Sơn Hà Cốc. Nói là cốc, thực ra là một dải đường hẹp, mặt phải là Hồng Hà chảy xiết, mặt trái lại là vách núi.
Tiêu Thập Nhất ra lệnh:
"Lý Thế, Trương Hữu Hải — hai người lên dò đường."
Sau một lúc, Lý Thế từ chỗ xa ra hiệu:
"An toàn."
Tiêu Thập Nhất nhìn quanh:
"Trương Hữu Hải đâu?"
Lý Thế vẻ mặt tự nhiên:
"Hắn ở phía bên kia cốc."
Tiêu Thập Nhất gật đầu phất tay, đoàn người tiếp tục đi.
Hạng Vũ thấy Lý Thế có điểm kỳ lạ, xung quanh yên tĩnh, hắn càng bất an.
Quả nhiên, đi được nửa đường thì có biến. Một đám hắc y nhân phá bỏ lớp ngụy trang, đồng loạt công kích. Bọn hắn không nói không rằng mà tung chưởng về phía đoàn người ngựa.
"Địch tập! Mau bảo vệ xe hàng!" Tiêu Thập Nhất quát lớn.
Nói xong, hắn vỗ nhẹ yên thú, tung người lên không.
"Graooo!"
Tiếng sư tử gầm vang khắp sơn cốc. Đấu khí hóa thành một con sư tử màu lục, chặn đứng toàn bộ công kích.
"Nộ Sư Cuồng Cương!"
Cuối hàng, Hạng Vũ nhìn quanh, trước sau đều bị hắc y nhân vây chặt. Mà đối phương không do dự tung chưởng về phía xe hàng.
"Không ổn, có một tên Đại Đấu Sư."
Nhìn công kích ập tới, Hạng Vũ không lo được nữa. Hắn rút đao dưới gầm xe, đấu khí từ đan điền tràn xuống hai chân.
"Bạo Bộ!"
Lại dùng đao cắm vào vách đá, thoát khỏi phạm vi công kích.
Tiêu Đỉnh rất nhanh vòng về phía sau. Hắn xách theo một thanh đao cháy hừng hực, quát:
"Cút! Liệt Diễm Đao!"
Theo đao chém ra, hỏa diễm hóa thành lưỡi đao, chặn đứng hàng chục đòn công kích.
Đám Châu Tinh Tinh cũng phản ứng chậm một chút, nhưng may mắn Tiêu Đỉnh kịp thời đến.
Đám người áo đen dường như đều loạn kích, không quan tâm mục tiêu, nên vài đạo công kích vẫn đánh trúng xe.
Nói thì dài, nhưng tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Khói bụi mù mịt. Hạng Vũ liền nghe tiếng Tiêu Đỉnh:
"Mọi người dựa lưng vào nhau!"
Tiếng Tiêu Đỉnh còn chưa dứt, lại có tiếng khác vang lên:
"Xe phía trước mau tiến lên! Độc Giác Thú nổi điên rồi!"
Chiến trường hỗn loạn một mảnh. Chỉ thấy một mảng khói bụi, xe hàng cuối cùng bất ngờ húc vào xe phía trước, tạo thành một chuỗi liên hoàn.
Tiêu Đỉnh đã ra chặn địch, không hề nhận ra phía sau khói bụi, đám ma thú đang phát điên. Hắn thấy phòng thủ không phải cách, liền quát:
"Theo ta ra giết địch!"
Hạng Vũ đứng cạnh Tiêu Đỉnh, không đi không được. Nếu lâm trận bỏ chạy, đối phương hẳn sẽ chém mình trước. Hơn nữa, hắn cũng không phải loại người đó.
Đám người xông ra hỗn chiến. Tiêu Đỉnh là Đại Đấu Sư, mấy tên áo đen nhiều nhất chỉ là Đấu Sư đỉnh phong.
"Ăn gia một đao!"
Một đao chém ra, không mang theo sắc bén, mà là sức mạnh áp đảo. Đao trực tiếp chém một Đấu Sư Ngũ Tinh.
Lúc này hắn mới để ý thấy Hạng Vũ đang giằng co với một tên Đấu Giả Nhị Tinh. Không khỏi tức giận:
"Ngươi... Đấu Khí mấy đoạn mà chạy ra đây làm gì!"
Hạng Vũ phiền muộn, nội tâm chửi bậy:
"Ta không ra, sợ ngươi chém ta trước!"
"Tiểu tử, khí tức rõ ràng là Đấu Khí Ngũ Đoạn, sao có thể ngang tay Đấu Giả?" Âm thanh khàn khàn của tên áo đen vang lên.
Hạng Vũ chiến đấu không dám phân tâm. May mắn trước kia, trước khi xuyên không, hắn vốn không phải kẻ yếu, cũng thường xuyên luyện kiếm.
Ba tháng qua, cơ bắp đã tiến triển thần tốc. Hắn chiến đấu không chỉ dựa vào đấu khí, mà còn dựa vào sức mạnh cơ bắp thuần túy.
"Xuống Diêm Vương mà hỏi!"
Hạng Vũ lao tới, bổ ra một đao. Hắc y nhân kinh hãi. Đao của Hạng Vũ, dưới lực chém khủng khiếp, khiến bội kiếm của hắn đã mẻ như lưỡi cưa.
Hai bên cận chiến, vậy mà Hạng Vũ hoàn toàn áp đảo. Đao pháp nhập môn đơn giản, nhưng dựa vào ưu thế sức mạnh, khiến hắc y nhân chỉ có thể lấy kiếm chống đỡ.
Hắc y nhân tức giận. Một tên Đấu Khí Ngũ Đoạn cận chiến lại mạnh mẽ như vậy.
Tiểu Cường cùng Vượng Tài hai người liên thủ, nhưng vẫn bị một tên hắc y nhân liên tục đánh lui. Bọn hắn mới Đấu Khí Bát Đoạn, đối mặt Đấu Giả Nhị Tinh thật sự không có sức phản kháng.
"Viêm Mộc Đao Pháp!"
Hai người là lần đầu chém giết sinh tử nên ra đòn đầy sơ hở. Trường kiếm trong tay hắc y nhân lại xảo diệu biến hóa.
Vượng Tài chém một đao toàn lực, đẩy lùi hắc y nhân, chớp thời cơ giữ khoảng cách. Bọn hắn đi theo đơn thuần là học việc, đấu kỹ duy nhất chỉ là Viêm Mộc Đao Pháp.
"Tiểu Cường, phải làm sao đây? Chúng ta không địch lại hắn."
Tiểu Cường máu đã nhiễm đỏ cả áo. Trong đầu hắn nghĩ tới tiểu muội đang đợi ở nhà. Mặt hắn đầy quẫn bách, cắn răng nói:
"Đệ tả, ta hữu. Cầm chân hắn một phút là đủ để Tiêu Đỉnh trưởng lão giải quyết xong mấy tên kia."
Tiêu Đỉnh cách đó không xa. Ban đầu hắn bị hơn mười tên hắc y nhân vây công, nhưng bằng thực lực mạnh mẽ, hắn đã chém giết được bốn tên.
Bên Hạng Vũ cũng không khá hơn là bao. Hắn tuy không phải lần đầu, nhưng đối phương là Đấu Giả Nhị Tinh, còn hắn chỉ là Đấu Khí Ngũ Đoạn.
"Phong Vũ Kiếm!"
Trong chớp mắt, kiếm trong tay hắc y nhân từ một hóa thành hai, rồi thành bốn, cuối cùng hàng trăm kiếm ảnh lơ lửng.
"Đi!"
Hạng Vũ cảm thấy khó. Nộ Sư Cuồng Cương không thể chặn hết, mà hắn lại chưa học được đấu kỹ nào khác.
"Bạo Bộ!"
Hạng Vũ liên tục tránh thoát mười mấy kiếm, nhưng đối phương còn hơn trăm kiếm đang lơ lửng.
"Chết đi, tiểu tử!" Kiếm khí bắn tới.
Hạng Vũ con ngươi ngưng lại. Đối mặt với cái chết, tim hắn bỗng nhiên đập mạnh một nhịp, cả người khí huyết sôi trào. Hắn khẽ nhả ra một làn khói trắng, ánh mắt gắt gao nhìn hắc y nhân như một con mồi.
Đao trong tay hắn bắt đầu vung, tốc độ càng lúc càng nhanh. Đến khi trước mặt hắn như có một tầng đao thuẫn. Dựa vào Tử Hà Thần Quang, hắn nhìn rõ ràng quỹ đạo của kiếm ảnh. Nhưng tay có vẻ không theo kịp mắt hắn.
Hắc y nhân nụ cười biến mất. Lập tức vận chuyển đấu khí, kiếm ảnh run lên, càng nhiều kiếm ảnh lao tới.
Hạng Vũ có chút quá tải. Kiếm ảnh đã xẹt qua không ít, cả người hắn chằng chịt vết cắt. Những vết cắt khiến máu không ngừng rỉ ra, khiến hắn vô cùng thê thảm.
Hạng Vũ giận, thực sự nổi điên. Từ nhỏ đến lớn, hắn ghét nhất là bị bắt nạt. Chính vì thế mà ngay từ nhỏ hắn luôn cố gắng trở nên mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.
Chỉ thấy hắn xoay người, toàn lực quăng đao về phía hắc y nhân.
Hắc y nhân con ngươi co rụt, nghiêng mình né tránh, nhưng ấn tay bị hủy khiến đấu kỹ của y bị phá theo. Nhưng một kiếm ảnh đã đâm trúng vai trái Hạng Vũ. Đao của Hạng Vũ cắm thẳng vào vách đá.
"Aaa!"
Hạng Vũ gào lên giận dữ, máu hắn tuôn xuống, nhuộm đỏ một mảnh đất.
"Bạo Bộ!"
Hạng Vũ như mất trí, lao thẳng tới hắc y nhân.
Hắc y nhân cười khẩy:
"Ngươi tay không bắt giặc à? Coi thường ai đó!"
Hắn không trốn tránh. Dù thấy Hạng Vũ mạnh mẽ, nhưng chỉ là Đấu Khí Ngũ Đoạn, cũng sẽ không có thủ đoạn gì. Hắc y nhân chém ra một kiếm.
Bỗng nhiên, tiếng sư tử gầm vang lên trầm thấp.
Hắc y nhân cảm giác không ổn. Sau lưng là vách đá, không còn đường lui.
"Giở thần giở quỷ... chết đi!"
Lưỡi kiếm chưa kịp tới nơi, thân thể Hạng Vũ đã tràn ra đấu khí màu tử kim, hóa thành đầu một con sư tử.
"Răng rắc!"
Hắc y nhân bị chấn văng, đập vào vách đá.
Hạng Vũ không cho cơ hội. Lại thi triển Bạo Bộ, rút đao khỏi vách đá, quay một vòng trên không, chém hạ hắc y nhân.
Hắc y nhân đến chết cũng không ngời rằng một tiểu tử có thể luyện một môn đấu kỹ tới mức ngoại phóng . Hơn nữa uy lực lại lớn như vậy.
"Ngươi đâm ta mười mấy kiếm, ta chém ngươi một đao, coi như hòa."
Hạng Vũ lấy ra Hồi Xuân Đan nuốt xuống. Trận chiến đầu tiên sau khi xuyên không đúng là khốc liệt. May mắn Phần Quyết là Huyền giai công pháp, đấu khí cũng thâm hậu hơn người khác.
Hắn nấp vào một góc, nhìn người khác tiếp tục chém giết.
Khoảnh khắc đó, hắn nhìn thấy Tiểu Cường và Vượng Tài. Hai người vốn đang cầm chân một tên Đấu Giả Nhị Tinh. Tuy thua, nhưng vẫn có thể cầm cự chút ít để đợi cứu viện.
Nhưng Tiểu Cường chọn cách bỏ lại Vượng Tài.
"Xin lỗi, Vượng Tài ca. Ta chết không đáng sợ, nhưng ta còn muội muội cần bảo vệ."
Vượng Tài nhìn Tiểu Cường quay người, thoáng sững sờ. Hắc y nhân lập tức cười lạnh, đâm một kiếm xuyên ngực Vượng Tài.
"Vượng Tài huynh!"
Hạng Vũ hét lớn. Chứng kiến đồng bạn bị giết ngay trước mắt, hắn lại chỉ có thể trơ mắt thét gào.
Vượng Tài chỉ thấy mí mắt tối sầm, ngã xuống vũng máu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.