Bên Dưới Thành Phố

Chương 4: Lỗ Thoát Nước

Đăng: 28/08/2026 02:46 2,048 từ 2 lượt đọc

Tùng đến sau anh Thành chưa đầy năm phút. Cửa chính đã được hàng xóm phá khóa.

Anh chạy vào bếp, nghe tiếng chị Liên trước khi thấy bà. Cảnh trong nhà tắm khiến Hậu, chạy ngay sau anh, đứng sững ở cửa.
Chị Liên nằm nghiêng trên nền. Hai người hàng xóm đang giữ eo và chân bà. Cánh tay phải biến mất từ gần bắp tay xuống dưới miệng thoát. Không có khoảng trống nào quanh tay. Da và thịt bị ép sát vào lỗ đến mức Tùng không hiểu bằng cách nào phần khuỷu đã đi qua.
Anh Thành quỳ cạnh vợ, dùng cả hai tay kéo vai bà lên. Mỗi lần kéo, chị Liên lại gào vì cánh tay phía dưới không nhúc nhích theo.
“Đừng kéo nữa!” Tùng quát. “Anh kéo kiểu đó rách khớp vai chị ấy trước!”
Anh Thành quay sang, mặt trắng bệch. “Nó giữ vợ tôi! Cái gì đó ở dưới giữ vợ tôi!”
Tùng quỳ xuống, đặt tay quanh miệng thoát. Nền gạch lạnh dưới lòng bàn tay anh.
Cánh tay chị Liên tím từ bắp xuống, phần da ngay mép lỗ đã rách thành vòng. Máu loãng hòa với nước chảy thành đường đỏ nhạt về phía chân tường.
Tùng thử luồn ngón tay vào khe giữa da và ống.
Không có nổi một khe để luồn ngón tay vào. Miệng thoát nhỏ đến mức điều đang xảy ra trước mắt Tùng không thể tồn tại theo bất kỳ kinh nghiệm nghề nghiệp nào của anh.
Nhưng chị Liên vẫn đang thở, vẫn la, vẫn cầu xin họ kéo mình lên.
Tùng không có thời gian để hiểu chuyện gì đang xảy ra; anh chuyển sang việc duy nhất mình biết làm.
“Lấy búa với đục. Phải phá phần gạch quanh cổ thoát, mở không gian để đưa tay chị ấy ra. Hậu, khóa nước tổng, rồi mang máy cắt nhỏ vào đây. Nhanh nhưng đừng chạy trượt.”
Hậu giật mình tỉnh khỏi trạng thái chết lặng, quay đi lấy đồ.
Tùng nói với chị Liên, lần này chậm hơn để bà nghe được giữa cơn đau. “Chị nhìn tôi. Tôi sẽ phá phần xung quanh, không đụng vào tay chị. Có thể rung rất đau nhưng chị phải cố nằm yên. Anh Thành giữ vai chị, đừng kéo khi tôi chưa bảo.”
Chị Liên khóc đến không nói thành câu. Bà chỉ gật.
Tùng tháo những phần nắp còn lại, dùng đục gõ vào mạch gạch quanh miệng thoát.
Nhát đầu tiên vừa chạm xuống nền, cánh tay chị Liên bị giật mạnh. Cả cơ thể bà trượt về phía lỗ gần một gang tay.
Anh Thành và hai người hàng xóm phải ghì lại.
Tùng dừng búa. Mọi người trong nhà tắm nhìn nhau, ai cũng vừa nhận ra cùng một điều nhưng chưa ai muốn nói ra trước.
“Lúc anh phá… nó kéo mạnh hơn,” anh Thành nói.
Tùng không muốn tin kết luận ấy. “Có thể rung làm tay chị ấy trượt.”
Anh đổi sang vị trí khác, gõ nhẹ hơn. Ngay khi một miếng gạch bong ra, lực kéo phía dưới tăng lên lần nữa.
Chị Liên rú lên. Bả vai bên phải của bà nhô bất thường dưới áo. Tùng lạnh người.
Hai lần liên tiếp. Mỗi khi một phần nền bị cạy ra, lực phía dưới lại tăng. Tùng nhìn mảnh gạch vừa bong khỏi mạch rồi nhìn cánh tay chị Liên đang bị kéo sâu thêm. Anh không biết vì sao, nhưng anh biết mình không thể thử lần thứ ba.
“Dừng lại hết,” anh nói.
Anh Thành gần như phát cáu. “Dừng thì vợ tôi nằm thế này tới bao giờ?”
“Tôi phá tiếp nó kéo mạnh hơn. Tôi phải thử bịt đường ở nhánh sau.”
“Bịt kiểu gì khi tay vợ tôi còn ở trong?”
“Không bịt chỗ này. Tôi khóa nhánh phía sau bằng bóng chặn. Nếu lực kéo tới từ tuyến cống, mình cô lập đoạn này trước.”
Tùng quay sang Hậu. “Bộ bóng chặn phi chín mươi trong xe. Lấy cả bơm tay. Mở điểm vệ sinh bên bếp, đưa bóng qua trước đoạn nhập nhà tắm.”
Hậu hiểu ngay. Hai người từng dùng bóng cao su chuyên dụng để chặn tạm dòng khi sửa ống. Nếu sơ đồ tuyến đúng, họ có thể cô lập nhánh nhà tắm khỏi đường thoát chính mà không cần động vào miệng lỗ đang giữ tay chị Liên.
Hậu làm nhanh đến mức tay run. Tùng vừa hướng dẫn vừa giữ chị Liên tỉnh. Anh Thành gọi cấp cứu, điện thoại đặt loa ngoài trên nền. Nhân viên tổng đài liên tục hỏi tình trạng chảy máu, ý thức, nhưng không có cách nào mô tả hợp lý chuyện một cánh tay đang mắc sâu vào đường ống mà không thể cắt tháo.
Hậu luồn bóng chặn vào.
“Mười centimet nữa anh.”
“Đi thêm. Đúng rồi. Bơm từ từ.”
Bóng cao su nở trong lòng ống. Không có gì xảy ra.
Tùng thấy tim mình chìm xuống.
“Thêm áp.”
Hậu bơm tiếp. Chị Liên bỗng hít mạnh.
Cơ thể bà nhích ngược lại một chút.
Anh Thành cảm nhận được trước cả Tùng. “Nó lỏng rồi!”
“Đừng kéo mạnh. Từ từ thôi.”
Tùng đặt hai tay quanh vai chị Liên. Ba người cùng đưa bà ngược ra theo từng centimet.
Cánh tay bắt đầu trở lại.
Cánh tay trở ra rất khó. Phần khuỷu đi qua mép ống kèm theo tiếng xương cọ khiến Hậu quay mặt đi, da bị lột một mảng dài, nhưng lần này không còn lực giật phía dưới. Tùng và anh Thành cùng giữ nhịp, kéo từng chút một để tránh làm tổn thương thêm.
Cuối cùng bàn tay chị Liên bật khỏi miệng thoát. Bà ngất ngay.
Bàn tay sưng tím, các ngón co quắp. Trên cổ tay có bốn vệt bầm sâu chạy vòng quanh như dấu ngón tay của một người đã nắm rất lâu.
Không có thứ gì khác đi theo cánh tay bà lên; trong cổ ống chỉ có một ít nước đen trào nhẹ rồi đứng im.
Nhân viên cấp cứu tới ít phút sau, nẹp cánh tay rồi đưa chị Liên đi bệnh viện cùng anh Thành. Một người nhìn đường kính miệng thoát và hỏi cánh tay bà mắc vào đó bằng cách nào. Tùng đáp rằng chị cố thò tay xuống lấy một vật rồi bị kẹt. Ánh mắt người kia cho thấy câu trả lời không thuyết phục, mà chính Tùng cũng không tin nổi điều mình vừa nói.
Sau khi xe cứu thương đi, hàng xóm dần được mời ra ngoài. Công an tới ghi nhận hiện trường. Tùng và Hậu ngồi ở bếp, quần áo dính nước và máu loãng.
Hậu im gần mười phút mới lên tiếng. “Anh cũng thấy phải không? Hai lần mình đục thêm là chị ấy bị kéo mạnh hơn. Đến lúc chặn nhánh thì nó mới nhả.”
Tùng nhìn cậu.
Tùng rót nước nhưng không uống. “Tao thấy. Nhưng mới có chừng đó thì chưa kết luận được gì. Tao chỉ biết lúc nãy nếu mình đục tiếp, chị Liên có khi mất luôn cánh tay.”
Hậu nhìn về phía nhà tắm. “Còn giọng Vy ở bồn rửa thì sao? Nếu đó thật sự là con bé, cái đang giữ chị Liên là cái gì?”
Tùng ngồi im một lúc rồi lắc đầu. “Tao không biết. Giờ tao cũng không muốn đoán.”
Một lúc sau, anh đứng lên, đi vào nhà tắm và đặt lại tấm nắp lên miệng thoát. Nó không còn khớp vì phần viền đã bị đục vỡ. Tùng lấy một tấm nhựa dày trong thùng, đặt phủ toàn bộ khu vực rồi kê vật nặng lên trên.
Hậu đứng sau lưng hỏi: “Anh nghĩ vậy giữ được à?”
Tùng nhìn tấm nhựa một lúc. “Không. Nhưng đặt nó lên thì ít nhất không ai vô ý thò tay xuống nữa.”

Chị Liên không mất cánh tay.
Bệnh viện xác định vai bị trật nặng, dây chằng tổn thương, phần mềm cẳng tay dập và rách nhiều chỗ. Hình ảnh xương không cho thấy kiểu gãy mà Tùng đã sợ, nhưng bác sĩ không giải thích được vì sao các mô quanh khuỷu bị ép theo một vòng hẹp đến vậy. Anh Thành không kể toàn bộ sự thật. Ông chỉ nói vợ mắc tay vào một đoạn ống trong lúc cố lấy vật rơi.
Vy vẫn chưa được tìm thấy.
Đến tối ngày thứ ba, tin tức về cô bé bắt đầu chìm dần giữa những bài đăng mới trong các nhóm cộng đồng. Gia đình vẫn tìm. Công an vẫn làm việc. Bạn bè vẫn chia sẻ ảnh. Nhưng thành phố rộng, và mỗi ngày đều có thêm những chuyện khác chen vào.
Tùng về nhà gần nửa đêm.
Căn hộ của anh ở tầng ba một khu nhà cũ cải tạo, chỉ có một phòng ngủ, bếp nhỏ và ban công đủ đặt máy giặt. Anh không bật tivi. Không mở điện thoại xem thêm tin về Vy. Anh tắm rất nhanh trong nhà vệ sinh, mắt tránh miệng thoát sàn như thể nếu nhìn quá lâu anh sẽ thấy nó khác đi.
Sau đó anh mang bộ dụng cụ dính bẩn ra ban công để rửa.
Nước từ vòi chảy qua khay nhựa, cuốn cặn xi măng và những vệt máu khô còn bám trên đục. Tùng chà từng món rất kỹ. Đó là thói quen sau mỗi ca bẩn, một việc máy móc khiến đầu óc được yên.
Nước dưới chân bắt đầu đọng.
Tùng ngừng chà. Miệng thoát ban công của anh lâu nay chưa từng nghẹt, kể cả những hôm mưa tạt nước đầy nền.
Anh dùng mũi giày gạt một ít rác quanh nắp. Nước vẫn không xuống.
Trong căn hộ, tủ lạnh bật máy kêu rè nhẹ. Ngoài đường có tiếng xe tải chạy qua. Một nhà nào đó phía đối diện vừa kéo cửa sắt xuống.
Tùng đứng yên.
Từ dưới nắp thoát vang lên một tiếng “ục”.
Tiếng ấy rất nhỏ, nhưng giống hệt tiếng anh đã nghe ở nhà Vy vào buổi chiều đầu tiên.
Anh không cúi xuống. Một lúc lâu không có gì thêm.
Tùng tự nhủ đường thoát ở khu nhà này có thể chung với nhiều căn. Âm thanh truyền qua ống là chuyện bình thường. Nước chậm có thể do rác. Ngày mai anh sẽ tháo ra kiểm tra dưới ánh sáng, với đầy đủ dụng cụ, như bất kỳ một ca sửa nào khác.
Rồi một giọng con gái vọng lên ngay dưới chân anh.
Giọng con gái khàn và mệt, như một người đã gọi quá lâu mà chưa được đáp lại.
“Chú Tùng, mẹ cháu có sao không?”
Tùng không thở trong vài giây. Cô bé nói liền một hơi, có chỗ hụt tiếng vì khàn:
“Cháu nghe mẹ la. Sau đó tự nhiên không nghe gì nữa. Chú có còn ở đó không?”
Tùng nhìn nước đang dâng quanh dép mình.
Anh nghĩ tới bệnh viện, tới cánh tay chị Liên, tới chiếc bóng cao su trong đường ống đã làm lực kéo giảm đi. Anh nghĩ tới căn nhà cách đây hơn cây số, tới một hệ thống mà theo hiểu biết của anh không thể nào đưa giọng nói ấy tới ban công căn hộ này.
Anh vẫn không trả lời. Phía dưới im một lúc.
Khi giọng Vy vang lên lần nữa, cô bé không xin anh cứu. Cô chỉ nói: “Chú đừng nói với mẹ là cháu đang ở đây. Mẹ sẽ lại mở.”
Nước quanh chân Tùng bắt đầu rút rất chậm, từng vòng nhỏ xoáy xuống những khe của chiếc nắp kim loại.
Anh đứng đó cho tới khi nền ban công khô gần hết.
Rồi anh lấy một chiếc ghế nhựa, úp ngược lên miệng thoát và đặt thùng dụng cụ nặng lên trên.
Tùng kéo chiếc ghế còn lại ngồi sát cửa ban công. Điện thoại nằm trong túi anh, bên trong có số của anh Thành và chị Liên, nhưng suốt phần còn lại của đêm anh không gọi cho ai.


0