Cẩu Đạo Tu Tiên: Dược Nô Nghịch Tập

Chương 1: Dược Nô

Đăng: 01/06/2026 15:08 1,715 từ 6 lượt đọc
Khi Lâm Mặc mở mắt, thứ đầu tiên hắn ngửi thấy là mùi mục nát.
Không phải mùi gỗ mục bình thường. Mà là thứ mùi nồng nặc pha lẫn hơi ẩm, phân côn trùng, và một thoáng tanh ngọt kỳ lạ, giống như cây cỏ đang thối rữa trong đầm lầy.
Hắn nằm sấp trên mặt đất. Hai bàn tay cắm sâu vào lớp lá mục, móng tay đen kịt, da bong tróc từng mảng. Toàn thân đau buốt như bị ai quật nát rồi xếp lại.
"Dậy."
Một tiếng quát khàn khàn vang lên.
Lâm Mặc cố gắng lật người, nhưng tứ chi run rẩy không theo ý muốn. Trước mắt hắn là một bầu trời xám xịt, tán cây rậm rạp che kín ánh sáng, chỉ lọt xuống vài tia nắng mỏng manh như sợi tơ.
"Mày điếc à? Tao bảo dậy!"
Một cú đá trúng mạng sườn. Lâm Mặc nghiến răng nuốt tiếng rên, lăn sang bên, ép mình bật dậy. Đầu gối chạm đất, hắn vừa đứng lên thì choáng váng, suýt ngã ngược trở lại.
Một gã đàn ông to béo đứng trước mặt, mặc áo bào xanh nhạt, tay cầm roi da cuộn. Gã nhìn Lâm Mặc bằng ánh mắt chán ghét, như nhìn con chó lạc đã hết giá trị sử dụng.
"Lại ngất. Lần thứ ba trong tháng này." Gã to béo khịt mũi. "Dược nô số 47, nếu lần sau mày còn ngất trong lúc hái thuốc, tao cắt phần ăn ba ngày."
Dược nô.
Hai chữ ấy xoáy vào ý thức Lâm Mặc như mũi kim. Cùng lúc đó, một dòng ký ức không thuộc về hắn ồ ạt tràn vào, như nước lũ phá đê.
Hắn là Lâm Mặc, nhưng không phải Lâm Mặc của Trái Đất.
Thân xác này thuộc về một thiếu niên mười sáu tuổi, cũng tên Lâm Mặc, dược nô của Thanh Mộc Tông. Chủ nhân cũ đã chết, kiệt sức vì hái thuốc quá tải, suy dinh dưỡng, và một cơn sốt kéo dài ba ngày không được chữa trị.
Bởi vì dược nô không xứng được chữa trị.
Ký ức của thân xác cũ từ từ hòa vào ý thức Lâm Mặc. Hắn thấy "không", hắn *nhớ*, mười sáu năm sống dưới đáy xã hội tu tiên.
Dược nô là những đứa trẻ bị bắt hoặc mua từ các làng phàm nhân xung quanh Vạn Độc Lâm. Chúng được huấn luyện sơ sài để nhận biết dược liệu, rồi bị đẩy vào rừng hái thuốc cho tông phái. Mỗi ngày, mỗi đứa phải giao đủ ba cân linh thực. Thiếu thì bị phạt. Thiếu nhiều thì bị đánh. Thiếu quá nhiều thì...
Lâm Mặc nhìn quanh. Khoảng hai mươi dược nô khác đang đứng thành hàng, đầu cúi, vai so. Tuổi từ mười hai đến bốn mươi. Quần áo rách nát, tay chân đầy vết trầy xước và bầm tím. Đôi mắt của họ giống nhau đều đục, trống rỗng, như cái nhìn của loài vật đã quen với roi vọt.
"Phân nhóm." Gã to béo Châu Đại Quản Sự vung roi chỉ. "Tổ một, bốn, bảy: khu Tây. Tổ hai, năm: khu Đông. Tổ ba, sáu: khu Bắc ven Chướng Vụ Đới. Thiếu tiêu chuẩn, tự chịu."
Dược nô xếp tổ. Lâm Mặc thuộc tổ ba.
Khi hắn chuẩn bị di chuyển, một bàn tay thô ráp bất ngờ đặt lên vai hắn. Lâm Mặc giật mình quay lại.
Đó là một người đàn ông trung niên gầy gò, gương mặt sạm nắng, nếp nhăn sâu hoắm. Nhưng đôi mắt lại sáng, linh hoạt hơn hẳn những dược nô khác.
"Triệu Cẩu." Người đàn ông khẽ giới thiệu, giọng trầm thấp. "Cùng tổ với mày. Theo tao."
Lâm Mặc gật đầu, không nói.
Trong ký ức thân xác cũ, Triệu Cẩu là dược nô lâu năm nhất hai mươi ba năm. Sự thật rằng hắn ta còn sống sau hai mươi ba năm trong cái nghề mà tuổi thọ trung bình là bảy năm, đã nói lên tất cả.
Tổ ba gồm sáu người. Ngoài Lâm Mặc và Triệu Cẩu, còn bốn dược nô khác hai thiếu niên gầy nhom, một phụ nữ trung niên mệt mỏi, và một lão nhân run rẩy. Lão nhân ho liên tục, mỗi lần ho đều có vệt máu loang trên tay áo.
Không ai nhìn nhau. Không ai nói chuyện.
Họ đi vào rừng.
...
Vạn Độc Lâm.
Ngay cả vùng ngoại vi Thanh Mộc Đới cũng đủ khiến Lâm Mặc kinh ngạc.
Cây cối ở đây khác hẳn Trái Đất. Thân cây cao mười mấy trượng, vỏ màu xanh đen, tỏa ra một thứ hương nhẹ khó nhận biết. Lá cây hình quạt, mép lá có tia sáng mờ ảo lúc ẩn lúc hiện đó là linh khí. Mặt đất phủ lớp lá mục dày hơn một thước, bên dưới là nấm, rêu, và vô số côn trùng nhỏ xíu.
Kiến thức thực vật từ Trái Đất của Lâm Mặc tự động so sánh, phân loại. Bản năng nghiên cứu sinh bốn năm trong phòng thí nghiệm khiến hắn không thể không quan sát.
*Cây này thuộc họ thân gỗ, nhưng cấu trúc vỏ giống hệ thống vận chuyển mạch rây. Linh khí tích tụ ở mép lá có lẽ quang hợp ở đây hấp thụ cả linh khí lẫn ánh sáng...*
"Đừng nhìn cây." Triệu Cẩu khẽ nói bên cạnh. "Nhìn đất."
Lâm Mặc hạ mắt.
Triệu Cẩu chỉ vào một đám cỏ thấp mọc dưới gốc cây lớn. Cỏ lá tím, cao nửa tấc, tỏa ra mùi hắc nhẹ.
"Tử Diệp Thảo. Một cân bằng hai cân thường. Hái sạch gốc, đừng để lại rễ, không thì bị phạt."
Lâm Mặc ngồi xuống, bắt đầu hái. Tay run vì yếu, nhưng ký ức thân xác cũ hướng dẫn từng động tác nắm thân cỏ, xoay nhẹ, rút cả rễ.
Trong lúc hái, hắn bắt đầu lặng lẽ quan sát xung quanh.
Dược nô khác hái máy móc, mắt không nhìn, tay không dừng, như cỗ máy đã lập trình sẵn. Triệu Cẩu thì khác lão ta chậm hơn, nhưng mỗi lần dừng lại đều quét mắt qua bụi cây, mặt đất, thân cây lớn. Lão đang *tìm kiếm* chứ không chỉ *hái*.
"Triệu thúc." Lâm Mặc khẽ gọi. "Khu Bắc ven Chướng Vụ Đới... nguy hiểm?"
Triệu Cẩu liếc hắn. Dừng một nhịp.
"Nguy hiểm." Lão nói gọn. "Sương độc lan từ trong ra. Đi sâu quá ranh giới, nửa khắc là trúng độc. Dược nô chết ở đó mỗi tháng hai ba đứa."
Lâm Mặc im lặng.
"Nhưng dược liệu ven ranh giới tốt hơn bên trong." Triệu Cẩu tiếp tục. "Hoàn thành tiêu chuẩn nhanh hơn. Tao chọn tổ ba mười năm nay. Sống vì biết lùi đúng lúc."
*Biết lùi đúng lúc.*
Lâm Mặc ghi nhớ.
...
Buổi chiều, khi ánh nắng cuối cùng rút khỏi tán rừng, tổ ba quay về điểm tập kết. Sáu người, sáu giỏ dược liệu. Châu Đại Quản Sự cân từng giỏ.
"Tổ ba. Triệu Cẩu: ba cân hai. Đạt. Tiếp."
"Lý Thị: hai cân bảy. Thiếu. Phạt giảm nửa phần ăn."
Người phụ nữ trung niên run rẩy cúi đầu, không dám phản kháng.
"Dược nô số 47, Lâm Mặc: hai cân năm. Thiếu. Phạt giảm nửa phần ăn."
Lâm Mặc nghiến răng, nhưng mặt không biến sắc. Hắn cúi đầu.
Lão nhân ho ra máu. Giỏ của lão chỉ có một cân chín. Châu Đại Quản Sự thậm chí không buồn đọc số, chỉ phẩy tay:
"Thằng già này sắp chết rồi. Cắt phần ăn hoàn toàn. Mai mà còn thiếu, đuổi ra rừng tự sinh tự diệt."
Lão nhân ngã quỵ. Không ai đỡ.
Lâm Mặc quay đi, bước về lán trại dược nô một dãy nhà tranh thấp lè tè, ẩm mốc, mùi tanh bốc lên từ tấm chiếu rơm. Bữa ăn tối là một bát cháo loãng bằng nửa bình thường. Hắn uống hết, liếm sạch bát, rồi nằm xuống.
Trong bóng tối, Lâm Mặc mở mắt nhìn trần nhà.
Kiếp trước, hắn là nghiên cứu sinh năm cuối, chuyên ngành thực vật học, đại học Bắc Kinh. Hai mươi tám tuổi. Đang hoàn thành luận văn tiến sĩ về hệ thống rễ cộng sinh giữa thực vật và nấm. Rồi phòng thí nghiệm cháy.
Rồi hắn ở đây.
Một thế giới có tu sĩ, có linh khí, có yêu thú. Và hắn ở tầng thấp nhất.
*Không có tông môn chống lưng.*
*Không có sư phụ.*
*Không có linh căn gì xuất sắc Mộc linh căn đơn hệ, loại mà tu sĩ chính quy coi thường.*
*Chỉ là dược nô. Công cụ dùng một lần.*
Nhưng Lâm Mặc không hoảng loạn.
Bốn năm nghiên cứu sinh đã dạy hắn một điều: khi đối mặt với vấn đề phức tạp, hoảng loạn là phản ứng vô dụng nhất. Bước đầu tiên luôn là *thu thập dữ liệu*, bước thứ hai là *phân tích*, bước thứ ba mới là *hành động*.
Hiện tại, hắn đang ở bước một.
Lâm Mặc nhắm mắt, hít thở đều đặn, cảm nhận sợi linh khí mỏng manh trong cơ thể. Thân xác cũ có tu luyện Luyện Khí nhất tầng, tầng thấp nhất, suýt soát không tính. Linh khí trong người ít ỏi như giọt nước trong sa mạc.
Nhưng có.
Và kiến thức thực vật từ Trái Đất hệ thống phân loại, sinh lý thực vật, cơ chế cộng sinh, kỹ thuật canh tác nằm nguyên trong đầu hắn.
Trong thế giới mà cây cỏ đều chứa linh khí, kiến thức ấy... có thể không vô dụng.
Lâm Mặc lặng lẽ lên kế hoạch.
*Đầu tiên: sống sót.**Thứ hai: quan sát, tìm hiểu thêm về thế giới này.**Thứ ba: tìm cách thoát khỏi thân phận dược nô.*
*Không vội. Không lộ. Không gây chú ý.*
Với suy nghĩ ấy, Lâm Mặc từ từ chìm vào giấc ngủ.
Hắn không biết rằng ngày mai, trong một góc rừng mà không ai để ý, hắn sẽ phát hiện một thứ sẽ thay đổi hoàn toàn vận mệnh
Một mảnh đất hoang nhỏ bé, chỉ rộng ba trượng vuông, nơi linh khí tụ lại dày đặc bất thường.
Linh Viên.
0
Ủng hộ Nguyễn Văn Đạt Nếu thấy thích tác phẩm, cho mình xin 1 lượt ủng hộ để có thêm động lực viết tiếp