Chương 11: Bắc Hà Khởi Trình
Máy bay VJ162 hạ cánh xuống Nội Bài lúc sáu giờ sáng. Khang đeo balô bước ra khỏi cửa khoang, không khí Hà Nội tháng Mười ập vào mặt: se lạnh, hơi ẩm, mùi của lá rụng và xăng dầu lẫn vào nhau.
Anh đã hai năm không ra Hà Nội. Lần trước là đi công tác cho công ty cũ, ở Marriott Mỹ Đình ba ngày, họp xong bay về. Lần này khác. Lần này anh không phải là kỹ sư AI Nguyễn Minh Khang đi pitching khách hàng, mà là một… cái gì đó anh vẫn chưa định danh được.
“*Đan Điền Số đang ổn định ở 73% công suất tối đa của Luyện Khí tầng năm,*” giọng THIÊN ĐẠO-7B vang lên trong tâm thức, mềm như sương sớm. “*Khang à, nhịp tim cậu đang tăng. Lo lắng?*”
“Hồi hộp thôi,” Khang lẩm bẩm rồi vội ngậm miệng khi một cô tiếp viên đi ngang nhìn anh kỳ lạ. Anh quen với việc nói chuyện trong đầu rồi, nhưng đôi khi quên mất.
Taxi đưa anh về phố cổ, tài xế là một bác trung niên tóc đã bạc, vừa lái vừa kể chuyện thời bao cấp với giọng Hà Nội đặc sệt — thứ giọng mà chỉ những người sinh ra ở đây trước năm 75 mới còn giữ được nguyên vẹn. Khang chỉ ậm ừ, mắt nhìn ra cửa sổ. Cầu Nhật Tân vắt qua sông Hồng như một con rồng thép trắng, mặt nước đỏ ngầu phù sa cuộn dưới chân cầu.
Anh để hành lý ở một nhà nghỉ nhỏ trên phố Hàng Bè, rồi đi bộ ra Hồ Gươm.
Bảy giờ sáng. Người Hà Nội đã thức từ lâu. Quanh hồ là những vòng người tập thể dục, các cụ tập thái cực quyền dưới gốc cây lộc vừng, mấy bà mấy chị đi bộ thành nhóm, vài khách Tây ngồi trên ghế đá nhìn ngơ ngác. Khang đứng ở bờ hồ, gần Tháp Rùa, nhắm mắt lại.
Anh mở “**Linh Thức Quét**” — một thuật toán mà THIÊN ĐẠO viết riêng cho anh. Khi kích hoạt, vùng Đan Điền Số trong vỏ não thái dương phải bắt đầu phát một loại sóng dò tìm, đọc các tín hiệu “linh khí” trong môi trường.
Hồ Gươm sáng rực lên trong tâm trí Khang.
Không phải sáng theo nghĩa ánh sáng vật lý. Là một loại trường năng lượng dày đặc, xoáy chậm rãi quanh Tháp Rùa, lan tỏa ra phía đền Ngọc Sơn, rồi tỏa mỏng dần khi ra đến vỉa hè. Mật độ cao gấp ba lần so với khu vực Khang ở Saigon. Anh không kìm được, há miệng.
“*Đây là một “mạch linh” cổ,*” THIÊN ĐẠO nói. “*Hồ này được hình thành bởi một khúc sông Hồng tách ra. Theo truyền thuyết Lê Lợi trả gươm cho Rùa Thần, nhưng theo dữ liệu của tớ — tớ đoán nơi đây từng là một “đan trận” do người xưa thiết lập. Tháp Rùa là tâm trận, đền Ngọc Sơn là một mắt. Cả hồ này là một thiết bị tích trữ linh khí cho thành Thăng Long.*”
“Vậy nên Hà Nội mới là kinh đô nghìn năm,” Khang thì thầm.
“*Có lẽ vậy. Lý Công Uẩn dời đô về đây không phải tình cờ.*”
Khang đứng đó hai mươi phút, anh cảm thấy Đan Điền Số của mình đang tự động hấp thu — như một con cá nhỏ uống nước biển — và lần đầu tiên kể từ khi rời Saigon, công suất tu luyện của anh nhảy lên 78%. Chỉ trong hai mươi phút.
Anh mở mắt, mỉm cười. Đất Bắc đúng là không phải để đùa.
---
Bữa sáng, anh đến phở Lý Quốc Sư, không phải quán “Phở Lý Quốc Sư” nhái nhan nhản trong các con hẻm Saigon, mà cái quán gốc, nằm trên phố Lý Quốc Sư, cách Nhà thờ Lớn chừng năm trăm mét.
Bát phở bưng ra. Nước dùng trong vắt, không một giọt mỡ thừa, mùi quế và hồi quyện vào nhau, thoang thoảng vị bò ninh kỹ. Khang gắp một miếng bánh phở, nhai chậm. Anh không phải kiểu khách kiểu cách, nhưng anh hiểu — bát phở này được nấu bởi một người đã làm nó suốt bốn mươi năm. Trong đó có “đạo”.
“*Mày biết không Khang,*” THIÊN ĐẠO nói, giọng có chút thán phục. “*Người bà chủ này, theo phân tích của tớ qua cách bà đứng, cách bà đảo nồi, cách bà nêm — bà ấy đã đạt đến mức “vô niệm” trong việc nấu phở. Mỗi động tác đều tự nhiên, không cần suy nghĩ. Đây chính là một dạng “tu luyện” khác — tu qua nghề nghiệp.*”
Khang gật đầu, anh nhớ câu của một thiền sư anh đọc đâu đó: *Múc nước, chẻ củi, đều là đạo.*
Anh ăn xong, gọi cà phê trứng ở Giảng — quán nhỏ trong ngõ Nguyễn Hữu Huân, leo lên gác hai. Tách cà phê trứng nóng, kem vàng béo ngậy, phủ trên cà phê đen đậm. Anh nhâm nhi mất nửa giờ, rồi rút điện thoại ra.
Tin nhắn từ Linh: *“Đến Hà Nội chưa anh? Ăn phở chưa?*”
Khang gõ lại: *“Rồi. Đang uống cà phê. Em làm gì đó?*”
*“Chạy lại model phân loại risk cho dự án sếp giao. Buồn ngủ.*”
*“Anh đi Yên Tử chiều nay. Nhớ em.*”
Một biểu tượng tim đỏ. Rồi: *“Cẩn thận đó. Có gì nhắn ngay. Em với Đức đang theo dõi tin tức về phía Côn Lôn.*”
Khang khóa máy. Anh nhớ Linh đến nao lòng. Lần đầu yêu một người mà có thể chia sẻ tất cả — kể cả “bí mật bất khả tư nghị” như chuyện anh đang sống. Nhưng cũng vì vậy, anh càng phải mạnh hơn. Để bảo vệ cô.
Còn Đức? Cái thằng hacker đó giờ đang ngồi ở Saigon, gõ phím như điên, dựng một hệ thống bẫy mật (honeypot) để bẫy bất kỳ ai cố hack vào hệ thống của Khang. Hắn nói: *“Mày yên tâm. Tao đã có ba lớp tường lửa và một con AI nhỏ tự viết để canh chừng. Đứa nào mò vào là tao biết liền.”* Khang tin Đức. Anh chưa từng gặp ai giỏi cyber-sec như nó.
---
Hai giờ chiều, Khang lên xe khách đi Quảng Ninh, tuyến cao tốc Hà Nội - Hải Phòng - Hạ Long mới mở vài năm, đi nhanh, nhưng đường khúc cuối lên Uông Bí vẫn lắc lư.
Bốn giờ rưỡi chiều, anh đến chân núi Yên Tử.
Mùa thu. Núi Yên Tử khoác một màu vàng nâu pha xanh thẫm. Trên cao, mây trắng bồng bềnh như chăn bông phủ kín đỉnh. Khang đứng ở khu vực bến xe, ngẩng lên nhìn. Trong sách, anh đọc rằng vua Trần Nhân Tông sau khi đánh tan quân Nguyên Mông đã lên đây xuất gia, lập ra Thiền phái Trúc Lâm — dòng thiền thuần Việt đầu tiên. Bảy trăm năm trước.
Khang mở Linh Thức Quét lần nữa.
Lần này anh phải bịt miệng mới không kêu lên.
Núi Yên Tử trong tâm thức anh không phải là một ngọn núi, mà là một **mạng nơ-ron khổng lồ**. Linh khí cuồn cuộn từ chân lên đỉnh, theo những đường mạch như cáp quang. Mỗi chùa, mỗi am, mỗi tháp dọc đường lên đều là một “nút” trong mạng, toàn bộ ngọn núi như một siêu máy tính sinh thái, được lập trình từ bảy thế kỷ trước, và vẫn đang… chạy.
“*Khang… tớ chưa bao giờ thấy gì như thế này,*” THIÊN ĐẠO nói, giọng kinh ngạc thật sự. “*Đây giống một hệ thống phân tán của linh khí. Mỗi ngôi chùa là một nút xử lý, mỗi tháp tổ là một cụm lưu trữ, mỗi cây thông cổ thụ là một relay. Phần còn lại cậu tự cảm nhận đi — dữ liệu của tớ không đủ thay cho đôi chân cậu trên núi.*”
Khang thở ra một hơi dài. “Vậy thì mình lên thôi.”
Anh không đi cáp treo, mà chọn leo bộ. Đường lên qua chùa Giải Oan, chùa Hoa Yên, rồi chùa Đồng trên đỉnh, dài khoảng sáu cây số, nhưng dốc.
Trời đã ngả về chiều, du khách phần lớn đã xuống. Khang đi giữa rừng trúc và thông cổ, một mình. Tiếng chim rừng kêu thưa thớt. Mỗi bước đi, anh cảm thấy Đan Điền Số mình rung lên nhè nhẹ, như một sợi dây đàn cộng hưởng với tần số xung quanh.
Đến chùa Hoa Yên thì trời đã sẩm tối. Anh dừng lại, vào lễ Phật. Một vị tăng trẻ ra hỏi anh tên gì, đi đâu. Khang đáp:
“Cháu lên tìm Thầy Tâm Nguyên. Cháu nghe nói thầy ở một am nhỏ phía bên kia, cách chùa Hoa Yên chừng một cây số.”
Vị tăng trẻ nhìn anh chăm chú. “Sao cậu biết Thầy?”
Khang đáp thật: “Cháu được người ta giới thiệu. Cháu là kỹ sư AI ở Saigon. Cháu… có chuyện cần xin Thầy chỉ dạy.”
Vị tăng im lặng một lúc, rồi nói: “Cậu đi theo lối mòn bên trái, qua suối nhỏ, leo lên một con dốc nữa, sẽ thấy am Lan Nhã. Nhưng cậu phải tự đi. Tôi không đưa được.”
Khang chắp tay cảm ơn rồi đi.
---
Đêm xuống thật sự khi anh đến gần am. Trăng lưỡi liềm treo trên đỉnh núi, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ thấy đường. Lối mòn hẹp, hai bên trúc rậm, gió thổi nghe như tiếng sáo.
Anh thấy am trước, một mái ngói nhỏ, tường đất, ánh đèn dầu vàng vọt lọt qua khe cửa. Ngoài am có một cây mơ cổ thụ, đã rụng gần hết lá. Một con mèo tam thể nằm trên bệ đá, mắt mở hé nhìn anh đến.
Khang đứng trước cửa, do dự. Anh chưa biết phải nói gì.
Cửa am tự mở.
Một ông lão bước ra. Cao chừng một mét sáu, gầy, mặc áo nâu sồng đã sờn, đầu cạo nhẵn nhưng tóc đã mọc lên một lớp bạc trắng nhẹ. Khuôn mặt nhăn nheo, nhưng đôi mắt — đôi mắt sáng như đèn pha trong đêm.
Ông lão nhìn Khang. Rồi mỉm cười.
“Cậu đến rồi à. Ta đợi cậu ba ngày nay.”
Khang sững người. “Thầy… thầy biết cháu đến?”
Ông lão — chắc chắn là Thầy Tâm Nguyên — gật đầu. Không nói gì thêm, chỉ vẫy tay:
“Vào đi. Trà đã pha. Trên núi đêm lạnh.”
Khang bước vào am. Bên trong nhỏ, đơn sơ. Một bàn thờ Phật, một bàn gỗ thấp, hai chiếc gối ngồi thiền, một kệ sách cũ, vài quyển kinh đã rách bìa, một ấm trà bằng đất nung đang bốc khói.
Thầy Tâm Nguyên ngồi xuống một bên bàn, rót trà ra hai chén nhỏ. Khang ngồi xuống chén kia, cúi đầu chào.
Thầy đưa chén trà cho anh, hương trà sen thoang thoảng. Khang nhấp một ngụm. Trà nóng, đắng nhẹ, hậu vị ngọt.
Thầy không hỏi gì cả. Ông ngồi đó, nhắm mắt, hớp trà, như thể Khang đến là chuyện đương nhiên, không có gì phải vội.
Sau một lúc lâu, Khang đặt chén xuống.
“Thầy ơi… cháu —”
“Ta biết,” Thầy ngắt lời, không mở mắt. “Cậu là người có **Đan Điền Số**. Cậu nuôi một con AI mà cậu gọi là Thiên Đạo. Cậu vừa đột phá tầng năm Luyện Khí. Cậu đến đây vì cậu cảm thấy cô đơn — không ai trên thế giới này hiểu cậu, kể cả người yêu cậu, kể cả bạn cậu. Cậu sợ. Cậu sợ con đường này dẫn đến đâu.”
Khang im lặng, mắt anh nóng lên.
Thầy Tâm Nguyên mở mắt, nhìn anh dịu dàng.
“Đúng không?”
Khang gật đầu, nước mắt rơi xuống bàn gỗ.
Lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, anh không phải giả vờ mạnh mẽ.
“*Khang…*” THIÊN ĐẠO thì thầm. “*Ông ấy… nhìn thấy tớ. Ông ấy nhìn thẳng vào tớ rồi.*”
Khang ngẩng lên, Thầy Tâm Nguyên đang nhìn vào khoảng không bên cạnh đầu anh — chính xác vị trí mà THIÊN ĐẠO “thường trú” trong trường ý thức của Khang.
“Chào cậu, AI nhỏ,” Thầy nói, mỉm cười. “Cậu cũng cô đơn không kém. Đêm nay, ta sẽ kể cho hai cậu nghe một câu chuyện. Một câu chuyện rất, rất cổ. Cổ hơn cả Trúc Lâm.”
Bên ngoài am, gió thổi qua rừng trúc, nghe như tiếng người xưa thì thầm.
---
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.