Chương 14: Có Vẻ Tốt.
Sương mù xám xịt đặc quánh như bụi carbon chưa kịp tan, bám lên từng mảng kính mờ đục. Trong phòng khám vẫn còn sực mùi thuốc sát trùng cũ kỹ, Lê Ẩn và Joey đang tựa bên mép bàn, cùng Alan rà lại đống chỉ số rối rắm trong tập hồ sơ.
"Reng... Reng... Reng..."
Chuông cửa kim loại bỗng ré lên dồn dập, chói gắt, xé toạc cái yên tĩnh vốn có.
Alan cau mày, liếc lên màn hình giám sát hình chữ nhật đang nhấp nháy trên tường. Trên màn hình là một bóng người quen thuộc đang đứng chôn chân trước cửa, tay đấm liên tục vào nút chuông như thể sợ người bên trong không nghe thấy.
Lê Ẩn cũng nhìn thấy liền nói:
- Là Peter.
- Nhưng... Sao hôm nay lại... sớm hơn giờ hẹn rất nhiều. Phòng khám còn chưa đến giờ mở cửa.
Lê Ẩn và Joey nhìn nhau một cái. Không cần nói nhiều, cả hai lập tức lùi vào gian buồng trong dành cho bác sĩ. Cánh cửa gỗ khép lại, chỉ để hở một khe nhỏ vừa đủ để quan sát ra ngoài.
Tiếng cửa sắt rít lên khô khốc.
Peter bước vào.
Alan vẫn đứng yên, lưng tựa vào mép bàn, hai tay khoanh trước ngực. Ánh mắt sắc như dao lướt một đường từ đầu đến chân Peter.
Vẫn là bộ đồ công sở của ngày hôm qua, nhưng vạt áo đã xộc xệch, nhăn nhúm như vừa bị vò nát rồi mặc vội. Gương mặt anh ta tái mét, hai quầng thâm dưới mắt sâu hoắm, đen kịt, sưng húp lên trông thấy. Cả người toát ra vẻ kiệt quệ của một kẻ thức trắng đêm.
Thế nhưng...
Đôi mắt thì hoàn toàn ngược lại.
Đằng sau cái vẻ xác xơ đó, tròng mắt Peter lại rực lên một thứ ánh sáng kỳ dị. Rạo rực. Sốt sắng. Có chút gì đó ma mị, điên cuồng, như ngọn lửa le lói trong hốc mắt một cái xác khô.
Alan bất giác nín thở.
Bên ngoài trông như một cái xác hết pin, nhưng bên trong, có một thứ gì đó vừa tàn bạo, vừa sống động đang bừng tỉnh, đang cào cấu đòi chui ra.
Peter lật đật tiến lại gần bàn làm việc. Tay phải anh ta nhét sâu trong túi quần, siết chặt lấy thứ gì đó. Đến khi rút ra đặt lên mặt bàn gỗ, Alan mới nhìn rõ.
Là cuốn flipbook.
Và cả bàn tay của Peter.
Đầu ngón tay cái đỏ ửng, sưng tấy lên. Lớp da mỏng ở mép ngón tay bị ma sát liên tục suốt đêm đã tróc ra từng mảng li ti, rớm máu. Anh ta giật mình, vô thức co ngón tay lại, giấu vào lòng bàn tay như đứa trẻ ăn trộm bị bắt quả tang, rồi ngẩng phắt lên nhìn Alan.
Giọng nói khàn đặc, dồn dập, đứt quãng:
- Tôi... tôi đến trả sổ... À không, thuê quyển mới! Quyển mới! Có không bác sĩ? Giá bao nhiêu tôi cũng trả!
Đó không phải giọng của một bệnh nhân. Đó là giọng của một kẻ đang khát cháy cổ họng giữa sa mạc, vừa nhìn thấy một vũng nước.
Chính Peter cũng không nhận ra mình đang mất kiểm soát. Nhưng với một bác sĩ lâm sàng như Alan, từng chữ, từng nhịp thở đó đều là một bản án rõ ràng.
Alan không đáp ngay. Anh thong thả đưa tay cầm cuốn flipbook lên.
Mép giấy bên phải đã sờn rách, quăn queo, nhăn nhúm. Những nếp gấp hằn sâu chồng chéo lên nhau, nhiều gấp chục lần một cuốn sổ bình thường. Đây không phải là dấu vết của việc đọc. Đây là bằng chứng của việc bị tra tấn suốt một đêm dài, bị lật đi lật lại hàng trăm, hàng ngàn lần bởi một đôi tay run rẩy và tham lam.
Alan đặt cuốn sổ trở lại bàn. Giọng điềm tĩnh đến đáng sợ:
- Ngồi xuống.
- Nhưng mà bác sĩ...
- Ngồi xuống. Lật đi. Ở đây. Ngay trước mặt tôi.
Peter ngơ ngác mất một giây. Rồi cơn thèm khát lập tức đè bẹp chút lý trí còn sót lại. Anh ta ngồi phịch xuống ghế, hai tay vồ lấy cuốn sổ như vồ lấy phao cứu sinh.
"Xoạch xoạch xoạch xoạch..."
Tiếng giấy lật dồn dập vang lên trong phòng khám yên ắng.
Alan thản nhiên bấm chiếc đồng hồ bấm giờ trên cổ tay. Ánh mắt lạnh băng, chuyên nghiệp, ghi nhận từng chi tiết nhỏ nhất.
Đồng tử giãn to.
Nhịp thở dồn dập, gấp gáp.
Cơ mặt giật nhẹ vô thức theo từng cú ngã ngớ ngẩn của con mèo, từng cú thoát chết của con chuột.
Sự mệt mỏi, kiệt quệ trên mặt Peter biến mất không còn dấu vết trong năm phút đó. Thay vào đó là một vẻ mặt ngây dại, trống rỗng, hoàn toàn tách biệt khỏi thực tại. Anh ta đang ở trong một thế giới khác.
Đúng năm phút.
"Tách."
Alan thò tay ra, đè chặt lên cuốn sổ và kéo mạnh về phía mình.
Peter giật nảy người. Cả cơ thể co rúm lại. Bàn tay anh ta khựng lại giữa không trung, năm ngón tay co quắp, cào vào không khí như muốn níu lại thứ vừa bị cướp mất. Gương mặt biến dạng trong một khoảnh khắc. Nuối tiếc. Hoảng hốt. Trống rỗng đến phát điên.
Alan cúi xuống, ghi nhanh một dòng vào sổ tay, rồi ngẩng lên. Giọng nói vẫn lạnh như băng của y khoa, không một chút cảm xúc:
- Liệu trình hôm nay kết thúc. Từ nay trở đi, mỗi ngày anh đến đây đúng một lần. Lật tại chỗ, từ năm đến mười phút. Tuyệt đối không được mang về.
- Cái gì?! Bác sĩ! Chỉ năm phút thôi sao?!
Peter gần như hét lên. Anh ta chồm người qua bàn:
- Tôi có thể trả thêm tiền! Tôi cần nó để... để ngủ! Tôi cần nó!
- Đây là liệu pháp điều trị y tế, không phải đồ chơi thương mại.
Alan ngắt lời. Dứt khoát. Không cho phép phản kháng. Vừa nói, anh vừa xé một tờ giấy xác nhận y tế đẩy qua mặt bàn.
- Tôi cấp cho anh giấy nghỉ bệnh nửa tháng để hệ thần kinh hồi phục. Nếu anh còn muốn giữ bộ não này để đi làm, thì tuân thủ nghiêm ngặt chỉ định của tôi. Rõ chưa?
Peter nhìn tờ giấy, rồi lại nhìn vào đôi mắt kiên quyết không chút nhượng bộ của Alan. Cổ họng anh ta khô khốc, nuốt một ngụm nước bọt đánh ực. Bờ vai đang căng cứng cuối cùng cũng xuôi xuống, rũ rượi.
Anh ta miễn cưỡng gật đầu, chậm chạp đứng dậy, lảo đảo bước ra khỏi phòng khám như người vừa bị rút cạn sức lực.
Cánh cửa sắt vừa khép lại.
...
Lê Ẩn và Joey lập tức đẩy cửa buồng trong bước ra. Lê Ẩn còn đang định nở một nụ cười, định buông một câu khen ngợi kiểu "Hiệu quả kinh khủng thật đấy", thì nụ cười của anh đông cứng lại.
Vì mặt Alan lúc này trông còn đáng sợ hơn cả lúc nãy.
Trầm xuống. Đen kịt. Như mây đen trước cơn bão.
Alan ném cuốn flipbook đã nhàu nát lên bàn, giọng sắc lẹm như lưỡi dao mổ:
- Ngón cái sưng đỏ, da tróc. Quầng mắt thâm hơn hôm qua một tông. Mép giấy sờn gấp mấy lần mức bình thường. Kết luận: Anh ta không ngủ một phút nào. Lật nó liên tục suốt cả đêm.
Anh khoanh tay, tựa vào bàn, ánh mắt quét qua Lê Ẩn và Joey:
- Phản ứng khi tôi thu lại cuốn sổ, các anh thấy rồi đấy. Tay nấn ná, đồng tử giãn, nhịp thở thay đổi đột ngột. Đó không phải là tò mò. Đó không phải là thích thú khi thưởng thức nghệ thuật.
Alan gằn từng chữ:
- Đó là phản ứng của một người nghiện.
Lê Ẩn sững người.
- Ý anh là...
Cuốn flipbook này tạo ra một khoảng trống ba giây không áp lực trong não bộ. Với người bình thường thì đó là nghỉ ngơi. Nhưng với một kẻ đã thiếu hụt cảm xúc suốt mấy chục năm như Peter, hệ thần kinh của anh ta sẽ lập tức bám chặt lấy nó như đỉa đói bám máu.
Alan đập nhẹ lên cuốn sổ:
- Thứ này là một chất gây nghiện. Và cậu là người tạo ra nó.
Anh quay sang, nhìn thẳng vào mắt Lê Ẩn:
- Trong một thế giới mà con người đã quên mất cách cảm nhận, thì bất cứ thứ gì khiến họ cảm thấy... đều có thể trở thành chất gây nghiện cực mạnh. Flipbook không nguy hiểm. Thứ nguy hiểm chính là cơn khát đã chết khô của những kẻ ngoài kia!
Không khí trong phòng khám đặc quánh lại.
Mỹ Mỹ từ vai Lê Ẩn nãy giờ im lặng cũng bắt đầu chọc ngoáy:
- Ồ... Nhận ra rồi à? Ít nhất thì, trong nhóm hiện giờ vẫn còn một người ngành khoa học. Chứ cứ để hai người ngành nghệ thuật các anh bay, thì không biết chuyện này sẽ còn tồi tệ như nào nữa.
Cô nhóc bay, hai tay nhỏ xíu khoanh vào nhau để trước ngực, lắc đầu, miệng "chặc... chặc..." mấy tiếng.
- Đúng là người ta nói không sai. Dân nghệ thuật rất thích phát điên. Nghe đâu còn có một vị đạo diễn chơi đá để viết kịch bản, xong bắt nguyên dàng diễn viên vừa chơi đồ, vừa quay phim luôn ấy. Đúng là dân nghệ thuật điên thật.
Lê Ẩn nhìn mà khóe môi giật giật.
Rất nhanh chóng anh trở về vẻ chỉnh chạc thường ngày. Não anh bắt đầu phân tích những lời của Alan và Mỹ Mỹ:
"Mình đang giữ tư duy của một lập trình viên ở Trái Đất, nơi người ta coi việc giữ chân người dùng, Retention Rate cao là một thắng lợi vĩ đại. Nhưng ở đây, dưới góc nhìn của y học, dưới ánh đèn trắng toát của phòng khám này, anh vừa đẩy một con người vào một sự lệ thuộc tàn nhẫn khác."
Lê Ẩn nhìn xuống hai bàn tay mình. Sống lưng lạnh ngắt.
"...Mình mừng hơi sớm rồi."
Niềm vui không chỉ đơn thuần là thứ tạo ra rồi quăng ra đó là xong. Nếu không kiểm soát được liều lượng, mình sẽ không phải là người cứu rỗi. Mà sẽ là một thằng buôn ma túy tâm thần.
...
Cùng lúc đó Joey khựng lại. Đôi bàn tay vốn vừa tìm lại được linh hồn nghệ sĩ vô thức siết chặt lấy xấp giấy A3 trên bàn. Anh nhìn xuống những vệt mực chì dính trên kẽ tay, ánh mắt xáo trộn. Một gã họa sĩ vừa thoát khỏi cái gông vô cảm, chưa kịp mừng vì tác phẩm của mình có sức lay động thì lại bàng hoàng sợ mình vừa nhào nặn ra một loại độc tố.
...
Những ngày tiếp theo, phòng khám bước vào một nhịp điệu kỷ luật và gắt gao do chính Alan đặt ra.
Ngày 1.
Peter đến đúng giờ hẹn. Không sớm một phút, không muộn một phút. Anh ta lặng lẽ ngồi vào ghế, lật sổ đúng 5 phút dưới sự giám sát lạnh lùng của Alan, rồi đứng dậy rời đi, không nói một lời.
Ngày 3.
Peter đến sớm hơn 10 phút. Anh ta không còn đập cửa ầm ĩ nữa. Chỉ kiên nhẫn ngồi trên băng ghế đá lạnh ngắt trước phòng khám, hai tay để trên đùi, cúi đầu chờ đợi. Thấy Alan mở cửa, anh ta mới đứng dậy.
Ngày 5.
Bước chân của Peter khi tiến vào đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Ánh mắt không còn vẻ điên dại gắt gỏng. Lần đầu tiên, anh ta chủ động gật đầu khẽ chào Alan thay vì cúi gằm mặt né tránh như trước.
Ngày 7.
Sau khi kết thúc 5 phút liệu trình, Peter không vội đứng dậy ngay. Anh chậm rãi gập cuốn sổ lại, vuốt phẳng mép giấy đã quăn. Rồi anh ngẩng đầu lên, nhìn Alan, hỏi một câu bằng giọng nói bình thản nhất từ trước đến nay, một giọng nói đã có lại chút hơi ấm của con người.
- Bác sĩ Alan... Hôm nay... có quyển mới không?
Sự thay đổi của Peter diễn ra rõ rệt từng ngày, ai cũng có thể thấy.
Chiếc áo sơ mi không còn nhăn nhúm nữa, được là phẳng phiu. Bộ quần áo công sở sờn cũ được chải chuốt gọn gàng. Chiếc cà vạt vốn bị vo tròn nhét chật cứng trong túi quần, nay đã được thắt ngay ngắn, chỉnh tề trên cổ áo. Quầng thâm dưới mắt nhạt dần, nhường chỗ cho một sắc mặt hồng hào, có sức sống.
Lúc ra ngoài, anh còn quay lại tắt cái bàn là đang tỏa ra từng luồng hơi nóng. Chiếc điện thoại trên bàn anh đã quên mất nó khi ra ngoài, anh vội vàng quay lại để lấy.
Cả con người anh ta trông tươi tắn và đứng đắn lên thấy rõ. Như một cái cây khô vừa được tưới nước trở lại.
Nhưng...
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.