Giao Lộ Mờ Sương

Chương 100: Bụi Tro Cuối Luồng Nước

Đăng: 25/08/2026 19:20 2,730 từ 1 lượt đọc

Mùi nhựa cháy từ bo mạch máy tính khét lẹt, xộc thẳng vào cuống họng tôi cùng với vị tanh nồng của máu tươi.

Khói xám bốc lên từ màn hình vỡ vụn, lượn lờ quanh mười hai bình bảo ôn bằng thép không gỉ. Trong cái lạnh âm sâu của buồng đông lạnh di động, từng luồng hơi nitơ lỏng phì ra sàn kim loại, bò lết dưới chân như một đàn rắn trắng.

Nòng khẩu súng ngắn Ruger gắn ống giảm thanh của gã mang số hiệu 041-882-KT vẫn chĩa thẳng vào ức tôi. Khoảng cách chưa đầy một mét. Ở cự ly này, đạn cỡ nhỏ không tạo ra tiếng nổ rách trời, nhưng nó sẽ xé toang động mạch chủ trước khi tôi kịp thở ra một hơi trọn vẹn.

Ngón tay gã đặt trên cò súng không hề run. Bàn tay của một kẻ từng cầm kim sinh thiết chọc sâu vào tủy sống của mười hai đứa trẻ hai mươi năm trước. Một bàn tay sạch sẽ đến ghê rợn, dù cả cuộc đời gã đã ngập trong bùn đen và tro than.

"Cậu tưởng cậu đang tìm kiếm công lý à, Trần Vũ?" Giọng gã khàn đặc, đục ngầu như nước kênh Tàu Hủ lúc triều kiệt. "Hai mươi năm trước, con bé Lan ký vào biên bản tiêm chủng đó vì nó nghĩ số tiền tài trợ sẽ cứu được đám trẻ qua mùa đông. Nó không biết mũi kim đó rút ra thứ gì. Khi nó biết, năm nghìn lít dầu diezen đã đổ xuống chái bếp."

Tôi nuốt khan một ngụm máu mặn chát. Đầu xương sườn số sáu gãy lìa cọ mạnh vào màng phổi tạng, buốt nhói như có ai dí mũi hàn xì vào lồng ngực trái. Bình áp lực âm bên hông tôi sủi lên ùng ục, từng bọt khí đỏ sẫm trào qua van silicon.

"Vậy nên ông bắn nát cái máy tính?" Tôi hỏi, giọng khô khốc. "Để giữ cho Mai Lan một nấm mồ sạch sẽ?"

"Để mọi thứ dừng lại ở đây." Ánh mắt gã lướt qua mười hai khối thép đóng băng sau lưng tôi. "Thằng Tuấn ba năm trước cũng cứng đầu như cậu. Nó nhìn thấy vết sẹo chữ V trên tay con Lan ở trại K3. Nó muốn lật tung cả cái thành phố này lên. Tôi đã bảo nó lùi lại. Nhưng lính của thằng Thắng không cho nó cơ hội lùi."

Phía sau gã, ở mép cửa container mở toang nhìn ra sàn boong tàu HP-09, một bóng đen vừa trượt qua thành vách thép.

Không có tiếng bước chân. Chỉ có tiếng gió rít qua giàn cẩu hàng và tiếng sóng sông Soài Rạp đập ầm ào vào mạn tàu ba ngàn tấn.

Lê Hoàng đang tiếp cận từ góc chết bên mạn phải.

Tôi không nhìn về hướng cửa. Tôi nhìn thẳng vào mắt gã cán bộ kỹ thuật già, hai bàn chân ghìm chặt xuống sàn sắt dính đầy màng dầu trơn trượt.

"Tuấn không lùi bước trước một phát đạn vào ngực." Tôi nói từng từ một, ép lồng ngực phập phồng chậm lại để không làm đứt đường dẫn lưu. "Còn ông thì trốn sau một cái số hiệu bị bôi đen suốt hai mươi năm."

Ngón trỏ gã siết nhẹ vào vòng cò. Cơ bắp trên quai hàm gã giật nảy.

Đúng nửa giây chuyển trọng tâm đó, tôi không lùi mà bước chếch sang trái một bước ngắn, hạ thấp trọng tâm, vung chiếc xà beng mini bằng thép tôi cứng trong tay phải đập thẳng vào khớp khuỷu tay cầm súng của gã.

Một tiếng "cốp" khô khốc vang lên.

Khẩu Ruger lệch hướng, phát ra tiếng phụt nghẹn ngào khi viên đạn găm thẳng vào vách tôn thùng hàng. Gã kỹ thuật viên rú lên một tiếng gằn, tay trái thọc vào túi áo khoác rút ra một lưỡi dao mổ số 11 sáng loáng, phạt ngang cổ họng tôi.

Gió lạnh rít qua da cổ. Tôi ngửa người ra sau theo phản xạ, lưng đập mạnh vào góc sắc của bình bảo ôn số bốn. Cơn đau bùng lên dữ dội từ khoang ngực trái làm mắt tôi tối sầm lại trong một phần mười giây.

Chưa kịp để gã bồi thêm nhát thứ hai, một bóng người từ cửa container lao vào như một khối bê tông.

Lê Hoàng phóng cả thân mình tới, quật ngã gã cán bộ già xuống sàn thép. Tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên giữa không gian buồng lạnh. Khẩu súng ngắn văng ra xa, trượt dài trên lớp sương giá rồi dừng lại dưới chân bình bảo ôn số mười hai.

Hoàng khóa chặt hai cánh tay gã ra sau lưng bằng thế khóa khớp nghiệp vụ, đầu gối thúc mạnh vào hõm gáy can phạm. Một tiếng "tách" giòn giã của còng số tám khóa chặt hai cổ tay gã.

"Nằm im!" Hoàng gầm lên, hơi thở phả ra thành luồng khói trắng trong cái lạnh âm độ.

Gã cán bộ già nằm úp mặt xuống sàn, trán rách một vệt dài rỉ máu đỏ tươi lên lớp băng mỏng. Gã không vùng vẫy nữa. Gã chỉ cười khẽ, một nụ cười mệt mỏi như một cái xác rỗng vừa trút bỏ được gánh nặng hai mươi năm mang vác.

Tôi dựa lưng vào vách thùng container, trượt dần xuống sàn. Tay tôi run lên bần bật khi đưa lên sờ vào lồng ngực. Ống dẫn lưu silicon đã bị kéo giật lệch khỏi vị trí mép chỉ khâu, máu tươi thấm đỏ một mảng lớn áo sơ mi sẫm màu.

Tiếng bước chân gấp gáp ngoài sàn boong vang lên. Hạ Băng lao vào qua khung cửa sắt, chiếc túi cứu thương dã chiến đeo trễ bên vai. Áo khoác blouse chống nước của cô dính đầy nước mặn và dầu máy từ ca-nô Biên phòng.

Cô không nhìn gã bị còng trên sàn. Cô quỳ sụp xuống cạnh tôi, ngón tay lạnh buốt nhưng dứt khoát ấn chặt vào chân ống dẫn lưu màng phổi.

"Đừng nhúc nhích." Giọng Băng đanh lại, không có chút cảm xúc thừa thãi. "Van áp lực âm bị tuột ngạnh. Phổi anh đang rò khí ngược."

Tôi hé miệng thở dốc, từng ngụm khí lạnh buốt tràn vào cổ họng buốt rát. "Cái máy..."

"Kệ mẹ cái máy." Băng rút cây kéo y tế, cắt phăng đoạn chỉ lụa bị toạc, tay kia chụp lấy chiếc kẹp phẫu thuật kẹp chặt ống silicon để ngăn tràn khí màng phổi áp lực. "Anh mà ngưng tim ở đây thì mọi thứ coi như vứt sọt rác."

Hoàng đứng dậy, bước nhanh tới chiếc máy tính công nghiệp đã vỡ toang màn hình CRT. Mảnh thủy tinh dày cắm sâu vào bàn phím, khói từ tụ điện bốc lên mù mịt.

"Nó ngắt ở chín mươi chín phần trăm," Hoàng nghiến răng, giật mạnh sợi cáp mạng quân sự ra khỏi cổng chuyển tiếp. "Tập tin kết luận giám định nguyên nhân tử vong của mười hai đứa trẻ chưa truyền xong gói mã hóa cuối cùng."

Tôi cắn chặt môi dưới, lấy vị tanh của máu để ghìm cơn choáng váng đang kéo đến. Tay tôi thọc vào túi áo ngực dính máu, lôi ra chiếc điện thoại vệ tinh nhỏ bọc túi chống nước mà Tí Bo đã nhét cho từ lúc ở bến Cát Lái.

Tôi bật loa ngoài, ném chiếc máy lên thùng xốp cách nhiệt.

"Tí Bo..." Tôi thào thào qua kẽ răng.

Đầu dây bên kia, tiếng bàn phím gõ lách cách như mưa rào trên mái tôn Quận 4 vang lên dồn dập, xen lẫn tiếng quạt gió kêu rè rè của dàn máy chủ cũ kỹ.

"Em bắt được luồng dữ liệu đứt đoạn rồi anh Vũ!" Giọng thằng nhóc thở không ra hơi. "Mười một mẫu tủy đầu tiên đã được máy chủ Viện Kiểm sát Tối cao và sáu mươi cơ quan báo chí tiếp nhận trọn vẹn. Còn mẫu số mười hai... mẫu của đứa bé sơ sinh ba tháng tuổi... bị đứt đoạn ở phần xác thực dấu vân tay bảo mẫu Lan."

"Có nối lại được không?" Hoàng hỏi dồn, mắt dán chặt vào ổ cứng máy tính đang bốc mùi khét lẹt.

"Không cần nối từ cái máy nát đó nữa!" Tiếng Tí Bo reo lên qua loa điện thoại. "Đăng đã cài sẵn một cổng sao lưu tự động trên thiết bị cầm tay từ ca-nô cứu sinh. Cách đây hai phút, thằng Đăng vừa dùng mã định danh cá nhân kích hoạt gói tin xác thực độc lập từ luồng nước Soài Rạp. Bản báo cáo toàn diện đã được đẩy lên trang nhất toàn bộ các báo điện tử lớn rồi!"

Không gian trong buồng lạnh bỗng chốc chìm vào một khoảng lặng chết chóc.

Chỉ còn tiếng còi tàu hàng từ xa vọng lại qua màn sương mù sông nước, trầm đục và cô độc.

Mười hai đứa trẻ. Mười hai mẫu tủy sống bị cướp đi trong đêm lạnh cao nguyên hai mươi năm trước để phục vụ cho những bản hợp đồng sinh học bẩn thỉu của những kẻ mặc vest sang trọng. Sự thật không còn bị thiêu rụi dưới lớp tro tàn của năm nghìn lít dầu diezen nữa. Nó đã phơi bày trước ánh sáng, trần trụi và lạnh ngắt như chính những khối thép đang bốc hơi nitơ trước mặt chúng tôi.

Gã cựu cán bộ kỹ thuật 041-882-KT vẫn gối đầu lên vũng máu loãng trên sàn sắt. Gã không ngẩng lên, chỉ thều thào qua hơi thở đứt quãng:

"Thằng Đăng... nó không thoát được đâu. Nó mang theo một lá phổi rách nát... giữa luồng nước này."

Tôi túm lấy cổ áo Hoàng, dùng hết chút sức tàn đẩy người đứng dậy. Cơn đau từ mạng sườn như một nhát dao xoáy sâu vào tận xương tủy, khiến tầm nhìn của tôi nhòe đi thành những mảng xám đục.

"Ra boong..." Tôi thở hắt ra. "Mau."

Hạ Băng một tay xách bình áp lực âm, một tay vòng qua nách tôi giữ chặt trọng tâm. Cô không cản tôi. Chúng tôi đã đi cùng nhau qua quá nhiều xác chết để hiểu rằng lúc này dừng lại đồng nghĩa với việc chấp nhận một khoảng trống vĩnh viễn không thể lấp đầy.

Chúng tôi bước ra khỏi thùng container đông lạnh, bước lên sàn boong chính của con tàu HP-09.

Gió sớm từ vịnh Gành Rái thổi ngược lên luồng Soài Rạp, mang theo mùi muối mặn nồng nặc và cái lạnh ẩm ướt của mùa mưa tháng Bảy.

Mặt trời chưa kịp mọc. Cả khúc sông rộng lớn chìm trong một màu trắng nhờ nhờ của sương mù dày đặc. Từng dải sương cuộn tròn trên mặt nước đen ngòm, trôi lờ lững quanh những chiếc phao tiêu luồng hàng hải sơn màu đỏ rực.

Phía xa, cách mũi tàu HP-09 khoảng ba trăm mét về hướng phao số mười bốn, một chiếc ca-nô cứu sinh màu cam nổi bật giữa màn sương mờ đục.

Động cơ ca-nô đã tắt ngấm. Chiếc thuyền nhỏ trôi tự do theo con nước ròng đang đổ xiết ra biển.

"Kìa!" Hoàng chỉ tay về phía trước, giọng nghẹn lại.

Chiếc ca-nô tuần tra BP-2804 của Biên phòng lập tức rú ga, rẽ sóng trắng xóa lướt qua mạn tàu HP-09, ép sát vào mạn chiếc thuyền cứu sinh đang trôi dạt.

Khi mũi ca-nô Biên phòng cập vào mạn thuyền cam, ánh đèn pha công suất lớn rọi thẳng vào lòng khoang lái nhỏ hẹp.

Nguyễn Minh Đăng ngồi tựa lưng vào thành thuyền composite.

Bộ đồng phục trinh sát hình sự trên người cậu ướt sũng nước sông và máu. Cẳng tay trái buông thõng bên hông, để lộ vết sẹo bỏng lớn loang lổ kéo dài từ cổ tay lên tận khuỷu tay.

Trên đùi cậu là chiếc máy tính bảng truyền tin quân dụng đã tắt màn hình.

Bên cạnh là cuốn sổ tay bìa da bò vẽ hình bông hoa dã quỳ tám cánh, mở toang ở trang cuối cùng. Trên trang giấy pơ-luya ố vàng, một mẩu cơm cháy khô bọc trong mảnh lá chuối buộc chỉ ngũ sắc Lâm Đồng nằm ngay ngắn, bên cạnh chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm đã cháy xém một góc.

Đầu Đăng gục sang một bên. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, thanh thản như một đứa trẻ vừa hoàn thành xong bài tập về nhà sau một ngày dài kiệt sức.

Hạ Băng bước vội qua sàn đệm ca-nô, nhảy sang lòng thuyền cứu sinh. Cô đặt hai ngón tay lên động mạch cảnh của Đăng.

Mười giây trôi qua dài như một thế kỷ giữa tiếng sóng vỗ bập bềnh vào mạn thuyền.

Băng rút tay lại. Cô không nói gì. Cô chỉ lặng lẽ kéo tấm bạt phủ màu xám đắp ngang qua ngực cậu trinh sát trẻ.

Tôi đứng trên boong tàu HP-09, hai bàn tay bám chặt vào lan can sắt hoen rỉ. Gió sông thổi thốc vào mặt, rát buốt.

Vết nứt bên trong lồng ngực tôi dường như toác ra, không phải do đầu xương sườn gãy, mà là một khoảng trống rỗng toang hoác không đáy. Ba năm trước, Tuấn nằm lại ở một con hẻm ngập nước Cầu Muối. Hôm nay, đứa cháu duy nhất của anh nằm lại giữa luồng nước cửa biển này. Hai mươi năm của một vụ án, đổi lấy những cái tên bị gạch chéo và những nấm mồ không có tiếng cười.

Tôi đưa tay run run móc vào túi áo khoác ẩm ướt.

Bao Thăng Long đã nát bét, chỉ còn lại một điếu duy nhất gãy gập làm đôi, đầu lọc thấm đẫm nước mưa và máu khô.

Tôi ngậm nửa điếu thuốc gãy vào khóe môi, bật chiếc hộp quẹt gas rẻ tiền mua ở đầu hẻm Quận 4.

Tách. Tách.

Ngọn lửa leo lét bùng lên ở lần quẹt thứ ba, soi rõ những vệt muội khói đen trên ngón tay tôi, rồi lụi tàn ngay lập tức trước cơn gió sớm từ biển thổi vào.

Tôi nhổ mẩu thuốc gãy xuống dòng nước Soài Rạp cuồn cuộn chảy xiết dưới chân tàu.

"Điếu thuốc cuối cùng cũng chẳng ra hồn," tôi lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, cay đắng.

Hoàng bước đến bên cạnh tôi, im lặng nhìn theo chiếc thuyền cứu sinh đang được lính Biên phòng buộc dây tời kéo chậm rãi về phía cầu cảng Hiệp Phước.

"Thế là hết rồi sao, Vũ?" Hoàng hỏi, giọng trầm xuống như lẫn vào tiếng máy tàu. "Tất cả những kẻ ký tên, những kẻ giữ con dấu... giờ sẽ ra trước tòa. Nhưng mười hai đứa nhỏ đó... không đứa nào lớn lên được nữa."

"Chưa hết đâu," tôi đáp, mắt nhìn chăm chú vào chiếc máy tính bảng trên đùi Đăng đang được Hạ Băng cẩn thận niêm phong vào túi vật chứng.

Màn hình chiếc máy tính bảng bỗng chớp sáng một lần cuối trước khi sập nguồn hoàn toàn.

Một dòng thông báo hệ thống ngắn gọn vừa được gửi tới từ một địa chỉ IP nội bộ thuộc Ban Quản lý Dự án Cảng biển Quốc tế:

"TỆP TIN KHAI THÁC ĐỊA TẦNG ĐÃ ĐƯỢC CHUYỂN GIAO CHO ĐỐI TÁC NGOẠI GIAO THỨ HAI TRƯỚC KHI TÀU HP-09 RỜI BẾN MƯỜI LĂM PHÚT. HẸN GẶP TẠI PHAO SỐ KHÔNG LÚC BẢY GIỜ SÁNG."

Tôi quay sang nhìn Lê Hoàng. Khẩu súng K59 bên hông cậu ta vừa được tra vào bao da lại một lần nữa kêu lên một tiếng cạch đanh gọn khi bàn tay cậu siết chặt vào báng súng.

Dưới lòng sông Soài Rạp, sương mù bắt đầu tan dần, để lộ ra bóng dáng khổng lồ của một con tàu chở hàng quốc tế khác đang từ từ kéo còi rẽ sóng tiến thẳng vào vùng phao số không.

0