Chương 68: Mảnh Thép Dưới Bùn
Nòng giảm thanh đen ngòm dí lún vào thớ thịt sau gáy Mai Viết Toàn.
Không có tiếng quát tháo. Không có tiếng lên đạn làm màu. Chỉ có tiếng kim loại lạnh tanh miết vào chân tóc, cùng một mùi thuốc sát trùng rẻ tiền quyện với mùi áo mưa bộ sũng nước mặn.
Ngón tay trỏ của Toàn đặt trên cò khẩu súng ngắn CZ-75 cứng đờ. Ánh mắt hắn trợn trừng, tròng đen giãn ra nhìn trân trối vào khoảng không trước mặt, nơi những hạt mưa rào quất rát mặt sàn bê tông Cầu cảng số 1.
Gió biển Cần Giờ thổi thốc từng cơn nồng nặc mùi bùn ngập mặn và dầu cặn trôi sông.
Người vừa bước ra từ khoang chở hàng chiếc xe biển xanh 80A-992.14 không cao lớn. Dáng người hơi gù, một bên vai so lệch do vết thương đạn bắn nhiều năm trước, mái tóc bạc quá nửa bết chặt vào vòm trán nhăn nheo. Gương mặt xương xẩu xám xịt như màu chì, nhưng đôi mắt sâu hoắm dưới đôi mày rậm thì sắc lạnh như mũi dao mổ.
Hồ sơ tử tuất mang số hiệu 09-TT lập tại Bệnh viện Đa khoa Lâm Đồng năm năm trước ghi rõ: người này đã chết do suy kiệt đa tạng và tro cốt đã an táng tại nghĩa trang Đồi Thông.
Nhưng lúc này, hơi thở khò khè của ông ta phả thẳng vào gáy viên Thượng tá Cục Cảnh sát Hình sự.
Lê Văn Bản. Cựu Phó Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng. Người cha mà Lê Hoàng ngỡ đã vĩnh viễn nằm lại dưới ba tấc đất lạnh.
Tôi quỳ một gối trên mặt sàn xi măng nhám buốt. Bình hút áp lực âm đặt trong hộp xốp y tế rung bần bật theo từng cơn co thắt trong lồng ngực trái. Máu từ vết mổ ngách sườn rỉ qua ba lớp băng thun, thấm đẫm vạt áo sơ mi rách bươm, mang theo mùi tanh nồng cọ xát với mùi bùn non. Cánh tay trái của tôi buông thõng, năm ngón tay tê dại như cành cây khô ngâm nước đá.
Dưới mũi giày bata rách của tôi, con chíp nhớ cơ học nhỏ bằng móng tay út nằm lọt thỏm giữa vũng nước mưa loang dầu. Mấy chân tiếp xúc mạ vàng vẫn ánh lên tia sáng sắc lẹm dưới ánh đèn pha vàng đục từ tháp cẩu số 2.
"Bỏ súng xuống, Toàn," giọng ông Bản trầm đục, khản đặc như tiếng kim loại cọ vào đá. "Hai mươi năm trước cậu xách cặp theo sau tôi ở Ủy ban Lâm Đồng, tôi đã dạy cậu cách cầm súng. Nhưng tôi chưa từng dạy cậu dùng súng của ngành để bắn vào ngực đồng đội."
Bàn tay Mai Viết Toàn run rẩy. Khẩu CZ-75 trượt dần khỏi khớp ngón tay trỏ, rơi đánh cạch xuống vũng nước trước mặt tôi. Nước bùn bắn tung tóe lên ống quần âu phẳng phiu của hắn.
Tôi không chần chừ. Bằng bàn tay phải còn nguyên cảm giác, tôi cúi rạp người nhặt con chíp nhớ lên, nhét thẳng vào túi áo ngực, đè chặt nó lên chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm của bảo mẫu Mai Lan. Khối kim loại nhỏ bé cộm vào vết thương rách da thịt, buốt nhói lên tận óc, nhưng nó giữ cho tôi không gục xuống.
Phía cổng chính, chiếc xe bán tải của Ba Cháy rú ga lần cuối rồi tắt ngấm. Lê Hoàng đạp tung cánh cửa buồng lái móp méo, tay lăm lăm khẩu K59 bước xuống. Đèn pha chiếu ngược biến bóng dáng nó thành một vệt đen sừng sững giữa màn mưa.
Hoàng khựng lại ở khoảng cách mười bước chân.
Nó nhìn thấy người đàn ông đứng sau lưng Mai Viết Toàn. Khẩu súng trên tay Hoàng hạ thấp xuống nửa gang tay. Cơ mặt nó giật liên hồi, đôi môi mím chặt đến mức rỉ máu. Hai mươi năm qua, nó mang trên vai nỗi ô nhục của một đứa con có cha là kẻ nhận hối lộ để ký biên bản nghiệm thu khống cho Mái ấm Hướng Dương. Nó đã vào sinh ra tử, lao vào những điểm nóng hiểm nguy nhất chỉ để chứng minh bản thân không mang dòng máu của một kẻ phản bội.
Và giờ, người cha ấy đang đứng đó. Bằng xương bằng thịt.
"Hoàng," ông Bản không quay đầu lại, mắt vẫn găm chặt vào gáy Toàn. "Giữ cự ly. Cảnh giới tháp cẩu."
Một câu nói cộc lốc. Không có tiếng khóc. Không có những cái ôm tái ngộ sau nửa thập kỷ cách biệt âm dương. Giọng điệu của một chỉ huy hiện trường đối với cấp dưới.
Hoàng hít một hơi sâu. Lồng ngực nó căng lên dưới lớp áo giáp chống đạn. Nó không hỏi lấy một lời. Nó xoay nòng súng K59 hướng thẳng lên buồng điều khiển tháp cẩu số 2, nơi hai tay súng bắn tỉa của Toàn vừa bị cắt đứt đường liên lạc nội bộ.
"Trần Vũ," Mai Viết Toàn nghiến răng, giọng rít qua kẽ răng run rẩy. "Mày tưởng mày thắng rồi sao? Mày chỉ là một thằng thám tử què quặt bị đuổi khỏi ngành. Dữ liệu trên tàu Aurelia đã đồng bộ về máy chủ Bộ Công an. Tên mày nằm ở vị trí số mười chín. Công điện khẩn số không tám có chữ ký phê chuẩn của lãnh đạo Cục. Chúng mày chống lại ai? Chúng mày bắn tao thì cũng chỉ là những kẻ phản loạn bị tiêu diệt tại trận."
Tôi chống đầu xà beng mini xuống sàn bê tông, gượng đứng dậy. Mỗi phân cử động làm xương sườn số sáu gãy lìa cọ vào màng phổi tạng kêu lạo xạo. Tôi nhổ một búng bọt lẫn máu tươi xuống chân Toàn.
"Mày chèn tên tao vào lúc không ba giờ bốn mươi lăm sáng, Toàn," tôi nói, giọng khàn đặc vì khát và kiệt sức. "Máy tính của Ban Chỉ đạo dùng cáp nội bộ phòng không hai. Nhưng con chíp flash cơ học này ghi nhật ký thô theo xung nhịp đồng hồ nguyên tử của hệ thống hàng hải quốc tế. Nó không dùng hệ điều hành của Bộ. Nó ghi lại địa chỉ phần cứng của cổng cắm cáp từ đất liền và chữ ký số của người phê duyệt lệnh hủy nhiệt."
Tôi giơ bàn tay dính đầy mỡ máy và máu lên trước mặt hắn:
"Chữ ký số đó mang mã hiệu M-V-T. Trùng khớp với mã token bảo mật mày đang đeo ở thắt lưng. Mày tính nung chảy con chíp này trong sáu mươi giây để biến tao thành con dê tế thần cho Quỹ Viễn Đông. Nhưng mày chậm mất một giây rồi."
Sắc mặt Mai Viết Toàn chuyển từ tái nhợt sang xám ngoét.
Hắn hiểu luật chơi. Một khi con chíp nhớ cơ học rơi vào tay cơ quan điều tra độc lập, mọi nhật ký can thiệp dữ liệu lúc rạng sáng sẽ hiện lên trần trụi từng mili-giây. Tội danh vu khống cán bộ, thao túng chứng cứ vụ án kinh tế đặc biệt nghiêm trọng và cố ý phá hoại vật chứng quốc gia đủ để đưa hắn ra trước tòa án binh với khung hình phạt cao nhất.
Còi hú dồn dập xé toạc màn mưa từ phía đường Rừng Sác.
Năm chiếc xe bọc thép chuyên dụng mang biển kiểm soát quân sự của Phân khu 7 và Viện Kiểm sát Quân sự Quân khu dẫn đầu, theo sau là hai xe cứu thương dã chiến lao vút qua cổng Cầu cảng số 1. Đèn chớp xanh đỏ quét qua những vũng nước đục ngầu, hắt lên những bức tường tôn rỉ sét của kho tang vật Cần Giờ.
Cùng lúc đó, tàu tuần tra HQ-604 của Hải đội 2 Biên phòng cập sát mạn cầu tàu. Hơn chục chiến sĩ quân cảnh trang bị súng tiểu liên báng gấp nhảy xuống, nhanh chóng phong tỏa toàn bộ bốn góc cảng, cô lập hoàn toàn chiếc xe 80A-992.14 và tháp cẩu số 2.
Thượng tá Đặng Thế Anh bước xuống từ chiếc xe bọc thép đầu tiên, bên cạnh là hai kiểm sát viên cao cấp của Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao mang theo cặp tài liệu niêm phong đỏ.
"Tất cả hạ vũ khí," giọng Thượng tá Thế Anh vang qua loa cầm tay. "Căn cứ Quyết định đặc biệt số không một của Thường trực Ban Bí thư và Lệnh khởi tố khẩn cấp của Viện Kiểm sát Tối cao, Cục Cảnh sát Hình sự tạm đình chỉ mọi chức vụ và quyền hạn công tác đối với Thượng tá Mai Viết Toàn. Thu hồi toàn bộ vũ khí, phương tiện và thiết bị nghiệp vụ."
Hai kiểm sát viên quân sự tiến lên.
Một chiếc còng số tám bằng thép mạ kền sáng loáng bập vào hai cổ tay Mai Viết Toàn. Tiếng tách dứt khoát vang lên giữa tiếng mưa rơi ràn rạt.
Hắn không giãy giụa. Đôi mắt cáo già trơ tráo nhìn chằm chằm vào tôi, rồi nhìn sang ông Bản. Trước khi bị áp giải lên thùng xe bọc thép, hắn cười gằn, một nụ cười méo mó không còn chút uy quyền:
"Hai mươi năm trước các người không dập được ngọn lửa đó. Bây giờ có giữ được cái mỏ đất hiếm thì người chết cũng thành tro bụi cả rồi. Thằng Tuấn chết ở Cầu Muối. Thằng Đen chết trong phòng bệnh. Còn mày, Trần Vũ... mày sống sót để làm gì? Để ôm lấy cái huy hiệu rỉ sét này suốt phần đời còn lại à?"
Cửa xe bọc thép đóng sầm lại. Tiếng khóa chốt kim loại cắt đứt chuỗi âm thanh lảm nhảm của hắn.
Tôi thở hắt ra một hơi dài. Cả cơ thể như bị rút cạn toàn bộ sinh lực. Chân phải tôi khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh vào mép sàn bê tông. Bình dẫn lưu áp lực âm rơi nghiêng trên nền đất, dung dịch máu loãng và bọt khí sủi tăm liên hồi trong ống silicon nối thẳng vào lồng ngực.
Một bàn tay thon gọn nhưng rắn rỏi giữ chặt lấy bả vai tôi.
Mùi thuốc sát trùng iodine và cồn y tế quen thuộc ập vào sống mũi. Hạ Băng quỳ xuống cạnh tôi, mái tóc ngắn của cô ướt sũng dính bết vào hai bên thái dương. Cô không nói một lời nào về việc tôi vừa liều mạng trườn qua họng súng của Toàn. Cô chỉ rút chiếc kẹp phẫu thuật từ túi cứu thương dã chiến, kẹp chặt đoạn ống silicon để ngăn không khí tràn ngược vào khoang màng phổi, rồi nhanh tay vặn lại van một chiều của bình hút.
"Huyết áp tụt còn tám mươi lăm trên năm mươi," Hạ Băng nói, giọng phẳng lặng nhưng ngón tay đang bấm mạch cổ tay tôi siết chặt hơn bình thường. "Phổi trái rò khí ngược. Anh muốn chết ở cái bến cảng này để khỏi phải trả tiền cà phê tháng sau à?"
Tôi nhìn cô, cố nhếch khóe môi nứt nẻ rỉ máu:
"Quán cà phê bà Năm... đầu hẻm bốn mươi tám... vẫn còn ghi sổ mười hai ly. Chưa quỵt được."
Hạ Băng cúi mặt, lúi húi chỉnh lại ba vòng băng thun ép ngực cho tôi. Đầu ngón tay cô chạm vào lớp da lạnh ngắt của tôi qua vạt áo rách. Một giây. Rồi cô rút tay lại, cầm lấy ống tiêm Morphine vừa bẻ nắp.
"Ngồi yên. Đừng để tôi phải khâu lại cơ cẳng tay lần thứ ba."
Mũi kim cắm vào bắp tay phải. Cảm giác the buốt lan nhanh theo mạch máu, làm dịu bớt cơn đau rách xé nơi mạn sườn, nhưng không xóa đi được vị đắng ngắt dưới cuống họng.
Cách đó vài bước chân, Lê Hoàng và ông Bản vẫn đứng đối diện nhau.
Mưa tháng Bảy quất xối xả lên hai bờ vai mang quân phục của hai thế hệ. Hoàng không cất súng vào bao. Nó cầm khẩu K59 xuôi theo thân quần, các khớp ngón tay trắng bệch vì bóp chặt báng súng.
"Năm năm trước," Hoàng mở lời, giọng trầm đặc giữa tiếng sóng gầm. "Mẹ mất ở Changi. Đêm đó bố trốn viện, rồi người ta tìm thấy xe của bố dưới vực đèo Chuối. Giấy báo tử ghi chết do tai nạn lao xe."
Ông Bản nhìn con trai. Bàn tay ông run rẩy đưa lên, định chạm vào ve áo của Hoàng, nhưng rồi khựng lại giữa không trung. Ông buông tay xuống, nhét vào túi chiếc áo mưa cũ rách mép.
"Nếu bố không chết vào đêm đó," ông Bản nói, giọng khô khốc như lá thông khô, "Đỗ Khắc Khiêm và Nguyễn Khắc Thắng sẽ dùng bản hợp đồng một trăm linh bốn ép bố phải ký tiếp giấy phép vận chuyển quặng cho Quỹ Viễn Đông. Bố phải biến thành một cái xác vô danh để chúng nó tưởng rằng mọi đầu mối đã đứt. Bố phải sống dưới đáy thuyền hút cát ở ngã ba sông suốt năm năm để giữ lại cái thẻ bài quân nhân khắc tài khoản Zurich."
Ông rút từ túi ngực ra một bao thuốc lá Mai ố vàng, mép bao đã nát vụn vì ẩm nước mưa. Bên trong chỉ còn trơ lại đúng một điếu gãy đầu lọc.
"Bố nợ mẹ con một mạng. Nợ con một danh dự làm người."
Lê Hoàng quay mặt đi. Nó nhìn ra luồng hàng hải Soài Rạp mờ mịt sương mù, nơi những con sóng bạc đầu đang đập điên cuồng vào chân mỏm đá Cần Thạnh. Một giọt nước chảy dài từ đuôi mắt nó xuống cằm, lẫn vào dòng nước mưa xám xịt.
Nó không lau. Nó chỉ giật phắt bao thuốc lá từ tay bố, rút điếu thuốc gãy vứt xuống vũng nước bùn, rồi nhét vào tay ông bao Thăng Long còn nửa gói của tôi mà nó vừa móc từ túi áo khoác.
"Hút loại này đi," Hoàng cộc lốc. "Thuốc lá Mai mục hết rồi."
Khoảnh khắc vết nứt chỉ tồn tại đúng ba giây.
Ông Bản nhận lấy bao thuốc, ngón tay cái sần sùi miết nhẹ lên dòng chữ đỏ in trên vỏ bao. Rồi ông quay sang Thượng tá Đặng Thế Anh và đoàn kiểm sát quân sự đang tiến lại gần.
"Báo cáo đồng chí Trưởng phòng," ông Bản đứng thẳng lưng, bàn tay phải giơ lên chào theo điều lệnh CAND dù trên người chỉ mang chiếc áo mưa rách. "Tôi là Lê Văn Bản, Thượng tá, nguyên Phó Trám sát Công an tỉnh Lâm Đồng. Tôi xin tự nguyện trình diện và nộp toàn bộ tài liệu gốc về hoạt động khai thác ngầm của Quỹ Viễn Đông giai đoạn hai nghìn lẻ bốn đến nay."
Thượng tá Thế Anh nghiêm cẩn giơ tay chào đáp lễ. Không một ai trong số những sĩ quan có mặt đặt câu hỏi về sự tồn tại của người đàn ông mang giấy báo tử năm năm trước. Mọi thủ tục pháp lý, mọi sự phục hồi danh dự sẽ được giải quyết trong những căn phòng kín ở Hà Nội bằng những văn bản đóng dấu tuyệt mật.
Tôi thọc tay vào túi áo ngực, rút con chíp nhớ cơ học bọc trong chiếc khăn tay thấm máu đưa cho vị kiểm sát viên cao cấp.
"Toàn bộ dữ liệu ghi đè lúc không ba giờ bốn mươi lăm sáng nằm trong này," tôi nói, từng lời thốt ra làm lồng ngực nhói buốt. "Có cả danh sách mười tám tài khoản ủy thác nhận tiền hối lộ của Võ Khang và đồng bọn. Vị trí số mười chín đứng tên tôi là do Mai Viết Toàn chèn vào từ mạng nội bộ."
Viên kiểm sát viên đón lấy con chíp, cẩn thận đặt vào túi niêm phong bằng vật liệu chống tĩnh điện, dán nhãn niêm phong và ký nháy trước sự chứng kiến của tôi và Đội trưởng Lê Hoàng.
"Cảm ơn anh, đồng chí Trần Vũ," ông nói giọng trang trọng. "Viện trưởng Viện Kiểm sát Tối cao đã ký quyết định đình chỉ vô điều kiện mọi lệnh triệu tập đối với anh. Bản án của Nguyễn Khắc Thắng, Đỗ Khắc Khiêm và chuỗi sai phạm tại dự án Đồi Thông Xanh sẽ được công khai toàn bộ trước Hội đồng Thẩm phán."
Tôi không trả lời câu gọi "đồng chí". Chiếc huy hiệu cảnh sát của tôi đã nằm lại dưới đáy ngăn kéo bàn làm việc ở trụ sở Đội Trọng án từ ba năm trước. Tôi không cần ai gọi lại danh xưng ấy để cảm thấy thanh thản.
Trời bắt đầu hửng sáng phía đường chân trời ngoài vịnh Gành Rái.
Ánh bình minh xé toạc màn sương mù xám đục bao phủ luồng biển Cần Giờ, rọi những vệt sáng màu cam sẫm lên mặt nước cuộn sóng. Phía xa xa, tại tọa độ phao số không, con tàu chở hóa chất Aurelia mười tám nghìn tấn đã chìm hoàn toàn dưới lòng biển sâu, chỉ còn lại những vệt dầu loang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời le lói.
Tôi bước lại gần chiếc ca-nô cứu hộ đang nổ máy xình xịch cạnh mép cầu cảng.
Hoàng Yến vẫn ngồi đó, hai tay bị còng lỏng phía trước, chiếc áo khoác đen ướt sũng bó sát thân hình gầy gò. Cô ta không ngẩng đầu lên nhìn tôi. Đôi mắt vô hồn nhìn xoáy vào dòng nước đục ngầu đang cuộn xoáy dưới chân cầu tàu.
Tôi rút từ túi quần chiếc phong bì ẩm ướt chứa bản sao kê tài khoản ngân hàng và cuốn sổ tay nhỏ bìa da bò của Nguyễn Minh Đăng mà Hạ Băng vừa giao lại cho tôi ở buồng cấp cứu Nhà Bè.
Tôi thả cuốn sổ vào lòng cô ta.
Hoàng Yến giật mình, ngón tay run rẩy chạm vào bìa da ẩm ướt. Trang đầu tiên mở ra dưới làn gió sớm, để lộ bức vẽ nguệch ngoạc bằng bút chì bấm: một ngôi nhà gỗ nhỏ có ống khói nghi ngút và những bông hoa dã quỳ vàng rực nở dọc bờ rào đất đỏ.
"Thằng Đen đi rồi," tôi nói, giọng lạnh tanh như gió biển. "Lúc mười hai giờ đêm qua. Nó không để lại lời oán hận nào cho cô cả."
Hoàng Yến cắn chặt môi dưới. Vết bớt đỏ hình hoa dã quỳ sau gáy cô ta co giật dưới những lọn tóc ướt đẫm. Cô ta không khóc thành tiếng. Chỉ có những ngón tay gầy guộc miết chặt lấy góc trang giấy vẽ dã quỳ, miết mạnh đến mức thớ giấy pơ-luya mỏng manh rách toạc một đường dài.
Hai mươi năm trước, một ngọn lửa tham tàn đã thiêu rụi tuổi thơ của mười hai đứa trẻ dưới chân đồi Robin. Kẻ châm lửa tưởng rằng tro tàn có thể vùi lấp tất cả để xây lên những tòa cao ốc triệu đô và những mỏ quặng bạc tỷ. Nhưng chúng không ngờ rằng, từ đống tro tàn thối rữa ấy, những đứa trẻ sống sót đã bò dậy, mang theo những vết sẹo vĩnh viễn không liền da để đòi lại từng món nợ máu.
Đăng đã trả xong bản án của nó. Bằng chính mạng sống của một trinh sát trẻ.
Và tôi, kẻ đứng ở giữa ranh giới của luật pháp và bóng tối, đã chứng kiến trọn vẹn sự sụp đổ của một đế chế được dựng lên bằng máu của những đứa trẻ vô tội.
Hai chiến sĩ quân y của Phân viện Pháp y Quân đội phía Nam mang cáng thương lại gần, đỡ tôi nằm xuống sàn xe cứu thương. Hạ Băng bước theo sau, tay vẫn giữ chặt bình áp lực âm, cẩn thận kê một chiếc gối gòn dưới mạn sườn trái của tôi để cố định khung xương sườn gãy.
"Về Nhà Bè," cô nói với tài xế xe cứu thương, rồi quay sang nhìn tôi. "Nằm im. Đừng nói thêm một câu nào nữa."
Tôi nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành nệm da lạnh ngắt.
Tiếng động cơ xe cứu thương gầm lên, bánh xe lăn qua những rãnh nước ngập mặn rời khỏi Cầu cảng số 1, hướng về phía đại lộ Nguyễn Văn Linh dẫn vào trung tâm thành phố.
Tiếng còi hú xé tan màn sương sớm.
Đột nhiên, chiếc điện thoại nokia cũ kỹ trong túi quần tôi rung lên một nhịp ngắn.
Một tin nhắn SMS gửi đến từ một đầu số dịch vụ công cộng được thiết lập tại một bốt điện thoại thẻ cũ kỹ ngay ngã tư đường Pasteur cắt Lê Lợi ở Quận 1.
Tôi rút máy ra bằng ngón tay cái tê dại.
Màn hình đơn sắc màu xanh lục hiển thị một dòng chữ không dấu, gửi lúc sáu giờ ba mươi phút sáng:
"HỘP ĐEN PHỤ ĐÃ THU HỒI. NHƯNG CHUYẾN TÀU THỨ HAI RỜI CẢNG HIỆP PHƯỚC LÚC NĂM GIỜ SÁNG NAY KHÔNG CHỞ QUẶNG ĐẤT HIẾM, TRẦN VŨ. NÓ CHỞ TÀI LIỆU GỐC VỤ ÁN HẺM CẦU MUỐI."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.