Chương 67: Nước Lớn Qua Phà
Mùi dầu diesel cháy dở của chiếc xe bán tải Isuzu D-Max quyện với mùi cồn đỏ và máu tanh nồng nặc trong khoang lái. Kính chắn gió mờ đục vì hơi nước. Gạt nước cào qua cào lại trên mặt kính từng nhịp chát chúa, gạt đi lớp mưa rào quất xối xả nhưng không xóa nổi bóng tối nhờ nhờ của vùng Nhà Bè lúc năm giờ bốn mươi phút sáng.
Hạ Băng ngồi sát bên sườn trái của tôi. Hai bàn tay đeo găng cao su y tế của cô giữ chặt hộp xốp chứa bình hút áp lực âm ba ngăn đặt dưới sàn xe. Mỗi lần bánh xe sụp phải ổ gà trên đường Huỳnh Tấn Phát, lồng ngực tôi lại thắt giật như có ai dùng móc sắt giật ngược xương sườn số sáu. Máu loãng và bọt khí theo ống silicon hai mươi tám rít lên từng hồi tanh tưởi, sủi bọt lạo xạo trong ngăn chứa thứ hai.
Tôi cắn chặt môi dưới. Vị mặn chát của máu tươi tứa ra từ kẽ môi nứt nẻ giúp tôi giữ lại một phần ba sự tỉnh táo đang tụt dần theo từng nhịp tim đập loạn. Cẳng tay trái quấn băng trắng toát gác lên đầu gối, năm ngón tay tê dại không còn chút cảm giác do nhánh nông thần kinh quay bị lưỡi dao gốm cắt đứt.
Hoàng ngồi ở ghế phụ phía trước, khẩu K59 đã lên đạn đặt ngang đùi, mắt không rời gương chiếu hậu. Phía sau lưng anh, Hoàng Yến ngồi im lìm ở góc ghế phụ, hai tay bị khóa chặt vào thanh giằng inox bằng chiếc còng số tám lạnh ngắt. Cô ta không khóc, không rên rỉ. Đôi mắt đen trũng sâu chỉ nhìn trân trân vào vết bầm tím trên mu bàn tay mình.
"Bao nhiêu phút nữa?" Tôi mở miệng, giọng khàn đặc như tiếng đá dăm cọ vào đáy thùng tôn.
"Mười tám phút," Ba Cháy gằn giọng qua kẽ răng, hai tay ghìm chặt vô-lăng chiếc D-Max khi chiếc xe láng mạnh qua một vũng nước ngập sâu tới nửa bánh xe. "Nước triều đang dâng mấp mé cầu phao bến Bình Khánh. Mưa kiểu này, phà chạy chậm gấp đôi ngày thường."
Từ bộ đàm sóng ngắn giấu dưới hộc để đồ, giọng rè đặc của Tí Bo cắt ngang tiếng mưa gầm rú:
"Anh Vũ... anh Hoàng... em vừa quét được luồng định vị của xe tám mươi A chín chín hai mười bốn. Xe của Mai Viết Toàn đã qua trạm kiểm soát ngã ba Long Hòa lúc năm giờ ba mươi lăm. Hắn không dừng lại chờ theo giờ hành chính. Chiếc xe đặc chủng chở hộp sắt bảo mật đang tiến thẳng vào Cầu cảng số một của Hải đội hai Biên phòng ở Cần Thạnh."
Hoàng siết chặt báng súng, khớp ngón tay trắng bệch:
"Tàu tuần tra HQ-604 cập bến chưa?"
"Cập bến lúc năm giờ hai mươi lăm rồi anh," Tí Bo thở dốc qua micro, tiếng gõ bàn phím lách cách dồn dập phía hậu trường. "Thuyền trưởng đã ký biên bản bàn giao hộp đen phụ cho sĩ quan trực ban Cảng đội. Nhưng Công điện khẩn số không tám của Mai Viết Toàn có chữ ký nháy của Cục phó Cục Cảnh sát Hình sự, lấy lý do phục vụ Chuyên án đặc biệt do Bộ trực tiếp thụ lý để tịch thu toàn bộ vật chứng trước khi Đoàn kiểm sát quân sự Quân khu bảy có mặt."
Tôi nhắm mắt lại, tựa đầu vào thành kính cửa sổ rung bần bật.
Mọi thứ khớp nhau đến mức tàn nhẫn. Mai Viết Toàn không phải một con rối ngẫu nhiên được điều từ Hà Nội vào để trám chỗ trống của Trịnh Văn Phát. Hắn là một nước cờ được cài cắm tinh vi từ trước. Một kẻ mang quân hàm Thượng tá, nắm trọn quyền điều phối thông tin của Ban Chỉ đạo Chuyên án, trực tiếp ngồi vào máy chủ lúc ba giờ bốn mươi lăm sáng để nhét cái tên Trần Vũ cùng số chứng minh nhân dân cũ của tôi vào tệp tin số mười chín trong hộp đen.
Hắn muốn biến tôi thành kẻ cầm đầu danh sách nhận tiền bẩn của Quỹ Viễn Đông. Một cựu cảnh sát bất mãn, tha hóa, ôm một trăm hai mươi triệu đô la tẩu tán qua các tài khoản nước ngoài. Và khi một can phạm nguy hiểm như tôi xuất hiện tại hiện trường Cầu cảng số một Cần Giờ, lệnh "tiêu diệt tại chỗ" được ký sẵn sẽ biến tôi thành một cái xác câm lặng.
Chết rồi thì không thể thanh minh. Chết rồi thì mọi vết nhơ của vụ án Mái ấm Hướng Dương hai mươi năm trước sẽ được quét gọn gàng vào hũ tro của một kẻ phản bội mang tên Trần Vũ.
"Vũ," bàn tay Hạ Băng đột ngột áp lên cổ tay tôi. Ngón tay cô lạnh ngắt, nhưng mạch đập ở đầu ngón tay dứt khoát. "Huyết áp của anh tụt xuống chín mươi rồi. Nhịp tim một trăm mười lăm. Màng phổi đang bị kéo căng do đường dẫn lưu rung lắc. Nuốt thêm một viên giảm đau đi."
Cô lấy ngón tay cái bẻ đôi viên thuốc sủi bọt, đưa thẳng vào miệng tôi. Tôi há miệng, nuốt chửng hai nửa viên thuốc khô khốc mà không cần nước. Vị đắng gắt và cảm giác bọt khí xộc ngược lên vòm họng làm tôi ho sặc sụa. Cơn ho kéo theo một đợt đau xé thịt ở khoang sườn trái, đẩy một ngụm bọt máu tươi tràn qua khóe môi.
Hạ Băng rút miếng gạc tiệt trùng lau nhanh vệt máu trên cằm tôi. Cô không nói câu nào, chỉ nhìn xoáy vào mắt tôi đúng hai giây rồi cúi xuống kiểm tra lại mực nước trong bình dẫn lưu.
Sự im lặng của cô luôn nặng hơn mọi lời khuyên can. Cô biết rõ nếu tôi gục xuống lúc này, không chỉ danh dự của tôi biến mất, mà mạng sống của tất cả những người trên chiếc xe này cũng sẽ chấm dứt dưới họng súng của tổ công tác Cần Giờ.
Chiếc bán tải phanh rúm lại trước cổng soát vé Bến phà Bình Khánh.
Ánh đèn pha vàng vọt của bến phà xé toạc màn mưa mù mịt trùm lên dòng sông Soài Rạp đen ngòm, cuộn sóng đỏ ngầu phù sa. Hai bờ sông cách nhau gần một cây số mờ mịt trong sương sớm. Phía trước mũi xe, chiếc phà sắt một trăm tấn mang số hiệu BK-06 đang từ từ hạ bàn nâng cơ khí xuống mố cầu bê tông sũng nước.
"Có biến ở bốt gác," Ba Cháy hạ kính xe xuống hai phân, mùi sình lầy nồng nặc và gió biển mặn chát lập tức thốc vào cabin. "Hai chiếc xe bán tải gắn còi hụ biển trắng đỗ chắn ngang luồng xe ưu tiên. Bốn thằng mặc áo mưa cánh dơi, dưới áo có cộm súng ngắn."
Hoàng nhoài người nhìn qua khe kính mờ:
"Người của Mai Viết Toàn. Hắn giăng lưới đón lõng ngay đầu bến phà để chặn đường từ Nhà Bè sang Rừng Sác."
Tôi thò tay phải vào túi áo ngực. Những ngón tay thô ráp chạm vào góc kim loại sắc lạnh của chiếc kẹp tóc nhôm hình con bướm - kỷ vật của bảo mẫu Mai Lan mà Nguyễn Tuấn từng giữ trong túi áo trước khi ngã xuống hẻm Cầu Muối. Cạnh đó là cuốn nhật ký bìa simili năm hai nghìn lẻ bốn ẩm ướt do Mai Phương giao lại.
Trong một phần mười giây ngắn ngủi, ngực tôi hẫng đi một nhịp. Ký ức về đêm mưa ba năm trước ở hẻm Cầu Muối - cái đêm tôi ra lệnh cho Tuấn bọc lót ở chốt thứ hai để rồi nhận lại một cái xác lạnh ngắt với ba vết đạn - bất thần đâm thủng lớp vỏ bọc chai sạn trong đầu. Tôi đã nghĩ mình có thể trả hết nợ cho Tuấn khi cứu được Đăng, khi bảo vệ được số hiệu quân tịch của anh.
Nhưng thành phố này chưa bao giờ cho ai trả hết nợ một cách dễ dàng.
Tôi rút tay ra khỏi túi áo, ngón tay run nhẹ. Tôi lảng mắt nhìn ra dòng nước đen cuộn xoáy dưới chân cầu phà, giọng lạnh băng:
"Ba Cháy, húc thẳng qua thanh chắn hay lách qua khe hẹp?"
"Không húc được," Ba Cháy nhổ tẹt bãi nước bọt qua khe cửa, mắt nheo lại đầy vẻ tinh quái của một tay tài xế già từng lăn lộn khắp các nẻo đường miền Tây. "Thanh chắn bằng thép hộp phi chín mươi, đâm vào chỉ có vỡ két nước nằm chết dí tại chỗ. Bám chắc vào."
Ba Cháy không về số lùi mà bất thần đánh hết lái sang bên phải, đạp lút ga. Động cơ diesel gầm lên một tiếng xé tai. Chiếc Isuzu D-Max chồm lên bờ taluy đất đá dăm sát mép xưởng sửa chữa ca-nô cũ, quét bay hai thùng phuy rỗng rồi trượt bánh trên lớp bùn nhão, phóng thẳng xuống sàn phà sắt qua lối đi bộ dành cho xe máy ngay khi bàn nâng chuẩn bị rút chốt rời bến.
Rầm!
Cú chạm đáy sàn phà làm bốn bánh xe nảy bổng lên không trung. Khung gầm đập mạnh xuống bản thép chống trượt phát ra tiếng kim loại va đập chát chúa. Chiếc xe trượt ngang hai mét, bánh sau gầm rú quét một vệt khói cao su khét lẹt trước khi ghìm chặt lại sát mạn phà bên phải.
Phía sau đuôi xe, hai gã mặc áo mưa cánh dơi trên bờ hốt hoảng rút súng ngắn K54 chĩa về phía sàn phà, nhưng tiếng còi phà rúc lên đinh tai nhức óc cùng dòng nước chân vịt sủi bọt trắng xóa đã đẩy chiếc phà sắt tách dần khỏi mép cầu bê tông.
"Khốn nạn!" Hoàng gầm lên, hạ nòng súng K59 xuống dưới mép cửa kính. "Chúng nó biết chúng ta đang bám theo rồi. Mai Viết Toàn sẽ nhận được tin báo trong vòng hai phút nữa."
"Kệ mẹ chúng nó," tôi thở dốc, hai mắt dán chặt vào khoảng không mờ mịt phía bên kia bờ Rừng Sác. "Từ bến phà Bình Khánh chạy thẳng đường Rừng Sác xuống Cầu cảng số một Cần Thạnh mất bao lâu?"
"Ba mươi lăm cây số đường thẳng tắp, không có đèn đỏ," Ba Cháy siết chặt vô-lăng, chân vẫn rà nhẹ chân ga chờ phà cập bến. "Tôi đạp hết ga mất khoảng hai mươi phút. Đúng sáu giờ mười lăm chúng ta sẽ có mặt ở cổng Cảng đội."
Hoàng Yến từ phía sau bất thần ngẩng đầu lên, giọng cô ta khô khốc và run rẩy:
"Các anh không lấy được con chip đó đâu... Mai Viết Toàn không bao giờ đi một mình. Đêm đó ở văn phòng Thảo Điền, tôi từng nghe ông Quốc gọi điện cho hắn. Toàn không chỉ là trinh sát của Bộ... Hắn là người trực tiếp phụ trách các chuyến tàu vận tải hóa chất của Quỹ Viễn Đông ra vào luồng Soài Rạp suốt năm năm qua."
Tôi quay đầu lại, nhìn thẳng vào vết bớt đỏ hình hoa dã quỳ lấp ló sau gáy cô ta dưới ánh đèn leo lét của sàn phà:
"Hắn có bao nhiêu người ở Cần Giờ?"
"Một tổ trinh sát vũ trang bốn người trên xe đặc chủng, và toàn bộ lực lượng cảnh vệ trực ban của Cầu cảng đã bị hắn điều chuyển bằng Công điện khẩn số không tám," Hoàng Yến cắn môi, ánh mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng đến cùng cực. "Hắn sẽ không bắt sống ai đâu. Hộp đen phụ của tàu Aurelia có một vi mạch tự hủy bằng xung nhiệt. Chỉ cần cắm cáp giải mã của Bộ vào, sau sáu mươi giây nếu không nhập mã mở khóa của thanh tra, con chip flash sẽ bị nung chảy thành một cục nhựa đen. Anh hiểu không? Hắn vào đó không phải để lấy chứng cứ... Hắn vào đó để hủy diệt nó!"
Không khí trong khoang lái đặc quánh lại.
Tôi hiểu cấu tạo của các hộp đen hàng hải thế hệ mới. Những con chip nhớ flash cơ học được chế tạo để chống chịu va đập và ngâm nước biển sâu hàng ngàn mét, nhưng chúng cực kỳ nhạy cảm với xung điện cao áp cục bộ. Nếu Mai Viết Toàn kích hoạt mạch hủy nhiệt, bản ghi nhật ký truy cập gốc chứng minh hắn đã chèn tên tôi vào lúc ba giờ bốn mươi lăm sáng sẽ biến mất vĩnh viễn.
Khi đó, bản sao lưu bị làm giả đã đẩy lên máy chủ của Cục Cảnh sát Hình sự tại Hà Nội sẽ trở thành bằng chứng pháp lý duy nhất.
Trần Vũ sẽ vĩnh viễn là một tên tội phạm phản bội.
Bong!
Mũi phà đập mạnh vào mố cầu bê tông phía bờ Cần Giờ. Bàn nâng cơ khí hạ rầm xuống mặt đường sũng nước.
"Đi!" Tôi quát lên.
Ba Cháy nhả côn, đạp lút ga. Chiếc D-Max chồm lên khỏi sàn phà, lao vút vào màn mưa mịt mù của đường Rừng Sác.
Hai bên đường, những cánh rừng đước ngập mặn đen trùi trũi, cành lá đan cài như những bộ xương khô khổng lồ chìm trong sương sớm. Không một bóng người. Không một ánh đèn nhà dân. Chỉ có tiếng động cơ diesel gầm rú điên cuồng ở tốc độ một trăm mười cây số một giờ và tiếng lốp xe xé nước ràn rạt trên mặt nhựa đường loang loáng.
Đồng hồ trên táp-lô nhấp nháy: 06:04.
Còn đúng mười một phút.
"Tí Bo," tôi bấm nút liên lạc vệ tinh gắn trên cổ áo. "Cắt toàn bộ tín hiệu camera giám sát giao thông trên trục đường Duyên Hải dẫn vào Cần Thạnh. Cho chúng nó mù mắt trong vòng mười phút."
"Em đang làm!" Tiếng Tí Bo nghẹn lại vì căng thẳng. "Nhưng anh Vũ ơi... Cảng kiểm soát Biên phòng Cửa khẩu Cần Thạnh đã bật đèn pha công suất lớn. Em thấy có hai tay súng bắn tỉa đã vào vị trí trên tháp cẩu số hai của Cầu cảng số một. Họng súng hướng thẳng ra cổng chính đường bộ. Mai Viết Toàn đã lập vùng tiêu diệt tự do!"
"Nhận rõ," tôi lạnh lùng đáp.
Tôi quay sang nhìn Lê Hoàng. Anh đang tháo hộp tiếp đạn của khẩu K59, kiểm tra từng viên đạn chín ly sáng loáng rồi lắp mạnh vào báng súng. Tiếng "tách" đanh gọn vang lên trong không gian chật hẹp.
"Tao đi cửa trước thu hút hỏa lực," Hoàng nói, giọng bình thản đến rợn người. "Mày với Hạ Băng vòng qua bãi bồi ven rừng đước phía sau trạm xưởng sửa chữa ca-nô. Cửa thông gió buồng máy nén khí Cầu cảng nối thẳng vào khoang lưu trữ vật chứng."
"Không," tôi gạt phắt, bàn tay phải siết chặt thanh xà beng mini bằng thép tôi giấu dưới lót ghế. "Mày mang thẻ Đội trưởng Đội Trọng án và Lệnh đình chỉ của Viện Kiểm sát Tối cao vào danh chính ngôn thuận từ cổng gác phụ. Mai Viết Toàn chưa dám nổ súng bắn mày ngay trước mặt lính Biên phòng địa phương đâu. Mày chỉ cần câu cho tao đúng một trăm hai mươi giây."
"Một trăm hai mươi giây đủ để làm gì với một cái lồng ngực đang thủng?" Hoàng nhìn xoáy vào mặt tôi, ánh mắt rực lửa.
"Đủ để tao bẻ gãy cổ tay thằng nào dám cắm cáp hủy nhiệt vào con chip," tôi đáp cộc lốc.
Chiếc xe bán tải bẻ lái gắt sang một con đường rải đá dăm dẫn ra mũi Cần Thạnh. Mùi tanh nồng nặc của bùn ngập mặn và xác cá thối bốc lên ngùn ngụt. Phía trước, sau rặng đước rậm rạp, những ngọn đèn pha cao áp màu trắng lạnh của Cầu cảng số một Hải đội hai Biên phòng hiện ra như một pháo đài thép mọc giữa cửa biển.
Chiếc xe tuần tra đặc chủng biển xanh 80A-992.14 đỗ sừng sững ngay dưới chân cần cẩu số hai, đuôi xe mở toang, đèn khẩn cấp chớp nháy từng vệt đỏ rực rỡ trên mặt bê tông ướt đẫm.
Đồng hồ điểm đúng 06:14.
"Dừng ở mép rạch," tôi ra lệnh.
Ba Cháy tắt phụt đèn pha, rà phanh cho xe trượt êm vào bóng tối dày đặc của một bãi vỏ sò bỏ hoang cách cổng cảng một trăm mét.
Tôi mở cửa xe. Gió biển mặn chát thốc thẳng vào mặt mang theo những hạt mưa sắc như kim châm. Cơn lạnh buốt làm lồng ngực tôi co thắt dữ dội. Hạ Băng xách chiếc hộp xốp đựng bình dẫn lưu bước xuống ngay sau lưng tôi, một tay giữ chặt mép áo mưa trùm kín ống silicon, tay kia móc sẵn ống tiêm Morphine trong túi áo blouse.
"Đi sau lưng tôi," cô thì thầm, giọng đanh lại. "Nếu ống dẫn lưu bị tuột chân chỉ khâu, anh sẽ chết vì tràn khí ép tim trong vòng ba phút. Nhớ lấy điều đó."
Tôi không trả lời. Tôi cắn chặt khớp răng, men theo rãnh thoát nước ngập ngụa bùn đen và rác rến của xưởng đóng tàu cũ, trườn dần về phía chân móng bê tông của kho tang vật Cầu cảng số một.
Dưới ánh sáng chói lóa của ngọn đèn cao áp trên đỉnh tháp cẩu, tôi nhìn thấy một người đàn ông mặc quân phục cảnh sát mang hàm Thượng tá, áo khoác dã chiến màu rêu phủ ngoài, đang đứng tựa vào thùng sau của chiếc xe 80A-992.14. Gương mặt hắn vuông vức, lạnh tanh như tượng đá, trên tay cầm một chiếc máy tính xách tay quân dụng bọc thép nối với một sợi cáp quang màu vàng cắm thẳng vào khối kim loại xám hình trụ đặt trên bàn gấp dã chiến.
Thượng tá Mai Viết Toàn.
Bên cạnh hắn, hai trinh sát đặc nhiệm mặc thường phục trùm đầu đen, tay lăm lăm tiểu liên MP5 đã mở chốt an toàn, mắt quét liên tục về phía cổng chính.
"Báo cáo Thượng tá," một tên trinh sát nói qua bộ đàm dã chiến. "Tổ đón lõng ở phà Bình Khánh báo về: xe của mục tiêu đã vượt phà thành công, đang di chuyển xuống Rừng Sác. Dự kiến tiếp cận trong năm phút nữa."
Mai Viết Toàn không ngẩng đầu lên. Hắn nhìn chăm chú vào màn hình máy tính đang hiển thị thanh trạng thái truyền dữ liệu màu đỏ:
"Không cần đón lõng nữa. Bảo trạm gác mở toang cổng chính. Đợi Trần Vũ bước qua vạch kiểm soát năm mét... bắn vỡ hai đầu gối rồi bắn vào giữa ngực. Nhớ chụp ảnh hiện trường có vũ khí nóng trên tay hắn."
Ngón tay trỏ của hắn đặt lên phím kích hoạt lệnh ghi đè trên máy tính:
"Sau sáu mươi giây nữa, khi quá trình tải tệp tin số mười chín lên hệ thống lưu trữ Trung ương hoàn tất, kích nổ mạch nhiệt xóa sạch con chip cơ học. Chúng ta sẽ rời cảng trước khi Cảnh sát Quân sự của Quân khu kịp đặt chân tới đây."
Tôi nấp sau một khối bê tông cọc nhồi cách bàn dã chiến chưa đầy mười lăm mét, mùi dầu mỡ máy tàu và nước biển bốc lên cay xè hai mắt.
Cơn đau ở mạn sườn trái quặn lên từng chặp, từng giọt mồ hôi lạnh toát túa ra trên trán chảy tràn xuống mắt. Tôi hạ thấp người, nhìn rõ sợi cáp nối giữa máy tính của Toàn và cổng giao tiếp phụ của hộp đen.
Đúng lúc đó, một tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian tĩnh lặng của cầu cảng.
Chiếc xe bán tải do Lê Hoàng điều khiển bất ngờ bật tung đèn pha pha lê công suất lớn, lao thẳng qua cổng gác chính của Cầu cảng số một với tốc độ xé gió, còi hụ cảnh sát hú vang liên hồi.
"Có xe đột nhập!" Hai tên lính MP5 lập tức quay nòng súng, hướng toàn bộ hỏa lực về phía đầu xe bán tải đang lao tới.
"Bắn!" Mai Viết Toàn quát lớn, tay ấn mạnh xuống bàn phím để kích hoạt chu trình hủy nhiệt con chip.
Đó là một phần mười giây duy nhất.
Tôi dùng toàn bộ sức lực còn lại của chân phải, đạp mạnh vào mép cọc bê tông, lao vút ra khỏi bóng tối như một bóng ma đẫm bùn.
Thanh xà beng mini trên tay phải tôi vung lên trong không trung, không nhắm vào người Mai Viết Toàn, mà giáng thẳng xuống điểm tiếp xúc giữa bàn gấp và chiếc máy tính xách tay quân dụng.
Rầm!
Màn hình máy tính vỡ vụn dưới cú nện bằng thép tôi. Sợi cáp quang màu vàng bị lưỡi xà beng chém đứt phựt, tóe ra một chùm tia lửa điện xanh lè. Khối hộp đen bọc hợp kim titan văng khỏi mặt bàn, lăn lông lốc trên sàn bê tông ướt sũng rồi dừng lại ngay dưới mũi giày của tôi.
Mai Viết Toàn giật mình lùi lại nửa bước. Phản xạ của một sĩ quan nghiệp vụ dày dạn giúp hắn rút khẩu súng ngắn CZ-75 giấu dưới nách ra trong chớp mắt, nòng súng đen ngòm dí thẳng vào trán tôi.
"Trần Vũ," Toàn cười gằn, khóe môi giật giật một nụ cười tanh máu. "Mày đến sớm hơn tao tính ba phút đấy. Nhưng một thằng phế nhân mang ống thở thì cứu được ai?"
Tôi đứng bất động dưới ánh đèn pha chói lòa, lồng ngực phập phồng đau đớn, máu bọt ứa ra từ khóe miệng nhỏ giọt xuống con chip kim loại nhỏ bằng bao diêm vừa văng ra từ nắp phụ của hộp đen dưới chân.
Nhưng trước khi ngón tay của Mai Viết Toàn kịp siết cò súng, một tiếng lên đạn khô khốc vang lên ngay sau gáy hắn từ trong bóng tối của khoang chở hàng chiếc 80A-992.14.
Một giọng nói lạnh buốt, quen thuộc đến mức khiến toàn thân tôi đông cứng lại, cất lên giữa tiếng mưa rào Cần Giờ:
"Hắn không đi một mình đâu, Thượng tá."
Tôi chớp mắt nhìn qua vai Toàn.
Dưới ánh đèn pha quét ngang sàn xe đặc chủng, người đang chĩa thẳng nòng súng giảm thanh vào gáy Mai Viết Toàn không phải Lê Hoàng, cũng không phải lính Biên phòng của Cảng đội.
Đó là một người mà theo mọi hồ sơ lưu trữ và giấy chứng tử... lẽ ra đã nằm sâu dưới ba tấc đất từ năm năm trước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.