Giao Lộ Mờ Sương

Chương 1: Mùi Mưa Và Máu Khô

Đăng: 17/08/2026 14:43 3,182 từ 4 lượt đọc

Tháng Bảy, Sài Gòn không khóc. Nó nôn ra nước.

Mưa như trút từ năm giờ chiều, xối xả đập vào những mái tôn gỉ sét của con hẻm ngoằn ngoèo nằm sâu trong lòng Quận 4. Nước từ mấy miệng cống nghẹt bắt đầu trào ngược lên, đen ngòm, sủi bọt, mang theo mùi xà bông giặt đồ rẻ tiền hòa lẫn mùi bùn rác và phân chuột. Đó là thứ mùi đặc trưng của cái hốc này, thứ mùi mà nước hoa tiền triệu cũng không tài nào át nổi.

Tôi ngồi trên chiếc ghế xoay gãy một bên tay vịn ở tầng hai, gác đôi bốt da sờn rách lên mép bàn làm việc. Cánh quạt trần phía trên đầu quay lờ đờ, phát ra tiếng cót két đều đặn như tiếng khớp xương của một ông già sắp chết. Cửa sổ mở he hé, vừa đủ để gió tạt hơi ẩm vào mặt, nhìn thẳng ra bức tường loang lổ rêu xanh của nhà hàng xóm cách đó chưa đầy hai mét.

Chiếc gạt tàn bằng thủy tinh hình tròn trên bàn đã đầy ắp những mẩu đầu lọc sâu kèn. Ly cà phê đen đá bên cạnh tan hết, chỉ còn lại thứ nước nâu lờ nhờ và một lớp cặn đắng ngắt lắng dưới đáy.

Ba năm nay, tôi sống bằng thứ nước cặn đó.

Ba năm trước, tôi còn đeo huy hiệu Phó đội trưởng Đội Trọng án, ăn lương nhà nước, có quyền bước qua dây phong tỏa và chỉ tay vào mặt những kẻ tình nghi. Còn bây giờ, danh thiếp của tôi in dòng chữ "Văn phòng Thám tử Trần Vũ" bằng loại mực in rẻ tiền bị nhòe mỗi khi trời nồm. Khách hàng của tôi là những bà vợ nghi chồng nuôi bồ nhí ở chung cư mini, những ông chủ tiệm tạp hóa bị nhân viên thụt két, hoặc thỉnh thoảng là mấy tay chủ nợ muốn tìm tung tích một con nợ đã trốn về miền Tây.

Mỗi vụ như thế kiếm được vài triệu, đủ trả tiền thuê nhà, tiền thuốc lá và những đêm mất ngủ dài dằng dặc trôi qua trong vô vọng.

Tiếng động cơ gầm rú ở đầu hẻm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Không phải tiếng bô xe máy độ của mấy thằng nhóc xăm trổ, cũng chẳng phải tiếng lọc cọc của chiếc xe rác đẩy tay. Đó là tiếng máy êm ru, trầm đục của một chiếc xe hơi đắt tiền. Nó gượng gạo bò qua vũng nước ngập ngang nửa bánh xe rồi dừng lại ngay trước cửa tiệm tạp hóa đầu hẻm. Một chiếc xe sang chui vào cái hẻm này chẳng khác nào một con thiên nga sà xuống bãi rác.

Một phút sau, tiếng gót giày gõ trên những bậc cầu thang gỗ ọp ẹp vang lên.

Cộc. Cộc. Cộc.

Nhịp điệu dứt khoát, nhưng có một sự ngập ngừng rất nhẹ ở mỗi bước chân. Người đi lên đang cố giữ thăng bằng, hoặc đang sợ hãi thứ gì đó đang đợi mình phía sau cánh cửa gỗ dán này.

Tôi không thèm bỏ chân xuống khỏi bàn, chỉ với tay rút một điếu thuốc mới, bật lửa. Ánh lửa vàng bùng lên soi rõ những ngón tay vàng ố vì khói thuốc của tôi, rồi lịm tắt.

Cửa phòng không khóa. Nó bị đẩy ra một cách thô bạo.

Mùi nước hoa đắt tiền tràn vào phòng, sắc lạnh và nồng nặc mùi hoa diên vĩ. Nó lập tức đè bẹp mùi ẩm mốc và mùi khói thuốc rẻ tiền đang bao phủ căn phòng.

Người phụ nữ đứng ở ngưỡng cửa.

Cô ta chừng hai mươi lăm tuổi. Rất đẹp, theo cái kiểu sắc sảo và kiêu kỳ của những kẻ sinh ra đã nằm ở tầng lớp trên cùng của xã hội. Cô ta mặc một chiếc đầm đen cắt may tinh xảo, bên ngoài khoác chiếc áo măng tô mỏng dính nước mưa ở gấu áo. Đôi giày cao gót hàng hiệu lấm lem bùn đất từ con hẻm. Cô ta nhìn căn phòng của tôi với ánh mắt ghê tởm không thèm che giấu, như thể vừa bước chân vào một cái chuồng lợn.

Nhưng tôi không nhìn vào khuôn mặt đẹp đẽ hay bộ ngực phập phồng sau lớp vải đắt tiền kia.

Tôi nhìn vào bàn tay cô ta.

Bàn tay phải của cô ta đang siết chặt lấy quai chiếc túi xách bằng da cá sấu. Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh. Ngón trỏ hơi run rẩy, một phản xạ vô điều kiện của những kẻ đang căng thẳng tột độ. Cô ta trang điểm rất kỹ, nhưng lớp phấn dày không che nổi hai bọng mắt thâm quầng và khóe môi khô khốc.

Một con mồi đang hoảng loạn, nhưng cố diễn vai kẻ đi săn.

Tôi rít một hơi thuốc sâu, phả khói lên trần nhà, lười biếng lên tiếng:

"Cửa không khóa. Nhưng nếu cô định đứng đó để hứng gió lạnh thì tôi tính thêm tiền điện quạt."

Cô gái bước vào, gót giày nện xuống sàn gạch bông cũ kỹ. Cô ta đưa mắt quét qua chiếc ghế đối diện bàn làm việc của tôi – một chiếc ghế bọc da nhân tạo đã rách toạc lòi cả mút xốp màu vàng – rồi quyết định đứng thẳng.

"Trần Vũ?" Giọng cô ta trong trẻo, nhưng lạnh lùng, mang âm sắc của người quen ra lệnh.

"Tùy người gọi," tôi đáp, mắt vẫn không nhìn cô ta mà nhìn tàn thuốc đang đỏ rực. "Chủ nợ gọi tôi là thằng khốn. Công an phường gọi tôi là cựu đồng chí. Còn cô... nếu có tiền, cô có thể gọi tôi là thám tử."

Cô ta nhếch môi, một nụ cười mỉa mai ngắn ngủi:

"Tôi nghe nói anh từng là người giỏi nhất ở Đội Trọng án. Giờ nhìn anh giống một kẻ sắp chết đói hơn."

"Người giỏi nhất thường chết sớm hoặc kết thúc ở những nơi như thế này," tôi gạt tàn thuốc xuống đĩa. "Cô đến đây không phải để đánh giá nội thất hay bình phẩm nhan sắc của tôi. Vào việc đi. Năm phút đầu miễn phí. Từ phút thứ sáu, tôi tính năm trăm ngàn một giờ."

Cô gái không đôi co. Cô ta mở túi xách, rút ra một phong bì dày cộp ném thẳng xuống mặt bàn gỗ ép cong vênh của tôi.

Bộp một tiếng khô khốc.

Mép phong bì bung ra, để lộ những cọc tiền mệnh giá năm trăm ngàn còn thơm mùi mực in ngân hàng. Ít nhất là một trăm triệu. Một số tiền đủ để tôi trả nợ tiền nhà nửa năm và uống cà phê không cần nhìn giá.

"Tôi là Hoàng Yến," cô ta nói, khoanh hai tay trước ngực. "Cha tôi là Phạm Kiến Quốc."

Ngón tay tôi khẽ giật một cái. Điếu thuốc trên môi suýt rơi xuống vạt áo sơ mi.

Phạm Kiến Quốc.

Cái tên đó vừa xuất hiện trên trang nhất của tất cả các mặt báo lớn nhỏ suốt ba ngày qua. Chủ tịch Tập đoàn Bất động sản Quốc Cường, một trong những tay trùm địa ốc giàu có và nhiều tai tiếng nhất cái đất Sài Gòn này. Ba ngày trước, người ta tìm thấy ông ta chết trong tư thế treo cổ ngay tại phòng làm việc của căn hộ thông tầng rộng sáu trăm mét vuông ở tầng bốn mươi của tòa cao ốc trung tâm Quận 1.

Cảnh sát đã khám nghiệm, phong tỏa và nhanh chóng đưa ra kết luận sơ bộ: tự sát do áp lực tài chính sau khi hàng loạt dự án nghìn tỷ bị đóng băng. Một kết cục kinh điển cho những con thiêu thân trên thị trường bất động sản.

Hồ sơ đã chuẩn bị đóng lại.

Tôi ngước mắt nhìn Hoàng Yến, nhếch mép:

"Tôi đọc báo rồi. Đội Trọng án dưới sự chỉ đạo của Đội trưởng Lê Hoàng đã kết luận cha cô tự tử. Cửa phòng làm việc khóa trái từ bên trong bằng chốt điện tử, chìa khóa cơ dự phòng nằm trong két sắt, không có dấu vết đột nhập, không có dấu hiệu xô xát, camera hành lang ghi lại rõ ràng không một ai bước vào phòng từ tám giờ tối hôm trước cho đến khi người giúp việc phát hiện xác vào sáng hôm sau. Một phòng kín hoàn hảo. Cô muốn tôi làm gì? Tìm xem sợi dây thừng ông ấy dùng mua ở tiệm nào à?"

Hoàng Yến nghiến răng. Ánh mắt cô ta lóe lên tia giận dữ, nhưng đáy mắt lại ngập tràn nỗi sợ hãi.

"Ông ấy không tự tử."

"Đó là điều mà tất cả những đứa con nhà giàu đều nói khi cha họ phá sản và nhảy lầu hoặc thắt cổ," tôi lạnh lùng đáp. "Sự thật thường tàn nhẫn, tiểu thư à. Bố cô nợ ngân hàng hơn ba ngàn tỷ. Ông ấy chọn một cái chết sạch sẽ để lại đống nợ cho đám cổ đông. Đó là hành động hèn nhát, nhưng logic."

"Tôi bảo ông ấy không tự tử!" Hoàng Yến đột ngột cao giọng, bàn tay đập mạnh xuống bàn.

Mặt bàn rung lên, làm chiếc gạt tàn nảy nhẹ.

Cô ta thở dốc, lồng ngực phập phồng. Nhận ra mình vừa mất kiểm soát, cô ta vội vàng hít một hơi sâu, chỉnh lại vạt áo măng tô, cố gắng lấy lại vẻ bình thản giả tạo. Nhưng giọng nói của cô ta đã bắt đầu run rẩy:

"Cha tôi là một con cáo già. Ông ấy có thể tàn nhẫn, có thể lừa đảo, có thể bán đứng bất kỳ ai... nhưng ông ấy yêu mạng sống của mình hơn bất cứ thứ gì trên đời. Ông ấy vừa chuyển năm mươi triệu đô la vào một tài khoản bí mật ở Thụy Sĩ tuần trước. Người chuẩn bị trốn ra nước ngoài sống một đời vương giả không bao giờ tự nhét đầu vào một sợi dây thừng."

Tôi im lặng. Khói thuốc lượn lờ giữa hai chúng tôi.

Năm mươi triệu đô la. Nếu chi tiết này là thật, thì giả thuyết tự sát vì áp lực nợ nần của cảnh sát sụp đổ ngay từ nền móng. Nhưng Lê Hoàng và đội điều tra không phải lũ ngu. Họ có những chuyên gia tài chính hình sự hàng đầu. Nếu tài khoản đó tồn tại, họ đã tìm ra. Trừ khi... tài khoản đó hoàn toàn nằm ngoài hệ thống sổ sách chính thức.

"Tại sao cô không đưa thông tin này cho công an?" tôi hỏi.

"Vì tôi không tin họ," Hoàng Yến nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt sắc như dao cạo. "Và vì tôi biết, trong cái chết của cha tôi, có những bàn tay mà cảnh sát không dám chạm tới. Hoặc không muốn chạm tới."

"Và cô nghĩ một thằng thám tử què quặt, hết thời, sống trong cái hốc nước cống này thì dám chạm vào?" Tôi tự cười giễu mình. "Cô đánh giá tôi quá cao rồi, tiểu thư. Tôi bị tước huy hiệu ba năm trước vì đã khiến đồng đội mình chết. Tôi là một thằng thất bại."

"Tôi không cần một anh hùng," Hoàng Yến nghiến răng. "Tôi cần một con chó săn bị đuổi khỏi đàn. Một kẻ không còn gì để mất, một kẻ hiểu rõ cách làm việc của cảnh sát và biết cách chui rúc vào những góc tối nhất của thành phố này."

Cô ta thò tay vào túi áo măng tô lần nữa.

Lần này, thứ cô ta lấy ra không phải là tiền.

Đó là một bức ảnh cũ, mép giấy đã sờn rách và ố vàng vì thời gian và độ ẩm. Bức ảnh được bọc trong một túi ni lông nhỏ trong suốt, loại túi zip rẻ tiền mà người ta hay dùng để đựng thuốc viên.

Hoàng Yến đặt bức ảnh lên trên cọc tiền năm trăm ngàn.

"Bức ảnh này được tìm thấy ở đâu?" tôi hỏi, mắt dán chặt vào tấm ảnh.

"Trong miệng cha tôi," giọng Hoàng Yến hạ thấp xuống, lạnh buốt như hơi thở từ nhà xác. "Khi người ta hạ xác ông ấy xuống, miệng ông ấy ngậm chặt. Cảnh sát giám định pháp y cho rằng đó chỉ là phản xạ co cứng cơ mặt khi ngạt thở. Nhưng khi họ cạy miệng ông ấy ra tại nhà xác... bức ảnh này được cuộn tròn, nhét sâu trong cuống họng. Cảnh sát coi đó là một trò bệnh hoạn của người tự tử, họ lưu nó vào kho vật chứng phụ và chuẩn bị tiêu hủy cùng hồ sơ."

Tôi vươn tay, cầm chiếc túi ni lông lên.

Bức ảnh chụp một nhóm người đứng trước một tòa nhà cổ bằng gỗ kiểu Pháp, xung quanh là những cây thông mờ ảo trong sương mù. Phía trên cổng gỗ có một tấm biển đã bạc màu: "Mái ấm Hướng Dương - Đà Lạt, 2004".

Trong ảnh có khoảng chục đứa trẻ mặc áo len cũ kỹ, nụ cười ngây ngô, đứng vây quanh ba người đàn ông mặc âu phục chỉnh tề.

Một trong ba người đàn ông đó, đứng ở vị trí trung tâm, chính là Phạm Kiến Quốc thời trẻ. Khuôn mặt ba mươi tám tuổi đầy tham vọng và ngạo nghễ.

Nhưng điều khiến sống lưng tôi lạnh toát không phải là khung cảnh hoài niệm đó.

Khuôn mặt của Phạm Kiến Quốc trong ảnh đã bị ai đó dùng một cây bút dạ mực đỏ gạch chéo nát bấy. Vết mực đỏ tươi, khô quắt lại, cào rách cả lớp tráng bóng của giấy ảnh, nhìn như một vết thương đang rỉ máu. Hai người đàn ông đứng cạnh ông Quốc vẫn còn nguyên vẹn, mặt mày tươi cười rạng rỡ.

Tôi nhìn vết gạch chéo. Nét bút đâm xuống rất sâu, lực tay dứt khoát, kéo dài từ trán xuống tận cằm, rồi một nét ngang cắt ngang cổ họng.

Đây không phải là hành động bộc phát của một kẻ điên.

Đây là một bản án. Một bản án được tuyên từ hai mươi năm trước, và vừa được thi hành trên tầng bốn mươi của tòa penthouse sang trọng bậc nhất Sài Gòn.

"Cha cô từng làm gì ở Đà Lạt vào năm 2004?" Tôi ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang cố giấu vẻ hoảng loạn của Hoàng Yến.

Cô ta nuốt nước bọt. Yết hầu khẽ chuyển động. Ánh mắt cô ta đảo sang bên trái một phần mười giây trước khi nhìn lại tôi. Dấu hiệu kinh điển của sự che giấu.

"Tôi không biết," cô ta đáp, giọng hơi run. "Năm đó tôi mới năm tuổi. Tôi chỉ biết đó là khoảng thời gian cha tôi bắt đầu phất lên nhờ một dự án khu nghỉ dưỡng trên đó."

Tôi nhìn cô ta, không nói một lời. Tôi biết cô ta đang nói dối, hoặc ít nhất là giấu đi một nửa sự thật. Nhưng tôi không vạch trần. Trong cái nghề này, khách hàng không bao giờ nói thật toàn bộ. Họ chỉ đưa ra phần sự thật đủ để kéo bạn vào vũng lầy cùng họ.

Mưa bên ngoài vẫn đập điên cuồng vào cửa kính. Nước cống dưới hẻm chắc đã dâng lên ngập bậc tam cấp nhà dưới. Tiếng còi xe cứu thương từ đường lớn vọng vào, thê lương và đơn độc giữa đêm mưa Sài Gòn.

Tôi nhìn cọc tiền. Nhìn bức ảnh úa vàng với vết mực đỏ ngập ngụa mùi thù hận.

Tôi biết nếu nhận vụ này, tôi sẽ phải đối đầu với ai. Tôi sẽ phải đối đầu với Lê Hoàng, với toàn bộ Đội Trọng án, với những kẻ quyền lực đứng sau cái chết của Phạm Kiến Quốc, và tệ hơn cả... với một bóng ma đang ẩn nấp trong bóng tối, một kẻ đã lên kế hoạch suốt hai mươi năm để biến một vụ giết người man rợ thành một vụ tự sát hoàn hảo trong phòng kín.

Cái bẫy đã giương sẵn.

Và tôi đang tự nguyện bước vào.

Tôi dập tắt điếu thuốc lá vào đống tàn thuốc, với tay kéo cọc tiền về phía mình, rồi nhét chiếc túi ni lông đựng bức ảnh vào túi trong của chiếc áo khoác sờn rách.

"Hai điều kiện," tôi nhìn thẳng vào mặt Hoàng Yến, giọng khàn đặc.

"Anh nói đi."

"Thứ nhất, tôi làm việc theo cách của tôi. Không báo cáo định kỳ, không can thiệp vào phương pháp điều tra. Thứ hai..." Tôi dừng lại, chỉ tay vào cọc tiền. "Số tiền này chỉ là tiền cọc. Nếu tôi chứng minh được cha cô bị giết, cô nợ tôi một câu trả lời thật lòng về việc cô thực sự đang sợ hãi điều gì."

Hoàng Yến mím chặt môi. Cô ta nhìn tôi vài giây, rồi gật đầu dứt khoát:

"Được."

Cô ta quay lưng, gót giày lại nện cộc cộc trên sàn nhà rồi biến mất sau cánh cửa. Mùi nước hoa diên vĩ dần tan biến, nhường chỗ lại cho mùi ẩm mốc, mùi khói thuốc và mùi nước cống quen thuộc của Quận 4.

Tôi đứng dậy, bước lại gần cửa sổ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt xuyên qua màn mưa dày đặc, chiếc xe sang của Hoàng Yến từ từ lùi ra khỏi con hẻm ngập nước, rẽ ra đường lớn rồi mất hút.

Tôi rút bức ảnh ra khỏi túi áo, ngắm nhìn khuôn mặt bị gạch nát của Phạm Kiến Quốc dưới ánh đèn tuýp nhấp nháy sắp hỏng.

Vết gạch chéo màu đỏ như đang rỉ máu trong bóng tối.

Điện thoại trong túi quần tôi rung lên. Màn hình hiện lên một dãy số quen thuộc mà ba năm nay tôi hiếm khi nhìn thấy.

Lê Hoàng. Đội trưởng Đội Trọng án.

Tôi bấm nghe, chưa kịp mở miệng thì giọng nói đanh thép, lạnh lùng của gã đàn ông ở đầu dây bên kia đã vang lên át cả tiếng mưa:

"Vũ. Cậu vừa nhận tiền của con gái Phạm Kiến Quốc đúng không? Dừng lại ngay trước khi quá muộn. Vụ này không phải là thứ cậu có thể nhúng tay vào."

Tôi nhìn bức ảnh trong tay, cười khẽ một tiếng, rồi gằn từng chữ vào ống nghe:

"Hoàng này. Cậu bảo với mấy thằng pháp y của cậu... lần sau có khám nghiệm tử thi thì nhớ bảo họ banh miệng người chết ra mà nhìn cho kỹ."

Tôi cúp máy, không đợi gã trả lời.

Đêm nay, Sài Gòn mưa rất lớn. Và một trò chơi đẫm máu vừa mới bắt đầu.

0