Griffin Musk, Rosy Thank Và Elon Musk

Quyển 1: Mở Đầu

Chương 3: Cánh Cửa Dẫn Tới Ngày Mai

Đăng: 10/06/2026 15:57 834 từ 1 lượt đọc

CHƯƠNG 3

CÁNH CỬA DẪN TỚI NGÀY MAI

Ba ngày sau.

Một chiếc xe màu đen lặng lẽ lăn bánh trên con đường dẫn ra ngoại ô thành phố.

Ngồi bên trong xe là Griffin và Rosy.

Phía trước là Elon.

Không khí có chút bí ẩn.

Rosy nhìn qua cửa kính.

Cô thấy những cánh đồng rộng lớn đang lùi dần phía sau.

Những khu dân cư cũng biến mất.

Con đường càng lúc càng vắng.

Cuối cùng Rosy không nhịn được nữa.

Cô hỏi:

"Bác Elon, chúng ta đang đi đâu vậy ạ?"

Elon mỉm cười.

"Đến một nơi mà tương lai đang được xây dựng."

Rosy nhìn Griffin.

Griffin cũng lắc đầu.

Cậu hoàn toàn không biết gì.

Điều đó khiến Rosy càng tò mò hơn.

Sau gần một giờ đồng hồ.

Chiếc xe dừng lại.

Trước mặt họ là một khu phức hợp khổng lồ.

Những tòa nhà màu trắng bạc trải dài đến tận chân trời.

Các mái vòm bằng kính phản chiếu ánh nắng.

Những cột ăng-ten cao vút hướng lên bầu trời.

Xa xa.

Một vài cỗ máy khổng lồ đang hoạt động.

Rosy há hốc miệng.

"Đẹp quá..."

Elon bước xuống xe.

Ông nhìn công trình trước mặt như nhìn một người bạn cũ.

"Nơi này mới chỉ là khởi đầu."

Griffin hỏi:

"Khởi đầu của điều gì?"

Elon đáp:

"Một nền văn minh mới."

Cả hai im lặng.

Họ không biết phải trả lời thế nào.

Một nền văn minh mới.

Đó là một cụm từ quá lớn.

Lớn đến mức khó hình dung.

Elon dẫn hai người đi qua nhiều hành lang dài.

Trên các bức tường là những màn hình khổng lồ.

Các mô hình thành phố.

Các bản thiết kế nhà máy.

Các hệ thống năng lượng.

Các bản đồ hành tinh.

Tất cả hiện lên như những bức tranh của tương lai.

Rosy chợt dừng lại trước một hình ảnh.

Đó là một thành phố nằm dưới mái vòm trong suốt.

Bên ngoài là vùng đất đỏ.

Những dãy núi xa xa.

Một bầu trời màu cam nhạt.

Rosy hỏi:

"Đây là sao Hỏa sao?"

Elon gật đầu.

"Đúng vậy."

Rosy đứng nhìn rất lâu.

Cô chưa từng nghĩ mình sẽ thấy một hình ảnh đẹp như vậy.

Nó vừa xa lạ.

Vừa thân quen.

Như một giấc mơ đang học cách trở thành sự thật.

Griffin tiến lại gần.

"Con người thật sự sẽ sống ở đây sao?"

Elon nhìn mô hình.

"Có thể không phải ngày mai."

"Cũng có thể không phải mười năm nữa."

"Nhưng một ngày nào đó."

"Chắc chắn."

Griffin hỏi tiếp:

"Tại sao bác lại muốn điều đó đến vậy?"

Elon không trả lời ngay.

Ông nhìn về phía cửa kính.

Nơi bầu trời xanh trải dài bất tận.

Một lúc lâu sau.

Ông mới nói.

"Vì sự sống quá quý giá."

"Trái Đất đẹp."

"Nhưng nó mong manh."

"Nếu tất cả trứng đều nằm trong một chiếc giỏ."

"Thì chiếc giỏ đó không được phép rơi."

Rosy chợt hiểu.

Ông không chỉ nghĩ về hiện tại.

Ông đang nghĩ về hàng nghìn năm sau.

Đang nghĩ về những đứa trẻ chưa được sinh ra.

Đang nghĩ về những thế hệ mà ông sẽ không bao giờ gặp.

Đó là một cách yêu rất lạ.

Yêu những người chưa từng quen biết.

Yêu tương lai.

Yêu nhân loại.

Rosy bỗng hỏi:

"Nhưng nếu chúng ta đến được sao Hỏa."

"Liệu con người có hạnh phúc hơn không?"

Câu hỏi làm Elon bất ngờ.

Ông quay lại nhìn cô gái nhỏ.

Rồi bật cười.

"Cháu vừa hỏi một câu khó hơn tất cả các bài toán ở đây."

Rosy đỏ mặt.

Nhưng Elon vẫn tiếp tục.

"Không."

Ông trả lời.

"Không có hành tinh nào tạo ra hạnh phúc."

"Cũng không có công nghệ nào tạo ra hạnh phúc."

"Công nghệ chỉ tạo ra cơ hội."

"Hạnh phúc vẫn phải được tạo ra bởi con người."

Griffin im lặng suy nghĩ.

Rosy cũng vậy.

Một cơn gió nhẹ lướt qua hành lang kính.

Ánh mặt trời phản chiếu trên sàn nhà.

Mọi thứ bỗng trở nên rất yên tĩnh.

Giống như thời gian vừa chậm lại.

Bỗng nhiên.

Một giọng nói vang lên từ hệ thống loa.

"Trung tâm trí tuệ nhân tạo đã sẵn sàng."

Elon đứng dậy.

Ông nhìn Griffin.

Rồi nhìn Rosy.

Trong mắt ông xuất hiện một tia sáng rất khác.

Giống như một nhà thám hiểm sắp mở cánh cửa cuối cùng.

Ông nói:

"Đi thôi."

"Có một thứ mà hai đứa cần nhìn thấy."

"Một thứ có thể thay đổi thế kỷ này."

Rosy nuốt nước bọt.

Griffin hít sâu.

Không ai biết phía sau cánh cửa kia là gì.

Nhưng cả hai đều có cảm giác.

Rằng cuộc đời mình sắp bước sang một chương hoàn toàn mới.

Bởi đôi khi.

Một cánh cửa mở ra.

Không chỉ dẫn đến một căn phòng.

Mà dẫn tới cả một tương lai.

0
Ủng hộ tác giả Dương Thị Kim Thanh Nếu bạn yêu thích tác phẩm hãy ủng hộ mình một ly trà đào cam xả nhé. Cảm ơn mọi người rất nhiều...