Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 1: Rời Nhà
Đêm lạnh xộc vào qua khe liếp mục. Cái buốt đầu mùa từ bờ bãi sông lùa vào không một tiếng động, cứ thế len lỏi rồi đọng lại trên da thịt thành một lớp sương lạnh buốt. Trong gian nhà tranh, mùi tro tàn từ bếp lò tắt ngấm quyện với mùi đất ẩm mốc của nền nhà chưa nện kỹ, tạo nên thứ không khí tù đọng đến ngột ngạt.
Một bàn tay thô, chai sạn như vỏ cây đặt lên bờ vai gầy của đứa trẻ. Người đàn ông lay mạnh, dứt khoát nhưng ngón tay vẫn run rẩy:
– Dậy đi con.
Giọng người cha vừa cất lên đã lọt thỏm rồi tan biến vào bóng tối. Thằng bé khẽ cựa mình, tấm lưng nhỏ nhắn cố rúc sâu hơn vào ổ rơm lót dưới tấm chăn rách. Mắt nó dính chặt vào nhau vì giấc ngủ dở dang. Chưa bao giờ nó phải thức giấc vào cái giờ nhập nhoạng, lúc bóng đêm còn phủ kín thế này. Bản năng của đứa trẻ mách bảo có điều bất thường. Lồng ngực nó thắt lại. Nó lòm còm bò dậy, hai nắm tay dụi lấy dụi để vào hốc mắt, nhìn chằm chằm ra khoảng sân đen lờ mờ sương.
Không một lời giải thích, người cha nắm lấy cổ tay khẳng khiu của nó, dắt vào gian bếp. Ông ấn hai vai nó xuống chiếc ghế tre cũ đã bị mọt ăn rỗng một chân. Chiếc ghế nghiến xuống nền đất, phát ra những tiếng cót két, phá vỡ cái tĩnh mịch của bóng đêm.
Phía bếp củi, đốm lửa tàn đỏ hắt cái bóng của người mẹ lên vách đất loang lổ. Bà quay lại, đôi mắt đỏ hoe. Trên tay bà bưng bát cháo cám đặc nóng bốc khói nghi ngút — thứ cám vốn để nuôi lợn nhưng giờ là sinh mệnh của cả nhà. Bà đặt bát cháo xuống mặt bàn gỗ lấm lem, giọng run rẩy nhưng dồn dập:
– Ăn đi. Ăn nhanh lên con!
Thằng bé nhìn làn khói xám xịt, mùi cám nồng hăng xộc vào mũi làm nó lợm giọng. Nó lắc đầu, đẩy nhẹ bát cháo:
– Con không đói.
Người cha đứng sững bên cạnh như pho tượng, lặng lẽ và nặng nề. Bàn tay gầy guộc đặt lên vai con, lần này siết chặt, các ngón tay bấu sâu vào da thịt đến mức thằng bé cảm thấy đau, phải mím chặt môi để không bật ra tiếng.
– Ăn một miếng thôi cũng được. Đi đường xa... phải có cái bỏ bụng.
– Nhưng tại sao phải đi giờ này hả cha? – Nó ngước đôi mắt lên hỏi gặng, cố tìm một câu trả lời trong bóng tối.
Người cha không nhìn con. Lồng ngực ông phập phồng theo từng nhịp thở, rồi bật ra một tiếng thở dài thườn thượt. Bên bếp lửa, người mẹ vội vã quay mặt vào vách, vạt áo vá đẫm nước mắt quệt ngang gò má khắc khổ. Bà không khóc thành tiếng, chỉ có bờ vai run lên theo từng cái nấc.
***
Hai bóng người, một lớn một nhỏ, bước ra khỏi bậu cửa đất. Họ chìm vào màn đêm, bị nuốt chửng bởi sương lạnh. Nơi hiên nhà, người mẹ đứng như một khúc gỗ mục, đôi mắt đờ đẫn nhìn theo cái bóng gầy gò của đứa con trai đang dần hòa vào làn sương. Bà biết, chuyến đi này, ngày về xa xăm...
Rào... rào...
Tiếng bước chân hai cha con giẫm lên đá sỏi bờ đê vang lên đều đặn. Tiếng sột soạt của những con thú đêm giật mình trong bụi rậm, tiếng gió lùa qua bụi tre gai ken két càng làm tăng thêm vẻ cô độc. Suốt chặng đi, không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng thở nặng nề của người cha và tiếng nghiến răng cầm cự cái lạnh của đứa trẻ. Nó muốn nắm tay cha, nhưng tay ông giấu chặt trong áo.
Khi đường chân trời vừa hửng lên một vệt màu cam bầm như một vết rạch rỉ máu.
Dinh cơ của lão địa chủ sừng sững hiện ra như một khối gạch đá khổng lồ. Những bức tường thành cao vút, xám xịt bao bọc lấy lớp mái ngói vảy cá đỏ thẫm, bóng loáng sương đêm. Bốn cây cột lim đen kịt, to bằng cả vòng tay ôm đỡ lấy mái hiên tiền sảnh. Qua bờ tường cao quá đầu người, những chậu cây cảnh uốn lượn phô trương, thân cây vặn vẹo như những con rắn mình rồng, toát ra một thứ mùi vị giàu sang.
Thằng bé bất giác rùng mình, cái lạnh từ gạch đá xộc thẳng vào gan bàn chân trần nứt nẻ. Nó thu người lại, nhỏ nhoi như một con kiến trước cửa động lớn. Không để nó kịp sợ hãi, người cha dắt xốc nó đi qua lối đi nồng nặc mùi hoa nhài trắng muốt bên hông dinh thự – thứ mùi thơm thanh tao nhưng sao lúc này ngột ngạt đến thế – rồi hướng thẳng về phía cánh cửa sau bằng gỗ dày.
Cộc! Cộc! Cộc!
Nắm đấm thô kệch của người cha nện vào mặt gỗ. Âm thanh khô khốc rơi tõm vào im lặng. Sốt ruột, ông nghiến răng nện mạnh hơn, dùng cả lòng bàn tay vỗ dồn dập. Bôm! Bốp!
Lạch cạch! Tiếng then sắt to bản bên trong được kéo tuột ra, khô khốc. Cánh cửa nặng nề mở ra, rít lên một tiếng dài.
Đón hai cha con ở ngưỡng cửa là một người thanh niên cao gầy, mặc bộ áo nâu gọn gàng. Nước da anh ta sạm đen, cháy khét vì sương gió của kẻ quanh năm làm việc nặng ngoài đồng bãi. Trái với sự ngột ngạt của dinh cơ, gương mặt phong sương của người thanh niên ấy lại phẳng lặng, không có vẻ nhố nhăng, hống hách của kẻ làm tay sai đắc thế. Ánh mắt anh ta nhìn xuống đứa trẻ, trong một khoảnh khắc rất ngắn, thoáng qua một chút đồng cảm xót xa của kẻ cùng chung số kiếp.
Người thanh niên không nhìn người cha – kẻ vừa dắt tay bán đi khúc ruột của mình để trừ nợ. Ánh mắt anh ta dời thẳng xuống đứa trẻ đang run trong bộ quần áo vá. Sau một nhịp im lặng dài, anh cất tiếng, giọng trầm nhưng gọn:
– Thằng bé tên gì?
Người cha già giật mình thon thót như kẻ phạm tội bị bắt quả tang. Bàn tay ông bất giác nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của con trai, chặt đến mức các khớp xương trắng bệch ra. Ông mấp máy đôi môi, giọng lí nhí:
– Đen.
– Được rồi. Ông về đi.
Lời đuổi lạnh lùng nhưng không mang giọng điệu hách dịch.
Đến lúc này, năm ngón tay cứng đờ của người cha mới từ từ rã ra, buông thõng xuôi theo vạt áo. Mất đi hơi ấm duy nhất, Đen hẫng một nhịp.
Người cha đứng trân trân, bờ vai run lên nhè nhẹ. Bàn tay thô ráp, nứt nẻ nhẹ nhàng đặt lên chỏm tóc của thằng bé. Ông xoa nhẹ một cái. Chỉ một cái duy nhất như một lời từ biệt.
Rồi ông quay lưng, đi thẳng, không một lần ngoái đầu.
Ông bước rất nhanh, đôi chân trần bấm chặt xuống mặt đường sỏi. Đôi vai gầy còng xuống thấp hơn, đầu cúi gằm để giấu đi vệt nước mắt dọc ngang đang chảy vào những kẽ nứt nẻ trên gò má. Đen đứng lặng ở bậu cửa, mắt nhòe đi. Nó cứ đăm đắm nhìn theo cái bóng lưng khốn khổ của cha đang nhỏ dần, mờ đi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.