Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi
Chương 2: Người Anh
Mã đứng bên bực cửa đá đã mòn vẹt. Luồng hơi thở hóa thành một quầng khói nhạt trong lòng tay:
– Vào đi.
Cái bóng nhỏ thó của Đen lách qua khe cửa gỗ dày nặng. Gót chân trần của nó vừa chạm vào nền đất nện trong nhà đã vội rụt lại vì cái lạnh buốt sộc lên tận đỉnh đầu. Gian nhà đầu tiên hun hút tối. Những cây cột cái to hai người ôm đen bóng, dựng đứng như những thân cây cổ thụ chết khô trong rừng sâu. Đen cứ thế lầm lũi bước theo chiếc áo thâm của Mã, đi hết một dãy hành lang hẹp rồi lại rẽ vào một gian nhà khác rộng hơn, nghe rõ cả tiếng mọt nghiền gỗ ken két trên rường nhà.
Họ dừng lại trước một ngưỡng cửa sực mùi cám mốc và mỡ heo ôi. Bên trong là nhà ăn của hạng người làm mướn. Mấy chục con người vừa buông bát đũa, tiếng tre gõ vào lòng sành lách cách chưa dứt hẳn. Họ lục tục đứng dậy, người vớ lấy cái đòn gánh, người sửa lại chiếc nón rách, dạt ra phía cửa để chuẩn bị ra đồng.
Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến những bước chân chậm lại. Những đôi mắt kèm nhèm, đục ngầu đổ dồn vào cái dải áo tơi rách tả tơi trên vai Đen. Những cái đầu chụm lại, tiếng xầm xì to nhỏ nổi lên như tiếng muỗi vo ve trong bụi rậm. Có ngón tay đen đúa, cáu bẩn chỉ thẳng vào cái chỏm đầu khét nắng của nó, kèm theo một điệu cười khẩy nửa miệng. Đen cúi gằm, hai ngón chân cái bấm chặt lấy nhau, cố giấu bàn chân sứt sẹo dưới gấu quần cộc.
Khọt khẹt… Khú khụ…
Trận ho khan như cuốc kêu từ góc tối gian phòng thình lình dội đến. Thanh âm ấy mỏng, sắc, dội thẳng vào vách đất khiến những tiếng xầm xì tắt phụt. Đám gia nhân đứng sững trong một nhịp thở, rồi như chạm phải lôi thôi, họ vội vã cắm đầu lách nhanh qua cửa, không một ai dám ngoảnh mặt nhìn lại. Không gian dạt ra, trơ trọi lại chiếc bàn mộc mục chân ở góc phòng.
Mã khom lưng, hai tay chắp lại trước bụng, bước từng bước ngắn tiến về phía chiếc ghế tre. Trên ghế, lão quản gia đang ngồi bó gối. Da mặt lão vàng bủng như vỏ chanh héo, hai con mắt ti hí chỉ còn là hai đường chỉ mảnh ngập trong những nếp nhăn nhằng nhịt. Khi lão hớp một hớp nước chè đặc, cái miệng nhô ra phía trước nhai trèo trẹo, hai chòm râu mép dài dại như râu chuột thình lình giật giật theo từng nhịp nuốt.
– Bẩm ông… tôi dắt đứa mới về rồi ạ. – Giọng Mã lí nhí, đầu gối hơi chùng xuống.
Lão quản gia không thèm ngước mặt. Đôi mắt ti hí híp lại, quét một đường từ đỉnh đầu xuống tận bàn chân dính đầy đất cát của Đen. Lão nhổ một bãi nước trầu đỏ quạch xuống nền đất, giọng khàn như vịt đực:
– Tống nó ra chuồng trâu. Thằng Ngưu bị đuổi từ đêm qua rồi. Từ nay việc chăn dắt giao cho nó.
– Dạ… bẩm ông…
Mã cúi đầu nhận lời, nhưng mắt anh ta khẽ liếc qua cái bụng lép kẹp đang đánh trống liên hồi của đứa trẻ. Đen vẫn đứng trơ ra đó, hai bờ vai gầy gộc run lên bần bật dưới lớp áo tơi, hai môi mím chặt để ngăn tiếng răng đánh bò cạp. Mã mấp máy môi, đánh bạo tiến thêm nửa bước:
– Bẩm ông, thằng bé đi từ đêm… chưa có hạt cơm nào vào bụng…
Cái miệng nhai trèo trẹo của lão quản gia khựng lại. Hai con mắt ti hí chợt mở trừng, tròng mắt đục lộ ra những tia máu đỏ hằn lên sự cảnh cáo đanh ác. Lão không nói một lời, chỉ miết mạnh ngón tay cái gầy như rễ củi khô lên thành bát sành. Cái nhìn ấy khiến Mã im bặt, sống lưng cứng đờ. Anh ta vội vã chộp lấy cổ tay khẳng khiu của Đen, lôi xềnh xệch đứa trẻ ra phía cửa nách dẫn xuống chuồng trâu.
– Mã!
Tiếng gọi giật giọng từ phía sau khiến hai chiếc bóng đổ dài trên vách đất phải dừng sững. Lão quản gia rướn cái cổ gầy guộc về phía trước, hai chòm râu chuột lại giật lên:
– Mày xuống chỉ việc cho nó luôn. Việc đồng áng của mày lát nữa tao sai đứa khác. Mau khuất mắt!
Nói đoạn, cái bàn tay vàng bủng ấy hất ngược ra phía sau, xua đuổi như xua một đàn ruồi nhặng. Mã không dám phân trần nửa lời, vội vã kéo đứa trẻ bước nhanh vào khoảng sân sương muối mờ mịt phía trước.
Càng lùi ra phía sau phủ, sương mù càng quánh lại, quyện lấy cái mùi nồng nồng của rơm rữa và mùi phân gia súc lâu ngày không dọn. Hai cái bóng một lớn một nhỏ bước dính dấp trên con đường đất nhão nhoét vết chân trâu. Mặt Mã xám xịt như chì, hai hàm răng nghiến chặt, thỉnh thoảng lại vung chiếc roi mây quất khua khoắng vào không khí như để trút bớt cục tức nghẹn ở cổ.
Dãy chuồng trâu hiện ra dưới hốc mái tranh sụp xệ, mười mấy thớ thịt đen trùi trụi đang nhai lại sình sịch. Đứng sững giữa vũng sình là một con trâu mộng to khác thường, cặp sừng sần sùi uốn cong như hai thanh đại đao rỉ sét. Bộ lông nó đen nhẫy, lấm lem bùn đất, nhưng trên cổ lại thắt một sợi dây thừng bện chặt, treo lủng lẳng chiếc lục lạc bằng đồng thau đại. Cứ mỗi lần con vật hất hàm đuổi ruồi, tiếng đồng thau lại gõ vào nhau nghe lắc cắc.
Mùi phân trâu ngùn ngụt sọc thẳng vào mũi. Cái kích thích đê hèn ấy khiến cuống họng Đen co thắt, cái bụng lép kẹp bên trong lớp áo tơi bất giác đánh lô tô liên hồi, phát ra những tiếng sùng sục chói tai.
Mã dừng phắt lại, cái nhìn dòm ngó xéo qua mạng sườn gầy giơ xương của đứa trẻ. Anh ta quệt ngang dòng mồ hôi lạnh trên trán, giọng cộc cằn nhưng dịu đi nửa phần:
– Đứng đây dọn rơm. Gom cho sạch vào. Đợi tao.
Bóng áo thâm của Mã vừa khuất sau bờ dậu, Đen đã vớ lấy chiếc cào tre băm bổ bới vào đống rơm nhớp nháp. Đôi mắt nó thỉnh thoảng lại dại đi, nhìn trân trân vào con trâu mộng đeo lục lạc. Đứa trẻ bước chệch choạc, đánh bạo chìa bàn tay đầy vết ghẻ quờ quạng chạm vào cái ức ướt đẫm mồ hôi của con vật. Con trâu chớp mắt, luồng hơi nóng từ hai lỗ mũi to bằng hai miệng chén sục thẳng vào mặt Đen, phà ra mùi cỏ mục. Nó không húc, chỉ nghếch cái đầu nặng trịch sang một bên, để mặc cho những ngón tay gầy guộc của đứa trẻ miết nhẹ trên thớ da dày như tấm phản.
– Buông tay ra!
Mã từ ngoài hiên xộc vào, hơi thở đứt quãng. Anh ta giật phắt tay Đen lại, mặt cắt không còn giọt máu:
– Con trâu giống của cụ lớn đấy! Mày sờ bậy sờ bạ, nó thúc cho lòi ruột thì chớ, chứ rụng một sợi lông của nó thì cả nhà mày ba đời không đền nổi đâu.
Nhìn cái ngực phập phồng lo sợ của người đàn anh, Đen vội chúi đầu, giấu hai bàn tay ra sau mông. Mã không nói hai lời, cầm cây sào chọc mạnh vào chuồng, quát lớn:
– Tháo gióng! Dắt đàn ra đồng nhanh lên kẻo nắng sộc vào đầu.
Ra tới đồng chiêm, gió thốc từ ngã ba sông thổi bạt cái ngột ngạt của phủ địa chủ, nhưng đất dưới chân thì nứt nẻ, lởm chởm những gốc rạ sắc như chông. Đàn trâu vừa xổ chuồng đã tản ra các ngả, con thì vục mõm xuống vũng nước bùn ngầu bọt, con thì lững thững rỉa nốt những cọng cỏ héo úa bên mép mương. Đen đứng giữa khoảng không lồng lộng, cái nắng hanh hao của buổi sớm châm vào da thịt đau rát, chẳng thấy thư thái đâu, chỉ thấy cái đói khát mỗi lúc một cào xé tâm can.
Mã dắt Đen đến ngồi dưới bóng một cây đa cụt ngọn sát bìa rừng, nơi bóng đại ngàn như chực nuốt chửng dải đồng hoang.
Mã thọc bàn tay cáu bẩn vào ruột áo, lôi ra một mảnh lá chuối hơ lửa gói sơ sài mấy mẩu khoai lang luộc đã nguội ngắt, vỏ bong ra từng mảng xám xịt. Anh ta hất gói khoai sang phía Đen:
– Ăn đi. Ních một nửa thôi, nửa còn lại nhét vào bọc để dành đến giờ Ngọ. Không có thêm đâu.
Đen nhìn ba mẩu khoai sượng sùng, rồi nhìn cái bụng dẹp lép của Mã, bàn tay nó khựng lại giữa chừng:
– Còn anh?
– Tao nuốt đầy bụng từ đêm rồi. Ăn đi cho khuất mắt tao! – Mã quay mặt đi chỗ khác, nhổ một bãi nước bọt chát ngắt.
Đen không cầm khoai. Nó đặt gói lá xuống đất, hai con mắt sâu hoắm nhìn thẳng vào sống mũi gãy của người đối diện, môi mím chặt không nhúc nhích.
Cái bướng bỉnh lỳ lợm của đứa trẻ nhà nghèo khiến Mã thở dài một tiếng sườn sượt. Biết cái giống này có cạy mồm cũng chẳng chịu nuốt, anh ta gắt gỏng giật lấy một mẩu khoai nhỏ bằng đốt ngón tay, nhét tọt vào miệng nhai trèo trẹo như nhai rễ cây:
– Đấy! Sống rồi đấy! Ăn đi kẻo chết rũ ra đây tao lại phải vác xác.
Đen bấy giờ mới bốc mẩu khoai to nhất, cắn một miếng lớn. Khoai sượng ngắt, nghẹn ứ nơi cổ họng, nó phải dùng hai tay vuốt ngực mới nuốt trôi được vào bụng.
Hai con người ngồi bất động dưới gốc cây chết hụt, mắt thon thót dòm chừng mười mấy con trâu ngoài bãi, thỉnh thoảng thấy con nào bén mảng đến gần ruộng lúa liền phải chồm dậy quát tháo ầm ĩ. Khi nắng đã đứng bóng, Đen khẽ xê dịch chỗ ngồi, tiếng giọng khàn đặc hỏi nhỏ:
– Anh Mã… Lão Ngưu… sao lại bị đuổi thế anh?
Mã đang bẻ một nhánh củi khô, nghe hỏi liền khựng tay lại. Ánh mắt anh ta dại đi, nhìn đăm đăm vào khoảng không hun hút trước mặt. Một hồi lâu sau, luồng hơi thở dài từ mũi anh ta mới phát ra nằng nặng:
– Lão làm ở đây từ thời cụ thân sinh ra cụ lớn bây giờ. Lưng lão gù gập xuống như con tôm khố, hai con mắt thì mờ đục từ mùa lụt năm ngoái. Hôm kia lão lẩm cẩm thế nào, để con trâu mộng này lội qua đồng chiêm ăn mất vài ngọn lúa non của nhà lý trưởng…
Giọng Mã chùng xuống, nghe lạnh buốt như tiếng sương muối nhỏ xuống đất:
– Hôm qua lão quỳ bò ở sân đại bái, cụ lớn không thèm nhìn mặt, sai tuần đinh quật cho ba roi mây rồi tống cổ ra khỏi cổng. Thân già da bọc xương, giờ chẳng biết nằm còng queo ở bờ bụi nào. Họ hàng chết rục từ cái nạn đói năm Thân rồi, có còn ai đâu mà trông với cậy.
Cả không gian quanh gốc đa cụt ngọn bỗng im phăng phắc, đặc quánh lại trong cái nghèo đói và sự tàn bạo ẩn hiện. Chỉ còn tiếng một con chim lợn kêu văng vẳng từ phía rừng sâu và tiếng chiếc lục lạc đồng của con trâu mộng phát ra những tiếng lắc cắc… leng keng… đều đặn, nghe trơ trọi như tiếng gõ sạp của âm ty.
***
Nắng chiều nhuộm đỏ quạch một góc trời đồng chiêm, hắt những cái bóng dài ngoằn ngoèo, méo mó của đàn trâu lên những vách đất nứt nẻ. Đen nhìn trân trân vào cái bóng lép kẹp của chính mình gục xuống chân rạ. Một nỗi sợ hãi không hình thù thình lình bóp nghẹt lấy cuống họng nó. Nó muốn chạy, muốn cắm đầu lao về phía con sông ngoài bìa rừng để tìm đường về với gian nhà tranh dột nát của u bầm. Nhưng đôi bàn chân như có hàng vạn chiếc đinh rỉ đóng chặt xuống bùn. Ở quê, hai món nợ mướn đất của thầy nó vẫn còn sờ sờ ra đấy. Chỉ cần nó trốn đi, roi mây của tuần đinh và dây thừng của phủ địa chủ sẽ siết vào cổ hai thân già yếu ngay trong đêm. Thân phận con trâu, con ngựa đã đóng dấu lên lưng, biết ngày nào mới rũ sạch được vết chàm?
Một bàn tay thô ráp, đầy những vết chai sần vì cầm sào chọc ngựa bỗng đập mạnh xuống bả vai gầy của Đen, đau điếng. Mã không nhìn nó, mắt vẫn găm vào vũng bùn phía trước, giọng nói trầm đục, nhả ra từng lời nằng nặng qua kẽ răng:
– Ở cái phủ này, muốn sống thì phải câm cái mồm, cụp cái mắt. Đi đứng không được phát ra tiếng động, thưa gửi phải quỳ rạp dưới bực cửa đá. Quản gia sai một, không được làm hai. Đứa nào khôn ngoan thì sống, đứa nào thích ho he thì chuồng trâu là nơi chôn xác. Nhớ lấy mà giữ mạng.
Đêm buông xuống, nuốt chửng những bờ tre xơ xác. Trong gian nhà ngang hầm hập mùi mồ hôi chua loét và mùi mỡ ôi, ngọn đèn dầu lạc leo lét, tù mù hắt lên những gương mặt xám ngoét vì kiệt sức sau một ngày cày ải. Đen nép sát sau lưng Mã, lầm lũi lách qua những hàng chõng tre bốc mùi ẩm mốc. Mấy chục đôi mắt kèm nhèm, soi mói lại đổ dồn về phía cái áo tơi rách của đứa trẻ mới đến. Tiếng xầm xì lại nổi lên sột soạt như tiếng chuột rúc dưới gầm sàn.
Mã bất chợt dừng chân, cái lưng hơi khòm xuống che khuất hẳn cái bóng nhỏ thó của Đen. Anh ta đảo mắt nhìn quanh một lượt, rút chiếc gậy tre dắt bên hông đặt mạnh xuống cạnh mâm sành đầy những cọng rau muống già chát, giọng gằn lên vừa đủ cho ba chõng xung quanh nghe thấy:
– Thằng bé này từ nay ngủ chung chiếu với tôi. Việc chuồng trâu cụ lớn đã giao cho nó. Đứa nào thừa tay thừa chân muốn đụng vào nó, thì bước qua chiếc gậy này trước.
Đám người làm im lặng dạt ra, mấy cái đầu chụm lại xầm xì rồi cũng thôi, ai nấy lại vục đầu vào bát cơm hẩm. Đen ngồi thu rạp một góc trên chiếc chiếu rách nát ngửi mùi mốc, tai nó nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Hai hàng nước mắt nóng hổi, chát ngắt cứ thế âm thầm rỉ ra, thấm vào lớp áo tơi rách tả tơi. Nó quệt ngang dòng lệ, lòng thầm hiểu cái ơn này nặng tựa núi non, dẫu đến khi tóc bạc da mồi, trải qua trăm ngàn trận đòn roi biến động của cuộc đời, nó cũng chẳng thể nào giải nghĩa nổi vì sao giữa cái chốn lòng người cạn kiệt như phủ địa chủ, lại có một kẻ chịu đứng ra chắn nanh vuốt cho nó một cách vô điều kiện như vậy.
Những ngày sau, sương chưa tan, hai chiếc bóng đã dắt nhau ra đồng. Dưới chiếc roi tre quất chan chát của Mã và những cái tát nảy lửa mỗi khi để trâu ăn lách sang ruộng lúa, Đen lầm lũi học cách nhìn mây, nhìn cỏ. Đôi bàn tay nó rớm máu vì giật dây thừng, gót chân tứa máu vì dẫm phải gốc rạ sắc bén, nhưng tuyệt nhiên nó không hé răng nửa lời. Cái đói và nỗi sợ hãi đẩy bản năng sinh tồn của đứa trẻ lên tột cùng.
Chưa đầy bảy ngày, cái chỏm đầu khét nắng của Đen đã tự mình lùa được mười mấy thớ thịt đen trùi trụi ra đến bãi đồng chiêm mà không để lạc một con. Lão quản gia với đôi mắt ti hí như mắt chuột đứng trên bờ dậu nhìn xuống, cái miệng nhô ra nhai trèo trẹo khẽ hất hàm. Lão quăng thêm một sợi dây thừng bện chặt xuống đất, ra lệnh lạnh lùng:
– Từ mai, gom nốt đàn trâu phía ngõ Tây. Tổng cộng hai mươi hai con, mất một con tao chặt chân. Thằng Mã về chuồng ngựa, công việc bên đấy ứ đọng rồi.
Ngày chia nhau ra hai ngả, Mã dọn dẹp quần áo rách sang dãy nhà bên kia phủ. Hai anh em không có lấy một lời từ biệt sướt mướt. Giữa khoảng sân gạch rêu phong rộng lớn đầy rẫy những tị hiềm và cạm bẫy, họ chỉ kịp lướt qua nhau trong một nhịp thở. Mã đi trước, chiếc gậy tre gõ nhịp xuống nền gạch; Đen đi sau, vai quẩy chiếc sào chăn trâu nặng trịch. Nhưng cứ mỗi lần hai ánh mắt chạm nhau giữa khoảng sân đầy nắng hanh hao ấy, một cái gật đầu kín đáo, một ánh nhìn thâm trầm ấm áp lại thắp lên trong lòng họ một đốm lửa nhỏ, đủ sức bấu víu để dắt díu nhau đi qua những ngày tháng lam lũ, đày ải tiếp theo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.