Hành Trình Trở Về

Quyển 1: Đứa Trẻ Rời Đi

Chương 3: Cậu Mao

Đăng: 30/05/2026 22:25 1,586 từ 46 lượt đọc

Bên ngoài trời xám ngoét như một mảnh da trâu phơi héo. Những luồng gió bấc rít qua khe liếp, quất từng roi lạnh buốt vào cái sườn đồi trơ trụi. Gió tràn vào phủ, mang theo cái ẩm mục của cỏ đồng chết già. Sau ba tháng vùi mình trong cái lạnh cắt da của đất dữ, bờ vai đứa Đen đã kịp dày lên, thô ráp và đanh lại như một khúc củi gộc.


Dưới xó nhà ăn, ánh sáng ban mai chỉ là một vệt tù mù bám trên vách đất phủ đầy bồ hóng. Đen ngồi xổm, hai tay ghì chặt bát gốm sứt mẻ. Cậu cùng anh Mã mím môi húp sùm sụp thứ cháo loãng sặc mùi cám, cố nín thở để nuốt lấy chút hơi nóng ít ỏi trước khi cái rét cắt đứt mạch máu đầu ngón tay.


Rầm!


Cánh cửa gỗ bám đầy mạng nhện bị đạp thốc ra. Lão quản gia xộc vào, hơi thở hồng hộc phả ra làn khói trắng đục. Mặt lão quắt lại, hai chòm râu chuột giật nảy lên theo từng cái nuốt nước bọt. Lão trợn ngược mắt, rít qua kẽ răng:


– Thôi húp! Thôi ngay! Cậu quý tử... xe ngựa của cậu về đến ngã ba rồi!


Mấy chục con người đang nhai dở bỗng sững lại, tiếng húp cháo tắt nghẹn trong cổ họng. Không đợi những bộ mặt ngơ ngác kịp định thần, lão quản gia đã vung chiếc gậy gỗ nghiến, nện chan chát xuống sàn gạch:


– Buông hết cày cuốc xuống! Đứa nào đụng vào trâu bò giờ này ông cắt gân. Mau! Múc nước giếng, cọ sạch bong từng kẽ sân, lau cho cái phủ này không còn một vết ố. Đón cậu mà để dính một hạt bụi, tụi bây chuẩn bị tinh thần chịu lột da thế mạng!


Căn nhà ăn lập tức vỡ ra thành những tiếng chân cuống cuồng, nhớt nháp. Thân hình nhỏ thó của lão quản gia lao vun vút qua các dãy hành lang như một con thoi bọc trong lớp áo lụa mỡ gà. Lão chực chờ ở mọi ngóc ngách, đôi mắt láo liên như cú vọ, hễ thấy chỗ nào chưa vừa mắt là chiếc gậy lại vung lên. Lão nghiến răng, lầm bầm chửi rủa, bọt mép sủi ra hai bên khóe miệng.


Nơi gian bếp, hơi lửa táp lên đỏ rực nhưng không át nổi cái lạnh lẽo của uy quyền. Lão quản gia xông vào giữa đám đầu bếp đang mồ hôi nhễ nhại, dùng đầu gậy chọc mạnh vào mâm thịt, thúc giục nổi thêm lửa, lùng thêm sản vật. Lão lẩm bẩm một mình, giọng run lên vì vừa sợ vừa cuồng kính: "Cậu học chữ trên tỉnh lớn, ruột gan quen đồ sang trọng, cấm có được sơ sài..."


Giữa khoảng sân phủ đang rầm rập bóng người quét dọn, Đen và anh Mã vẫn đứng co rụt hai vai bên góc cột, hai bàn tay run rẩy bấu chặt gấu áo tơi. Ánh mắt lão quản gia bỗng quét trúng họ. Ngón tay gầy guộc như cành củi khô của lão chỉ thẳng vào mặt hai anh em, giọng gắt lên:


– Hai đứa bay! Cầm liềm ra đồng ngay! Chặt sạch cỏ tươi khuân đầy máng chuồng cho tao. Gom hết lũ trâu bò ngựa lại, nhốt chặt trong cũi, bắt chúng nó ngậm miệng ăn tại chỗ. Ngày hôm nay, tuyệt đối không được để một con súc vật nào lảng vảng ra đường làm bẩn mắt cậu chủ!


Hai bóng người gầy guộc lầm lũi dắt nhau ra khỏi chiếc cổng ngách bằng gỗ sến. Trên vai họ, đòn gánh tre kẽo kẹt gánh hai chiếc sọt, lưỡi liềm lạnh ngắt dắt bên hông. Vừa đặt chân ra dải đồng hoang, thoát khỏi cái bóng xám xịt của bức tường phủ đè nặng, anh Mã quay đầu lại, nhổ một bãi nước bọt đục ngầu xuống lối đi đầy cỏ dại. Khớp hàm anh nghiến chặt, bật ra một tiếng hậm hực qua kẽ răng:


– Rõ khéo bày trò! Lão chuột nhắt ấy sợ rụng cái ghế quản gia nên mới cuống lên cắn càn, chứ cậu Mao có thèm ngó ngàng gì đến mấy thứ bẩn thỉu này.


– Cậu Mao?


Đen thốt lên, giọng bạt đi trong tiếng gió rú. Đôi mắt nó ngơ ngác nhìn theo cái bóng cao gầy của người đồng hành.


– Ừ, cậu chủ Mao.


Anh Mã không ngoảnh lại, đầu gối khuỵu xuống mặt đất sũng nước. Bàn tay thô ráp của anh bấu chặt lấy một bụi cỏ mật đang héo rũ, tay kia vung liềm quật phầm phập. Tiếng kim loại bén ngót ăn vào gốc cỏ nghe sột soạt, lạnh lùng.


– Cậu ấy không giống lão già ăn thịt người kia đâu. Cơm nhạt, nhà bẩn... cậu ấy chẳng thèm bắt bẻ.


Lưỡi liềm chợt khựng lại giữa một búi gai ngập sương. Anh Mã dồn sức bẩy mạnh cổ tay, tiếng rễ cây đứt nghe sùng sục. Đen lẳng lặng cúi người, gom từng nhúm cỏ nhớt nháp, lạnh buốt vào lòng. Cái tên vừa lạ vừa xa xỉ ấy cứ râm ran trong đầu nó như một thứ bùa chú. Nó xê dịch đầu gối trên nền đất buốt, hỏi giật giọng:


– Cậu ấy... dữ lắm không anh?


Anh Mã đứng thẳng dậy. Dưới cái rét như kim châm của trời đông, những giọt nước đọng trên trán anh rơi dài xuống gò má xám ngắt. Nhìn về phía cánh đồng, ánh mắt người đàn ông lam lũ bỗng dịu lại, rười rượi như một đốm than sắp tàn dưới tro:


– Cậu ấy là người. Có máu, có lòng thương. Cậu ấy mà đặt chân về cái phủ này, lưng anh em mình coi như giữ được một bộ da lành lặn. Cứ đợi mà xem, khi cậu ấy ngồi vào sập gụ, cái gậy của lão quản gia chuột nhắt kia sẽ không còn đất mà vung bậy nữa đâu.


Hai đòn gánh tre oằn xuống, thớ gỗ rên lên ken két khi hai anh em quẩy hai sọt cỏ sũng sương bước qua cái cổng ngách hẹp. Chưa kịp trút gánh, từ phía con đường cái dẫn vào dinh cơ đã rộ lên tiếng sỏi đá bị nghiến nát vụn dưới móng sắt. Tiếng xích sắt cọ vào thành xe ngựa lạch cạch, dồn dập, xé cái tĩnh mịch của buổi sớm mùa đông. Cậu chủ đã về.


Anh Mã giật phắt vai Đen, lôi tuột nó nép vào sau gốc bụi ruối già xù xì bên hông sân chính. Hai bóng người nín bặt, dính chặt vào bờ tường lạnh ngắt, chỉ dám hé mắt qua kẽ lá rậm rạp. Từ trên bậc thềm đá xanh của gian nhà lớn, một bóng người lừng lững bước ra. Lão địa chủ. Đó là một khối thịt thâm xì, đồ sộ trong lớp áo gấm thêu chữ thọ chìm, cái bụng phệ chảy xệ xuống thắt lưng lụa, nhưng bờ vai rộng và cái cổ rụt lại vẫn lộ rõ vẻ bặm trợn của kẻ từng dùng dao búa cướp đất lập cơ đồ.


Đen thừ người ra, mắt đóng đinh vào cái bóng xám ấy. Hơn ba mươi ngày chôn chân ở cái phủ này, ăn cơm thừa, ngửi mùi phân súc vật, đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy diện mạo của kẻ chỉ cần một cái ho khan cũng đủ khiến cả gia đình nó rơi vào cảnh đầu đường xó chợ.


Cửa cỗ xe ngựa bọc bạt đen mở ra. Một đôi giày hạ xuống đất. Trái với vẻ thô bạo của người cha, cậu chủ Mao bước ra với vóc dáng đầy đặn, nước da trắng phao phao có phần nhợt nhạt của kẻ quanh năm giam mình trong phòng đọc sách. Cậu khoác chiếc áo vải thô màu xám tro, gương mặt tròn trịa, phảng phất những nét sầu muộn, chịu đựng của người đàn bà quá cố từng làm chính thất trong phủ này.


Nhìn hai dãy gia nhân đang quỳ mọp, trán chạm xuống nền gạch buốt giá, cậu Mao khẽ nhếch môi, bàn tay trắng trẻo xua nhẹ không trung, ra hiệu cho họ đứng dậy. Bên cạnh, lão địa chủ không nói một lời, chỉ khẽ hất hàm. Lão quản gia lập tức hiểu ý, cái bóng chuột nhắt của lão lại lao ra, vung tay xua đuổi đám người làm giải tán như đuổi đàn ruồi, trả lại sự im lìm cho khoảng sân rộng.


Cậu Mao bước tới trước mặt cha, cúi đầu làm lễ theo lối học trò tỉnh xa rồi đặt hai tay lên vai ông cụ. Lão địa chủ bật ra một tiếng cười trong lồng ngực, cái bàn tay hộ pháp gân guốc quệt mạnh lên bờ vai con trai, rồi cả hai quay lưng bước lên những bậc thềm.


Chính vào khoảnh khắc cái gót giày của cậu chủ sắp khuất sau cánh cửa gỗ lim, ánh mắt cậu bỗng lướt qua bụi ruối già. Cái nhìn dừng lại ngay vị trí của Đen. Không có một nét giận dữ, cũng không có sự khinh miệt của kẻ bề trên, khóe môi cậu Mao khẽ cong lên một nét cười bâng quơ, mờ ảo như sương khói mùa đông, rồi vách cửa tối tăm nuốt chửng lấy bóng dáng hai cha con lão địa chủ.

0