Hệ Thống Khai Linh

Chương 21: Hội Ngộ Lục Hộ Vệ Và Lôi Kiếp Trúc Cơ 1

Đăng: 25/08/2026 19:20 3,038 từ 1 lượt đọc

Năm đạo quang mang màu lam sậm tựa như năm thanh đao khổng lồ phạt ngang không trung, chém rách những tán lá xanh rì của đại ngàn hoang dã. Áp lực nặng nề từ tu sĩ Trúc Cơ cảnh cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ, đè nặng lên từng thớ gỗ xám bạc của Trần Bình An.

Dưới góc nhìn của một gốc mộc linh, thế giới không hề được dệt nên bởi ánh sáng hay màu sắc thông thường. Đó là một mạng lưới chằng chịt của các luồng khí tức, dao động nhiệt độ và chấn động âm ỉ truyền từ lòng đất. Trần Bình An cảm nhận rõ rệt từng hạt bụi li ti bị luồng áp lực kia thổi bay, cảm nhận được mặt đất đang rên rỉ dưới sức nặng của năm nguồn năng lượng xa lạ đang phóng tới.

Năm tu sĩ khoác trường bào thêu hình cành liễu xanh biếc của Lâm gia hạ xuống cách gốc cây non không đầy mười trượng. Lão giả đi đầu có gò má nhô cao, đôi mắt ti hí chứa đựng sự lạnh lùng của kẻ quen nhìn sinh mệnh như cỏ rác. Hắn quét mắt qua đống tro tàn và xác thịt còn chưa lạnh hẳn của toán tu sĩ đi trước, rồi dừng lại trên hai đầu linh thú thủ hộ.

"Huyết mạch dị tượng! Đôi cánh vàng kim kia... cùng với luồng hàn độc của con rắn trắng này..." Lão giả hô hấp dồn dập, cơ mặt giật mạnh vì phấn khích cực độ. "Tuyệt đối không phải yêu thú hoang dã thông thường! Chúng đã thức tỉnh viễn cổ linh huyết!"

"Trời ban cơ duyên! Bắt sống hai con nghiệt súc này, lột da rút xương, luyện hóa huyết mạch hiến tế cho tổ đường, Lâm gia ta sẽ có thêm hai hộ tộc thần thú!" Hắn thét lên, tiếng cười khàn đục tràn ngập lòng tham vô đáy.

"Lập trận! Mộc Diệp Kiếm Trận, vây khốn hai con yêu thú, chặt đứt gốc linh mộc phía sau!"

Bốn tu sĩ Trúc Cơ cảnh phía sau đồng loạt rút kiếm. Những thanh phi kiếm lấp lánh lam quang bay lượn trên không trung, đan xen thành một tấm lưới kiếm khí sắc bén. Đây là "Mộc Diệp Kiếm Trận" nổi tiếng của Lâm gia, lấy linh khí hệ mộc làm dẫn, hóa kiếm khí thành hàng ngàn lá liễu sắc bén tựa đao cạo, phủ kín bầu trời.

"Vù vù vù!"

Hàng ngàn chiếc lá kiếm màu xanh lục nhạt xoay tròn, rít gào lao xuống. Mặt đất xung quanh gốc cây của Trần Bình An bị cày xới, đất đá bắn tung tóe. Những vết chém sâu hoắm xuất hiện trên mặt đất đầy lá mục.

Đối mặt với kiếm trận dập dồn, Chim Ưng ngửa cổ rít dài. Thanh âm của nó bén nhọn xé rách màng nhĩ của đám tu sĩ. Đôi cánh vàng kim vỗ mạnh, nó hóa thành một luồng kim mang rực rỡ lao vút lên không trung. Sức mạnh huyết mạch Kim Sí Đại Bàng bộc phát, từng chiếc lông vũ trên cánh dựng đứng, hóa thành hàng vạn đạo kim mang sắc bén đối kháng trực diện với kiếm trận.

"Keng! Keng! Keng! Keng!"

Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang dội khắp bìa rừng. Những đạo lá kiếm màu lam sậm bị vuốt sắt của Chim Ưng bóp nát trên không trung. Tốc độ của nó quá nhanh, nhanh đến mức thần thức của các tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ hai, thứ ba không cách nào khóa chặt. Một tên tu sĩ cố gắng xoay chuyển phi kiếm để chặn đường bay của nó liền bị kình phong từ đôi cánh vàng quét trúng, hộ thể cương khí vỡ vụn, phải lùi lại mấy bước đầy chật vật.

Dưới mặt đất, Bạch Xà khổng lồ cuộn tròn thân mình bảo vệ phần gốc của Trần Bình An. Đôi cánh lam nhạt sau lưng nó khẽ vỗ, hàn khí thấu xương lập tức lan tỏa. Nó mở to cái miệng đỏ ngòm, phun ra một ngụm lam độc đậm đặc. Luồng hàn độc này không chỉ đông cứng vật chất, mà còn ăn mòn cả linh lực.

Khi tiếp xúc với kiếm trận, hàn khí bám chặt lấy những thanh phi kiếm, biến chúng thành những khối băng nặng nề rơi rụng xuống đất. Một tu sĩ Lâm gia đang điều khiển phi kiếm bỗng biến sắc, cảm nhận được linh lực bản mệnh dọc theo sợi chỉ thần thức bị đông cứng, nghịch lưu trở lại đan điền khiến hắn hộc ra một ngụm máu tươi.

Mặc dù có hai linh thú che chở, Trần Bình An vẫn cảm thấy một luồng chấn động dữ dội truyền qua hệ thống rễ sâu dưới lòng đất. Một vài kiếm khí lọt qua hàng phòng ngự, chém xước một cành non của hắn.

Cảm giác nhức nhối, nóng rực lan truyền dọc theo các thớ gỗ của hắn. Đó là lần đầu tiên cơ thể thực vật này cảm nhận được sự tổn hại thực sự. Cảm giác đau đớn ấy không giống như con người, nó chậm chạp nhưng âm ỉ, tựa như nhựa cây bị đun sôi trong huyết quản gỗ. Cơn đau này kích thích sâu vào các mạch dẫn tinh hoa, làm xáo trộn luồng mộc linh khí đang tuần hoàn bình ổn. Bản năng sinh tồn của một gốc thần thụ thức tỉnh, đi kèm với đó là sự tức giận lạnh lùng.

Lão giả Lâm gia thấy thế trận không suôn sẻ, sắc mặt trầm xuống. Hắn phất tay, một chiếc hồ lô màu xám tro bay ra từ túi trữ vật. Hắn lẩm nhẩm quyết pháp, hồ lô phun ra một luồng hỏa diễm màu đỏ tía – đây là "Tử Viêm Chân Hỏa" mà hắn đã tốn trăm năm luyện chế, chuyên dùng để khắc chế các loại mộc linh linh thảo.

"Đi! Thiêu rụi gốc cây kia cho bản tọa!" Lão giả chỉ tay. Luồng lửa tía hóa thành một con hỏa xà khổng lồ, mang theo nhiệt độ khủng khiếp lao thẳng về phía Trần Bình An. Khí nóng tràn ngập làm sương lạnh của Bạch Xà bốc hơi nghi ngút, tạo thành những làn khói trắng dày đặc.

Chim Ưng từ trên cao lao xuống, ý đồ dùng đôi cánh vàng kim dập tắt hỏa xà. Nhưng lão giả Lâm gia cười lạnh, bấm niệm thần chú, ba thanh phi kiếm khác từ tay áo hắn lao ra, hóa thành một tam giác kiếm trận chặn đứng Chim Ưng giữa không trung. Lực lượng Trúc Cơ ngũ tầng bộc phát hoàn toàn, áp chế Chim Ưng trong chốc lát.

Hỏa xà màu tía áp sát Trần Bình An. Bạch Xà phun ra một bức tường băng xanh để ngăn chặn, nhưng hỏa khắc thủy, nhiệt độ của Tử Viêm Chân Hỏa quá cao, bức tường băng nhanh chóng rạn nứt rồi tan chảy thành dòng nước nóng bỏng.

Trần Bình An nhìn con hỏa xà đang lao tới. Hắn biết mình không thể chỉ đứng nhìn. Dưới lòng đất, rễ cây xám bạc khổng lồ của hắn bắt đầu cử động.

Hắn cảm nhận được nguồn nước ngầm sâu dưới lòng đất mười trượng. Bằng ý chí của mình, hắn điều khiển rễ cây hấp thụ và bơm ngược dòng nước này lên với tốc độ kinh hoàng. Đồng thời, linh lực Luyện Khí tuôn trào dữ dội trong các thớ gỗ.

"Bùm!"

Mặt đất nứt toác. Ba chiếc rễ khổng lồ xông lên như ba con rồng đất. Chúng không trực tiếp va chạm với lửa, mà cuốn theo lượng lớn bùn nhão ẩm ướt và nguồn nước ngầm lạnh giá, tạo thành một lá chắn bùn nước khổng lồ bao bọc lấy thân cây. Con hỏa xà lao vào lá chắn, phát ra tiếng xèo xèo chói tai, sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn của toàn bộ tu sĩ.

Ngay trong màn sương mù đó, thần niệm của Trần Bình An lạnh lùng vang lên trong tâm thức hai linh thú: "Giết sạch không chừa một ai."

Nhận lệnh tôn thượng, Chim Ưng rít dài một tiếng hoang dã. Đôi cánh vàng kim của nó bỗng nhiên thu hẹp lại, rồi bộc phát ra một vòng tròn lưỡi đao không gian bằng ánh sáng vàng. Đây là thiên phú thần thông sơ cấp của Kim Sí Đại Bàng. Những lưỡi đao vàng kim xé rách không khí, dễ dàng cắt đứt tam giác kiếm trận của lão giả.

"Xoẹt!"

Nó xuất hiện ngay phía sau một tu sĩ đang bận duy trì kiếm trận. Móng vuốt sắc nhọn găm thẳng vào đỉnh đầu kẻ đó. Lực lượng cuồng bạo truyền vào, trực tiếp làm nổ tung linh đài của hắn. Thân xác vô lực rơi xuống, máu tươi nhuộm đỏ đất rừng.

Cùng lúc đó, Bạch Xà trườn nhanh qua lớp bùn nhão. Thân hình khổng lồ của nó linh hoạt đến đáng sợ. Một tu sĩ khác định rút lui bỗng thấy mặt đất dưới chân hóa thành đầm lầy sương lam. Lớp băng bén nhọn mọc lên từ lòng đất như những chông gai, đâm xuyên qua hai chân hắn. Hắn gào thét thảm thiết khi chất độc lam sắc nhanh chóng lan tràn, biến máu trong huyết quản hắn thành băng vụn.

Chiếc đuôi khổng lồ của Bạch Xà quất qua, đập tan xác hắn thành những mảnh vụn lấp lánh.

Hai tu sĩ Trúc Cơ còn lại kinh hoàng bạt vía. Kiếm trận hoàn toàn đổ vỡ. Họ quay đầu định chạy, nhưng rễ cây xám bạc của Trần Bình An đã phục kích sẵn từ dưới đất.

Đối với Trần Bình An, việc chiến đấu bằng rễ cây đem lại cảm giác vô cùng kỳ lạ. Hắn cảm thấy bản thân sở hữu hàng trăm cánh tay dài linh hoạt vô hạn, có thể luồn lách qua từng kẽ đá, cảm nhận được độ ấm và nhịp tim của con mồi khi chúng đặt chân lên đất.

Khi hai tên tu sĩ lọt vào phạm vi rễ cây, Trần Bình An siết chặt ý chí.

"Lên!"

Rễ cây sắc bén như những ngọn giáo thép đâm ngược từ dưới đất lên. Một tên tu sĩ bị đâm xuyên qua ngực, treo lơ lvvng trên không trung. Tên còn lại bị rễ cây quấn chặt lấy thân mình, lực siết khủng khiếp khiến xương sườn hắn gãy vụn từng khúc, lục phủ ngũ tạng nát bấy.

Chỉ trong chớp mắt, bốn tu sĩ Trúc Cơ đi cùng đã chết sạch.

Lão giả Lâm gia đứng trên cao chứng kiến cảnh tượng này, lá gan như muốn vỡ ra. Sự tự tin của một tu sĩ Trúc Cơ tầng thứ năm hoàn toàn sụp đổ. Hắn nhận ra gốc cây non xám bạc kia không phải là linh mộc vô hại, mà là một thực thể đáng sợ ẩn giấu cấm kỵ.

"Không thể nào... Yêu mộc này có thể điều khiển rễ cây tấn công tinh chuẩn như vậy... Đây là yêu vương phương nào?!"

Hắn không dám nghĩ thêm, cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ thẫm lên chiếc hồ lô bản mệnh. Hồ lô nổ tung, hóa thành một luồng huyết quang bao bọc lấy hắn. Huyết Độn Thuật! Hắn muốn dùng cái giá tổn hao năm mươi năm thọ nguyên để trốn thoát.

Nhưng Trần Bình An làm sao để hắn rời đi?

Thần thức mạnh mẽ của hắn khóa chặt lấy luồng huyết quang. Ý niệm chuyển động, chiếc rễ chủ to nhất, cứng cáp nhất của hắn – vốn ẩn sâu dưới lòng đất, tích lũy vô số linh khí mộc hệ – đột ngột lao ra.

Chiếc rễ này có đường kính bằng một vòng ôm tay người thường, vỏ ngoài phủ đầy những đường vân xám bạc sắc nét như vảy rồng. Nó di chuyển với tốc độ không tưởng, trực tiếp xuyên qua màn sương huyết quang, cuốn chặt lấy hai chân của lão giả.

"Rầm!"

Lão giả bị kéo giật ngược trở lại mặt đất từ trên không trung. Lực đập mạnh đến mức làm mặt đất lún xuống một hố sâu. Xương chân của hắn vỡ vụn dưới sức ép của rễ cây.

Lão giả gào thét thảm thiết, muốn vận dụng chân khí để giãy giụa, nhưng chiếc rễ cây xám bạc như một chiếc kìm sắt vạn năm, không hề lung lay. Chim Ưng đáp xuống, móng vuốt cắm ngập vào ngực hắn, triệt để khóa chặt mọi đường sống.

"Ngươi... ngươi rốt cuộc là thứ gì..." Lão giả nhìn chằm chằm vào gốc cây non xám bạc đang đứng lặng im, đôi mắt ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng trước khi rễ cây siết chặt cổ họng hắn, bẻ gãy sinh cơ.

Năm tu sĩ Trúc Cơ cảnh đã chết, nhưng huyết khí và tu vi của họ vẫn chưa tan biến hoàn toàn.

Trần Bình An vận chuyển linh lực trong thân cây, kích hoạt cơ chế nuốt chửng của hệ thống Vạn Vật Khai Linh. Từ dưới lòng đất, hàng ngàn, hàng vạn sợi rễ nhỏ li ti như những chiếc vòi hút siêu nhỏ bắt đầu vươn ra, đâm sâu vào các thi thể.

Cảm giác ấy ví như kẻ khát khô giữa sa mạc đột ngột được uống dòng suối ấm áp và ngọt lịm. Nhưng dòng suối này không phải là nước, mà là tinh hoa sinh mệnh của tu sĩ nhân tộc. Hắn cảm nhận được máu của họ đang được lọc qua lớp vỏ rễ, chuyển hóa thành linh dịch mộc hệ tinh thuần nhất. Quá trình hấp thụ này diễn ra vô cùng mãnh liệt, dòng năng lượng cuồn cuộn chảy dọc theo các mạch dẫn, khiến Trần Bình An cảm thấy cơ thể mình như đang được gột rửa từ sâu bên trong.

Chân khí Trúc Cơ cảnh cuồn cuộn chảy ngược vào thân cây.

Dòng linh lực này mang theo một chút tạp chất và oán niệm của người chết, nhưng khi đi qua hệ thống rễ và thân cây xám bạc của hắn, toàn bộ tạp chất đều bị đốt cháy bởi linh hỏa trong lõi cây. Chỉ còn lại năng lượng tinh thuần nhất chảy dọc theo các đường vân gỗ, làm cho dòng nhựa trong thân cây ấm nóng lên, tuần hoàn mạnh mẽ.

Mỗi một thớ gỗ của Trần Bình An bắt đầu trương nở. Hắn cảm nhận được thân thể mình đang lớn lên, lớp vỏ ngoài xám bạc nứt ra rồi nhanh chóng được bồi đắp bởi lớp vỏ mới cứng cáp hơn, ánh lên ánh kim loại lạnh lẽo. Tán lá của hắn xào xạc, mỗi chiếc lá xanh lục bắt đầu hấp thụ linh khí xung quanh mạnh mẽ hơn, tỏa ra một tầng hào quang mờ ảo.

Luyện Khí tầng thứ tám...
Luyện Khí tầng thứ chín...
Luyện Khí tầng thứ chín đỉnh phong!

Khi linh lực trong thân cây đạt tới đỉnh điểm, Trần Bình An bỗng cảm thấy một sự ngột ngạt cực độ. Trong lõi cây của hắn, dòng linh dịch cuồn cuộn va phải một bức tường vô hình, kiên cố và dày đặc.

Đó là vách ngăn cảnh giới giữa Luyện Khí và Trúc Cơ. Dòng linh lực liên tục va đập vào bức tường đó, tạo ra những tiếng động trầm đục vang lên ngay trong tâm thức của hắn. Hắn biết, chỉ cần tích lũy thêm một chút nữa, hoặc tìm được một cơ hội bộc phát, hắn sẽ phải đối mặt với ba đạo lôi kiếp để chính thức bước vào Trúc Cơ cảnh.

Trận chiến kết thúc, bìa rừng hoang vắng trở lại vẻ tĩnh mịch đáng sợ. Mùi máu tanh nồng nặc hòa quyện với mùi bùn đất ẩm ướt và tro tàn của Tử Viêm Chân Hỏa tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.

Hai đầu linh thú không hề có vẻ kiêu ngạo sau chiến thắng. Chim Ưng lặng lẽ thu lại đôi cánh vàng kim rực rỡ, đứng thẳng người như một hộ vệ trung thành nhất trên một nhánh rễ lớn của Trần Bình An. Đôi mắt vàng kim sắc lẹm của nó không ngừng quét qua mọi ngóc ngách xung quanh, cảnh giác với bất kỳ chuyển động nhỏ nào. Bạch Xà khổng lồ thì chầm chậm bò quanh gốc cây non xám bạc, thân hình dài hơn mười trượng cuộn tròn thành nhiều vòng bảo vệ vững chắc, đầu hướng ra ngoài, lưỡi đỏ khẽ phun ra thụt vào để cảm nhận luồng khí tức xa lạ.

Chúng biết, tôn thượng của chúng đang ở thời khắc mấu chốt nhất.

Trần Bình An đứng sừng sững giữa bìa rừng hoang vắng, lớp vỏ xám bạc mới hình thành liên tục lóe lên những tia sáng mộc linh tinh thuần. Sự im lặng bao trùm lên vạn vật xung quanh, ngay cả tiếng gió xào xạc thường ngày cũng hoàn toàn biến mất. Đám côn trùng hoang dã như cảm nhận được điềm báo đáng sợ, đồng loạt im hơi lặng tiếng.

Bầu trời phía trên bắt đầu có sự biến đổi dị thường.

Những đám mây xám xịt từ bốn phương tám hướng nhanh chóng tụ hội về, cuồn cuộn giao hòa rồi hóa thành một màu đen kịt như mực. Bầu trời thấp xuống, đè nặng áp lực khủng khiếp lên khu rừng hoang vắng.

"Ầm... Ầm..."

Tiếng sấm trầm đục rền vang từ sâu trong tầng mây đen, kéo theo những tia lôi điện màu xanh lam nhạt ngoằn ngoèo như những con rắn bạc khổng lồ đang uốn lượn. Thiên địa chi uy áp đặt xuống, khóa chặt lấy gốc thần mộc xám bạc của Trần Bình An.

Lôi kiếp Trúc Cơ cảnh đang hình thành. Ba đạo lôi kiếp mang theo sức mạnh thanh tẩy của thiên địa sắp sửa giáng xuống đầu cây non.

0