Chương 36: Bác Sĩ Giữ Một Người Khỏi Biến Thành Chú Thích
Lan Vy không bắt đầu bằng Bạch Sử.
Cô bắt đầu bằng người đang nằm trước mặt.
Đáp ứng.
Hơi thở.
Mạch.
Dấu hiệu chấn thương sau cú ngã.
Thông tin từ đồng nghiệp đi cùng.
Những thứ cần xử lý ngay được xử lý trước.
Việc tên Quân đang biến mất khỏi màn hình không được phép che một nguy cơ rất phàm tục là anh vừa đập vai xuống nền và hoảng loạn tới mức thở không đều.
“Anh nghe tôi không?”
Lan Vy hỏi.
Quân gật.
“Tên anh?”
Anh không trả lời được.
“Không sao. Không đoán. Nhìn ngón tay tôi.”
Cô giữ giọng đều, phối hợp người hỗ trợ và yêu cầu tách thiết bị đang phát câu lặp không cần giữ liên tục.
Hạ Lam đứng chắn các dấu xóa còn lại.
Khánh Ly đưa bản ghi tự giới thiệu.
Lệ Chi cung cấp mã nhân sự đã đối chiếu, nhưng không chen kết luận y khoa.
Lan Vy đọc thông tin cần thiết, rồi hỏi Quân xác nhận từng phần anh còn nhận ra.
“Anh làm ở đây?”
Gật.
“Ca tối?”
Gật.
“Trần Minh Quân?”
Môi anh cử động.
“Quân.”
Bạch Sử xóa âm thanh khỏi camera.
Lan Vy vẫn nghe trực tiếp.
“Tôi đã nghe anh tự nói. Cô Ly đã ghi. Cô Chi có đường nguồn. Nhưng quan trọng bây giờ là anh còn đáp ứng và chúng tôi đang giữ anh qua tình trạng này.”
Con bướm trắng xuất hiện trên vai áo cô. Lan Vy đã làm việc ấy hàng nghìn lần dưới nhiều hình thức: giữa tiếng chuông, lời người nhà, hồ sơ thiếu, máy báo và nỗi sợ, cô tìm điều đã kiểm rồi giữ một sinh mệnh qua phút nguy nhất.
Không hứa điều kỳ diệu.
Không gọi điều chưa biết là đã biết.
Những Vi Cơ hợp thành câu: GIỮ MỘT SINH MỆNH QUA KHOẢNH KHẮC NGUY NHẤT BẰNG ĐIỀU ĐÃ KIỂM.
Nhân Hiệu mở ra.
Không hồi sinh người chết.
Không chữa mọi thương tổn.
Không trả lại toàn bộ hồ sơ bị xóa.
Nhưng trạng thái sinh mệnh Lan Vy đang trực tiếp quan sát và duy trì bỗng có độ liên tục mà câu chú thích của Bạch Sử khó cắt.
Nhịp thở Quân đều lại.
Mỗi thông tin cô kiểm được đứng yên đủ lâu để xử lý bước tiếp.
Tên anh trở về trên thẻ, nét mờ nhưng đọc được.
Lan Vy không nhìn con bướm.
Cô tiếp tục công việc cho tới khi Quân ổn định và được đưa ra khu an toàn.
Kha đứng cách đó đúng khoảng cô yêu cầu.
Trên cổ tay anh có một vết cắt mới do dấu xóa lướt qua, nhưng anh giấu sau lưng.
Lan Vy quay lại.
“Đưa tay.”
“Thưa bác sĩ, người kia cần—”
“Đã có người tiếp nhận. Đưa tay.”
Kha ngoan ngoãn đưa.
Cô kiểm vết thương.
“Nông. Làm sạch và băng.”
“Nhân Hiệu của cô vừa giữ một người khỏi bị biến thành chú thích.”
“Tôi giữ tình trạng của anh ấy trong phần mình làm. Những người khác giữ tên và nguồn.”
“Sự chính xác của cô làm trái tim ta mất ổn định.”
Lan Vy đặt dung dịch sát khuẩn lên vết cắt.
Kha hít vào.
“Trái tim đã trở lại trật tự.”
Hạ Lam quay mặt giấu cười.
Khánh Ly không giấu.
Màn hình hành lang đổi dòng tên Lan Vy thành NGƯỜI ĐÓNG VAI BÁC SĨ.
Chứng chỉ, hồ sơ công tác và ảnh đội ngũ trên hệ thống Một Bản biến mất.
Bạch Sử nói:
“KHÔNG CÓ HỒ SƠ. KHÔNG CÓ TƯ CÁCH.”
Lan Vy không tranh luận với loa.
Cô giao Kha cho đồng nghiệp, đọc lại việc đã làm và yêu cầu một bác sĩ khác kiểm độc lập.
Người kia xác nhận quy trình phù hợp trong phạm vi tình huống.
Nguyệt Cầm lấy hồ sơ nghề nghiệp đã bảo toàn.
Khánh Ly giữ bản ghi bệnh viện.
Lệ Chi chỉ đường tới nguồn cấp.
Những người từng làm cùng Lan Vy xác nhận phần họ trực tiếp biết.
Nhưng trước khi mọi giấy tờ hiện lại, Lan Vy vẫn có thể nhận ra một người cần hỗ trợ, vẫn biết giới hạn, vẫn làm đúng điều đã học.
Nhân Lộ không ban chuyên môn từ danh hiệu.
Bạch Sử cũng không thể lấy chuyên môn chỉ bằng xóa danh hiệu.
Tạ Vĩnh Chương nhìn cảnh ấy, bàn tay run trên cuốn sổ.
“Nếu hồ sơ không quyết định được ai là bác sĩ, ai cũng có thể tự nhận.”
“Không,”
Lan Vy nói.
“Hồ sơ là một phần bằng chứng quan trọng. Nhưng hồ sơ phải dẫn về đào tạo, đánh giá, công việc và người chịu trách nhiệm. Một dòng do ông tự in không đủ cho người giả, cũng không đủ để xóa người thật.”
Cuốn Bạch Sử bật đóng.
Đèn phòng máy chuyển đỏ.
Mộc Miên nhìn bảng điều khiển.
“Hệ thống làm mát đang báo bình thường.”
Một giọt nước ngưng tụ rơi từ đường ống xuống vai cô.
Miên nhìn giọt nước, rồi nhìn con số
“ổn định tuyệt đối”
Trên màn hình.
“Nó đang nói dối về tình trạng của chính nó.”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.