Hệ Thống Sức Mạnh Việt Nam Nhân Lộ

Chương 35: Nữ Kiếm Sĩ Bảo Vệ Một Câu Chú Thích

Đăng: 23/08/2026 00:59 899 từ 1 lượt đọc
Chương 35: Nữ Kiếm sĩ bảo vệ một câu chú thích


Hạ Lam chặn dấu xóa bằng thanh kiếm tập.


Vũ khí gỗ không có Nhân Hiệu riêng.


Nó nứt ngay ở lần chạm đầu, nhưng góc Hạ Lam chọn làm dải trắng lệch qua vai người nhân viên thay vì xuyên vào hồ sơ tên anh.


“Lùi về cửa,”


Cô nói.


Người kia vẫn nhìn thẻ giả.


“Cô là người tấn công.”


“Có thể kiểm sau. Bây giờ lùi.”


Dấu xóa thứ hai cắt qua tấm thẻ tên trên ngực anh.


Chữ biến mất.


Hai đồng nghiệp nhìn sang, đột nhiên không nhớ người này tên gì, làm ca nào hay vì sao đang có mặt.


Hạ Lam kéo anh ra khỏi đường.


“Tên?”


Cô hỏi.


Người đàn ông mở miệng nhưng không nói được.


Không phải mất ngôn ngữ.


Mọi đường bên ngoài dẫn tới tên anh đang bị Bạch Sử xóa, khiến chính anh khó nắm lấy phần thông tin ấy.


Khánh Ly lia camera.


Bản ghi mười phút trước còn cảnh anh tự giới thiệu là Trần Minh Quân, kỹ thuật viên ca tối.


Lệ Chi kiểm danh sách nhân sự đã in, nối tên với mã thẻ và người xác nhận.


“Trần Minh Quân,”


Cô đọc.


“Mã NV-118. Có mặt lúc mười chín giờ mười tám. Nguồn: danh sách ca, camera cổng và lời tự giới thiệu đã ghi.”


Người đàn ông thở bật ra.


“Quân.”


Tên trở về vừa đủ để anh tự nói.


Một mảnh giấy nhỏ rơi khỏi hộp tài liệu Lệ Chi.


Đó là chú thích cho sơ đồ trung tâm: CỬA THOÁT PHÍA TÂY ĐƯỢC CHUYỂN SAU LẦN CẢI TẠO 2022.


XEM BẢN VẼ SỐ 6B.


Bạch Sử lập tức đưa ba dấu xóa về phía mảnh giấy.


Nếu chú thích mất, bản vẽ hiện tại sẽ chỉ tới một bức tường.


Những người đang rời đi có thể bị dồn vào lối cụt.


Hạ Lam đứng trước tờ giấy.


“Chỉ là chú thích,”


Vĩnh Chương nói.


“Bản chính đủ rồi.”


“Bản chính của ông chỉ sai đúng chỗ cần sống.”


Ba dấu xóa tấn công từ ba hướng.


Hạ Lam không nhanh hơn vô hạn.


Cô không có thân thể Đồng Thăng.


Cô chỉ là một kiếm sĩ vừa Tự Chứng, mang hàng chục năm phản xạ, vị trí và nhiệm vụ thật.


Cô gạt dải thứ nhất bằng phần kiếm chưa nứt.


Né dải thứ hai để nó không kéo mình rời vị trí.


Dùng chân hất một ghế kim loại vào đường dải thứ ba, không mong ghế chặn được quyền năng, chỉ cần nó thay đổi quỹ đạo đủ nửa nhịp. Kha từ bên phải vạch Bất Sát Sinh, giữ khả thể cả ba đòn đều có đường không chạm người.


Nhưng anh không đứng thay cô.


Hạ Lam xoay hông, bước đúng vào khoảng trống, đặt kiếm ngang.


Nhân Hiệu của cô xuất hiện ổn định.


Trong phạm vi một sải tay, mọi quỹ đạo hướng qua cô tới người hoặc vật cần bảo vệ trở nên rõ như đường vẽ.


Không phải vì thế giới cho cô tốc độ mới.


Vì hành động đứng giữa đã được cô làm, sửa và giữ qua cướp đường phố, phòng tập, đại hội, hẻm nhỏ và giờ là một phòng máy đang sửa lịch sử.


Tự Chứng không còn là khoảnh khắc hiếm.


Nó bước vào Thực Hành.


Hạ Lam chặn dải cuối.


Thanh kiếm gỗ gãy làm hai.


Tờ chú thích vẫn nguyên.


Mộc Miên đọc được nó, mở bản 6B và chỉ đúng cửa phía tây cho nhân viên.


Người tên Quân nhìn Hạ Lam.


“Cô… không tấn công chúng tôi.”


“Tự kiểm camera gốc sau.”


“Cảm ơn.”


“Đi.”


Ba nhân viên rời phòng theo lối thật.


Kha cúi xuống nhặt nửa kiếm gỗ, trao lại cho Hạ Lam bằng hai tay.


“Tiểu thư vừa bảo vệ một câu chú thích như bảo vệ vương miện.”


“Câu đó chỉ cửa thoát.”


“Vì vậy đáng hơn nhiều vương miện.”


Hạ Lam nhìn anh một nhịp, rồi lấy nửa kiếm còn lại gõ vào vai.


“Tập trung.”


“Một lời khen bị từ chối nhưng không hoàn lại.”


Bạch Sử đổi cảnh camera.


Trên màn hình, Hạ Lam vẫn là kẻ tấn công.


Nhưng dưới mỗi đoạn giả, chuỗi nguồn của Khánh Ly tự hiện: góc thứ hai, giờ, danh sách nhân sự, lời của Quân.


Người xem có đường tự kiểm.


Quyền năng của bản giả yếu đi.


Tạ Vĩnh Chương siết cuốn sổ.


Đường Trục Chứng quanh ông méo mạnh.


“Các người đang làm hệ thống không thể vận hành. Mỗi quyết định sẽ phải mở lại vô hạn.”


Nguyệt Cầm đáp:


“Không. Bản vận hành vẫn dùng. Chỉ không được nói những bản trước chưa từng có.”


“Mâu thuẫn sẽ quay lại.”


“Vậy xử lý mâu thuẫn. Không xử lý lịch sử bằng cách giết nhân chứng.”


Ở hành lang, một tiếng ngã vang lên.


Lan Vy vừa tới cửa thì thấy kỹ thuật viên Quân quỵ xuống.


Thẻ tên anh lại trắng, lần này cả hồ sơ sinh tồn trên hệ thống đang bị thu thành một dòng chú thích: NHÂN SỰ PHỤ - KHÔNG CẦN GIỮ LIÊN TỤC.


Cô đặt túi xuống, quỳ cạnh anh.


“Tôi là bác sĩ Lan Vy,”


Cô nói.


“Anh nhìn tôi. Chúng ta kiểm từng thứ một.”

0