Chương 18: Người Cha Của Những Cánh Bướm
Bất Sát Sinh Kiếm chém xuống.
Không có kiếm khí.
Không có vụ nổ.
Thanh sắt đập vào sàn sân khấu, phát ra một tiếng keng trong trẻo đến vô lý.
Tiếng ấy đi qua loa, qua điện thoại, qua từng con bướm xám và dừng ở khoảng rất nhỏ giữa một mệnh lệnh với quyết định làm theo.
Khoảng đó vốn luôn tồn tại.
Nhựt Kha chỉ khiến nó có thể được nhìn thấy.
Mỗi người trong hội trường bỗng đứng trên một sân khấu riêng.
Không có Phú Chứng.
Không có Nhân Đế.
Không có khán giả phán xét.
Trước mặt họ chỉ là một con bướm trắng và câu hỏi: VIỆC GÌ TRONG ĐỜI BẠN ĐÃ THẬT SỰ ĐƯỢC LÀM, ĐƯỢC SỬA VÀ ĐƯỢC GIỮ LẠI?
Không ai buộc phải trả lời.
Người không tìm được gì vẫn có quyền im lặng.
Người thấy toàn thất bại vẫn có thể bắt đầu từ ngày mai.
Người muốn rời đi thấy cửa.
Người cần giúp đỡ thấy thẻ trắng trong tay.
Người quyết định ở lại cũng biết đó là quyết định của mình, không phải tiếng vang từ sân khấu trung tâm.
Ánh vàng của Phú vỡ thành hàng nghìn sợi mảnh.
Ông ta quỳ một gối, mắt vẫn dán vào Kha.
“Anh… làm sao?”
Kha chống thanh sắt để đứng.
Vết thương ở tay không nặng, nhưng việc mở cùng lúc quá nhiều
“khả thể không bị ép”
Khiến cả hình dáng anh nhòe như một ảo ảnh cũ.
“Ngươi hỏi cảnh giới?”
Phú nhìn đàn bướm phủ kín trần hội trường.
“Anh là Trường Nhân?”
“Không.”
“Kế Mệnh?”
“Cao hơn.”
“Không thể. Anh mới hai mươi chín.”
Kha cười mệt.
“Tài năng trẻ.”
Anh giơ chín ngón tay, rồi nhận ra một tay đang cầm kiếm nên cách trình bày không tiện.
Anh đổi sang nói thẳng:
“Nhân Cực. Cảnh chín. Cảnh cuối.”
Khán giả nghe thấy qua luồng phát.
Hàng triệu bình luận lập tức hỏi cảnh mười ở đâu.
Kha quay thẳng về camera của Khánh Ly.
“Không có cảnh mười. Không có bán bước trên Nhân Cực. Không có Đại Nhân Cực. Ai mở khóa học cảnh mười, xin gửi địa chỉ cho Nguyệt Cầm.”
Nguyệt Cầm đứng ở bàn điều phối, đáp qua bộ đàm:
“Đừng gửi. Tôi không nhận tư vấn miễn phí.”
Một phần hội trường bật cười.
Tiếng cười không cao cả, nhưng nó phá nốt nhịp thôi miên còn lại.
Phú nhìn Kha, vừa sợ vừa tham.
“Nếu anh đã ở đỉnh, tại sao không khiến cả thế giới nghe lời?”
“Vì đó không phải đường của ta.”
“Anh có thể giàu hơn mọi người.”
“Ta từng kiếm được sáu triệu trong một đêm diễn.”
“Chỉ sáu triệu?”
“Chưa trừ tiền thuê chim.”
“Anh đang lãng phí quyền năng!”
Kha nghiêng đầu.
“Một người chỉ gọi thứ khác biệt với lòng tham của mình là lãng phí.”
Câu nói vừa có nguy cơ trở nên triết lý thì thanh sắt trong tay anh cong thêm và bật ngược, đập nhẹ vào vành mũ đang nằm dưới đất.
Chiếc mũ bay lên úp thẳng vào mặt Kha.
Anh im hai giây, gỡ mũ ra.
“Bất Sát Sinh phản đối diễn văn dài.”
Khánh Ly cười đến lệch khung hình.
Lan Vy nghe qua bộ đàm, lắc đầu.
Hạ Lam cuối cùng lên được mép sân khấu, nhìn Kha còn đứng vững rồi mới hạ vai.
Mộc Miên giữ nguồn dự phòng chạy trong giới hạn.
Nguyệt Cầm đánh dấu thời điểm Phú công khai thừa nhận kiểm soát luồng âm thanh.
Nhân Cực không cho Kha mọi năng lực.
Anh không biết chẩn đoán bệnh.
Không sửa được hệ thống điện.
Không giữ nổi một đám đông nếu những người khác không mở lối, bảo toàn bằng chứng, chăm người gặp nạn và khẳng định quyền tự nguyện.
Anh cũng không có năng lượng vô hạn; Nhân Hiệu không phải bể mana.
Điều anh có là chiều sâu của một Trục Chứng đã được thực tại công nhận đến tận cùng. Ngay cả khi một quy luật, một đám đông hay một sân khấu cố tuyên bố chỉ có một cách mọi việc phải diễn ra, Kha vẫn có thể giữ cho một khả thể khác tồn tại.
Anh đã không tạo Nhân Lộ từ hư vô.
Suốt lịch sử, con người từng có những khoảnh khắc Tự Chứng rời rạc mà không gọi tên được. Kha là người đầu tiên đi hết cấu trúc, gom Vi Cơ thành ngôn ngữ, xác định các ngưỡng, nhận ra giới hạn và mở một Lời Mời đủ rộng để thực tại công nhận con đường ấy cho mọi người. Anh là người tạo ra Nhân Lộ như một con đường có thể được biết, được dạy và được tự bước.
Không phải người phát sức mạnh.
Người Cha Của Những Cánh Bướm không sinh ra con người mới.
Anh chỉ nuôi những khả thể mong manh cho đến khi chúng đủ sức tự bay.
Phú vẫn cố đứng dậy.
Con bướm vàng đen trên trán ông ta giãy mạnh.
“Tôi đã Tự Chứng. Anh không thể lấy khỏi tôi.”
“Đúng.”
“Vậy tôi chưa thua.”
“Cũng đúng.”
“Anh không trừng phạt tôi?”
“Những việc khác có người khác xử lý theo hồ sơ, thỏa thuận và quy định của thế giới phàm tục.”
Kha chỉ Nguyệt Cầm đang giữ một tập tài liệu dày.
“Ta thấy ngươi nên sợ cô ấy hơn.”
Nguyệt Cầm mỉm cười với Phú.
Ông ta tái mặt.
Kha ngồi xổm trước Phú.
“Trục Chứng thật của ngươi là tổ chức sự chú ý. Nó không bắt ngươi phải lừa người khác rằng mình đang cứu họ. Nếu thừa nhận điều mình đã thật sự trở thành, ngươi có thể sửa.”
“Để làm người dẫn chương trình?”
“Một nghề đáng kính nếu làm tử tế.”
“Sau khi tôi đã đứng trước cả thế giới?”
“Cả thế giới vừa quay lưng. Trên phương diện dữ liệu, ngươi đang có phản hồi rất rõ.”
Phú nhìn quanh.
Người rời hội trường, người ngồi lại giúp nhau, người xóa ứng dụng.
Không ai nhìn ông như vị thầy nữa.
Con bướm vàng đen nứt một đường.
Phú không nhận lời.
Ông giật thiết bị điều khiển khỏi bàn, định chạy vào cánh gà.
Một khung đèn bị nhiễu mất chốt, rơi đúng lối.
Kha lao tới, đẩy Phú ra.
Hạ Lam lao nhanh hơn.
Cô đứng giữa khung đèn và cả hai người, kiếm tập chặn dây treo lệch một nhịp.
Kha dùng Bất Sát Sinh bẩy khung sang bên.
Mộc Miên cắt đúng nguồn điều khiển.
Cả khối kim loại rơi xuống khoảng trống, không trúng ai.
Hạ Lam quay sang Kha.
“Anh vừa cứu hắn?”
“Anh hùng.”
“Đồ ngốc.”
“Ta đã nói không hoàn toàn.”
Lan Vy chạy lên, nắm tay bị thương của Kha.
Anh lập tức đứng thẳng, dịu giọng:
“Thưa bác sĩ, chỉ là vết xước nhỏ.”
“Im.”
“Tuân lệnh.”
Cô làm sạch và băng vết thương, động tác chắc tay.
Kha không rút tay, dù khi Lan Vy siết băng anh nhăn mặt.
Khánh Ly quay cảnh đó nhưng hạ ống kính khi bắt gặp ánh mắt anh.
Mộc Miên đến kiểm thanh sắt, tuyên bố cần nắn lại.
Nguyệt Cầm thông báo anh sắp phải ký sáu bản tường trình.
Hạ Lam giữ chiếc mũ không cho anh trốn.
Kha nhìn bốn người phụ nữ vây quanh, rồi nhìn Nguyệt Cầm đang tiến tới thành người thứ năm.
“Ta có một tin vui,”
Anh nói.
“Gì?”
Cả năm hỏi, không đồng nhịp nhưng cùng đáng sợ.
“Hoàng gia cuối cùng đã có nội các.”
Năm giọng nói cùng đáp:
“Không.”
Phía trên họ, đàn bướm trắng bay ra khỏi trung tâm sự kiện, tỏa về mọi hướng trên bầu trời thành phố.
Lần này, chúng không mang lời mời của riêng Kha.
Chúng mang những lựa chọn mà mười hai nghìn người vừa tự lấy lại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.