Khởi Nguyên Huyết Lộ

Chương 6: Cốt Tủy Thiêu Thân, Nghịch Chuyển Thông Mạch

Đăng: 26/05/2026 00:01 2,439 từ 2 lượt đọc

Bỏ lại sau lưng những lời can ngăn đầy lo lắng của Viên Lục và ánh nhìn hoài nghi của bộ lạc, bản năng sinh tồn thực dụng đến tàn nhẫn của một kẻ đơn độc nơi biên thùy đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí Viên Chân. Hắn biết rõ, rào chắn bằng gỗ lim có thể sụp đổ một lần nữa, và thần linh ngoài kia chưa bao giờ ban phước cho kẻ yếu. Gió từ đại ngàn Đông Hoang thổi về, mang theo hơi thở khô cằn của đất cát và mùi nồng ngai ngái của lá mục như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thực tại. Nếu không tự biến mình thành kẻ đi săn, thì đến đợt thú triều tiếp theo, kẻ nằm lại trong vũng máu chính là hắn.

Thiếu niên mười sáu tuổi vác thanh mộc thương bọc sắt sứt mẻ trên vai, sải bước chân vững chãi, dứt khoát đi thẳng về phía căn nhà đá trống trải của mình nơi góc Tây bộ lạc. Hắn không nhìn sang hai bên tộc nhân đang lầm lũi khiêng gỗ, cũng không ngoái lại nhìn gian dược phòng đầy tiếng rên xiết. Đầu óc hắn lúc này trống rỗng nhưng lại cực kỳ tập trung, một trạng thái tĩnh lặng đến lạnh người sau một cơn chấn động tâm lý quá lớn. Từng bước chân của hắn nện xuống nền đất đá thô ráp đều đặn, như nhịp gõ của số phận. Kể từ khoảnh khắc định mệnh này, con đường võ đạo đầy máu và lửa của hắn chính thức bắt đầu, một đi không trở lại.

Đẩy cửa bước vào gian nhà đá, Viên Chân lập tức cài then chốt chặt, nhốt mình trong một không gian tĩnh mịch chỉ có ánh sáng vàng vọt lọt qua khe đá. Căn phòng bốn bề vách đá xám xịt, lạnh lẽo, cô quạnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng gió rít qua những khe hở nhỏ. Hắn quỳ sụp xuống nền đất bên cạnh chiếc giường rơm thô sơ, dùng bàn tay sưng đỏ còn rỉ máu từ trận chiến đêm qua cẩn thận bới sâu vào gầm giường. Từ dưới lớp đất nện có dấu vết mới đào xới, hắn kéo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ phủ đầy bụi bặm.

Hộp gỗ này là di vật duy nhất mà cha mẹ hắn, những chiến binh kiên cường của Viên Thôn, đã dùng chính mạng sống của mình đổi lấy từ sâu trong Thiên Diệp Cổ Lâm trước khi ngã xuống. Trên mặt hộp, những đường vân gỗ đã mòn vẹt, loang lổ vết thời gian. Nắp hộp mở ra, bên trong có ba bình gốm nhỏ thô mộc, nhưng lúc này hai bình đã hoàn toàn trống rỗng. Suốt hai năm qua, Viên Chân đã bí mật dùng hết hai bình để ngâm tắm, âm thầm tích lũy và gột rửa nhục thân, thành công đẩy tu vi từ một phàm nhân tiến thẳng lên Sơ Kỳ Đỉnh Phong.

Bây giờ, trong hộp chỉ còn lại một bình cuối cùng.

Đó là cốt tủy dịch cô đặc, tinh luyện từ tủy xương của yêu thú chứa linh tính, thô bạo và hung hãn. Thông thường tại vành đai biên thùy như Viên Thôn, một bình này đủ để võ giả dùng trong nửa năm bằng cách nhỏ từng giọt vào vạc thuốc tắm nhằm hấp thu từ từ qua da. Bởi vì tủy dịch chưa được thanh lọc hoàn toàn, nó vẫn chứa đầy tạp chất và huyết độc. Nếu uống trực tiếp, dược lực bạo ngược sẽ lập tức thiêu rụi kinh mạch, khiến mạch máu vỡ tung mà chết.

Nhưng Viên Chân không còn thời gian. Ba tháng để vượt qua hai giai đoạn nhỏ, từ Sơ Kỳ Đỉnh Phong đả thông kinh mạch bước vào ngưỡng cửa Hậu Kỳ là chuyện viển vông nếu tu luyện thông thường. Muốn nghịch thiên cải mệnh, hắn phải dùng đến phương pháp cực đoan nhất, đó là dùng tính mạng làm tiền cược. Tuy nhiên, nhục thân phàm trần không thể chịu đựng toàn bộ dược lực cùng một lúc, hắn bắt buộc phải chia bình tủy dịch này thành từng ngụm nhỏ để thuần hóa từ từ.

Viên Chân ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh, đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ đóng băng. Hắn mở nút da thú, mùi tanh nồng chát đắng, nồng nặc dã tính của thú dữ lập tức xộc thẳng vào mũi, làm lay động lớp bụi bặm bám trên vách đá. Hắn ghé miệng vào cổ bình, cẩn thận nghiêng một góc nhỏ, nuốt xuống ngụm thứ nhất.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể.

Dược lực thô bạo lập tức bộc phát trong dạ dày như nham thạch nóng bỏng phá vỡ miệng núi lửa. Nơi lồng ngực, ngọn tâm hỏa bị kích thích mạnh mẽ, lồng ngực Viên Chân nện lên rầm rập, tim đập liên hồi như tiếng trống trận dồn dập. Khí huyết dâng trào cuồn cuộn đến mức kinh người, vượt xa giới hạn chịu đựng của một thiếu niên Sơ Kỳ Đỉnh Phong. Hắn cảm giác như có hàng ngàn con kiến lửa, hàng vạn mũi kim châm đang điên cuồng cắn xé, đâm thọc dọc theo các gân mạch ngầm dưới da. Từng sợi gân xanh nổi rần rật, giật lên từng hồi tựa như những con giun đất trong chảo lửa bỏng rát. Từ các lỗ chân lông, mồ hôi hòa cùng tạp chất xám xịt hôi hám rỉ ra cuồn cuộn, bốc lên thành một làn sương mờ nóng rực, vương vất khắp gian phòng tối.

Nỗi đau thấu xương tủy khiến thần trí hắn lung lay dữ dội, tầm nhìn nhòe đi, trước mắt tối sầm lại như sụp đổ. Nhưng chính vào khoảnh khắc ranh giới sinh tử ấy, hình ảnh lồng ngực bị chiếc sừng của Cự Giáp Tê đâm nát của Viên Đại đêm qua lại hiện lên rõ mồn một. Tiếng rên xiết của năm mươi tộc nhân đã ngã xuống như gáo nước đá dội thẳng vào tâm thức, cưỡng ép hắn phải mở to đôi mắt đỏ ngầu, giữ chặt lấy chút lý trí cuối cùng. Hắn không thể chết khi chưa thể tự cầm thương bảo hộ chính mình.

Viên Chân cắn chặt răng đến bật máu tươi nơi khóe môi, vị chát đắng của máu quyện với mùi tủy dịch kích thích dã tính trong người hắn. Hắn bắt đầu vận chuyển bộ công pháp Hoàng cấp duy nhất của bộ lạc là Viên Huyết Quyết. Hắn dùng ý niệm lì lợm gom luồng huyết khí thô bạo từ tim thành một dòng, ép chúng chảy dọc qua các đại mạch rồi đổ về lắng đọng tại đan điền dưới bụng. Từ đây, dòng năng lượng nóng bỏng giống như một mũi khoan thép, bắt đầu oanh kích vào hệ thống kinh mạch nhánh đang bế tắc. Tiếng gầm rú trầm thấp vang lên bên trong cơ thể hắn. Năng lượng tiêu hao dần, đả thông và nới rộng mười hai chu thiên đầu tiên của ngụm thứ nhất.

Không cho bản thân một giây nghỉ ngơi, Viên Chân nâng bình gốm lên, dốc vào miệng ngụm thứ hai với lượng dịch thể nhiều hơn, huyết độc đậm đặc hơn.

Cơn đau đớn lần này ập đến với sức tàn phá khủng khiếp gấp đôi, tựa như vạn đao băm vằn, như có vô số lưỡi dao rỉ sét đang nạo từng thớ thịt từ bên trong. Huyết độc dã thú điên cuồng ăn mòn vách mạch, nỗ lực xé rách khí huyết toàn thân. Khóe mắt, mũi và tai của Viên Chân bắt đầu rỉ ra những vệt máu tươi roi rói, thấm xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống nền nhà đá xám. Hắn cắn răng chịu đựng xương cốt kêu kèn kẹt, những khớp xương như bị bẻ gãy rồi nghiền nát, tiếp tục vận hành Viên Huyết Quyết từ chu thiên thứ mười ba đến chu thiên thứ hai mươi tư.

Dòng huyết khí tại đan điền sẫm màu dưới áp lực cao, điên cuồng oanh kích xung quanh tứ chi. Vách mạch phàm trần bị áp lực xé rạn nứt, máu tươi tràn ra nội tạng làm hắn nghẹn giọng, lồng ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng. Thế nhưng dược lực hồi dưỡng của cốt tủy dịch lập tức ùa tới, vừa phá vừa vá, nới rộng và rèn đúc vách mạch trở nên dày dặn, dẻo dai hơn. Sự giằng co giữa phá hủy và tái tạo diễn ra điên cuồng. Toàn thân hắn ngứa ngáy dữ dội từ trong xương tủy, một thứ cảm giác bứt rứt, đau đớn tột cùng như có hàng triệu con độc trùng đang đục khoét, gặm nhấm cốt tủy mà không cách nào cào gãi được.

Khi chu thiên thứ hai mươi tư hoàn thành, Viên Chân đã biến thành một huyết nhân thực sự. Máu, mồ hôi và tạp chất kết thành một lớp vỏ bọc thô ráp, bốc mùi hôi thối dính bết trên da. Ý thức hắn đã trở nên mơ hồ, lơ lửng giữa khoảng không đen tối, nhưng bản năng sinh tồn tàn nhẫn và thù hận đối với sự yếu đuối thúc giục hắn không được dừng lại. Hắn ngửa cổ, dùng chút sức tàn cuối cùng dốc cạn ngụm thứ ba, ngụm cuối cùng của bình cốt tủy dịch.

Một tiếng nổ lớn lại chấn động toàn thân.

Cơn đau vượt qua giới hạn chịu đựng của con người chính thức giáng xuống. Toàn thân Viên Chân đỏ rực như một con tôm luộc, da thịt sưng phồng lên, những mạch máu dưới da nổi rõ mồn một như mạng lưới hồng hoang hung tợn. Huyết độc hung hãn trực tiếp tấn công thẳng vào tâm mạch, khiến ngọn tâm hỏa chao đảo dữ dội, lung lay sắp tắt như ngọn đèn trước gió bão. Hàm răng hắn nghiền chặt vào nhau đến mức run rẩy, cả cơ thể co giật từng hồi trên mặt đất lạnh lẽo.

Hắn tự gầm thét thầm lặng trong lòng rằng bản thân không thể ngã xuống. Một tiếng gầm thét vô thanh vang lên, chấn động cả linh hồn. Viên Chân điều động toàn bộ tinh binh huyết khí còn sót lại, điên cuồng vận hành mười hai chu thiên cuối cùng. Dòng huyết khí biến thành một con giao long hung bạo, mang theo ý chí bất khuất của hắn lao thẳng vào những điểm bế tắc cuối cùng trên hệ thống kinh mạch tứ chi.

Đến chu thiên thứ ba mươi sáu, một chuỗi âm thanh rạn nứt giòn giã đột ngột vang lên từ sâu trong cơ thể hắn, như tiếng xích sắt ngàn năm bị chặt đứt. Lớp vách ngăn bế tắc bấy lâu nay giữa Sơ Kỳ và Trung Kỳ hoàn toàn vỡ vụn. Huyết khí đả thông hoàn chỉnh một mạng lưới lộ tuyến thông suốt từ tim, đi qua ba mươi sáu đại mạch nhánh ở tứ chi rồi quy tụ ngược về đan điền một cách hoàn mỹ.

Vào giờ Ngọ ngày hôm đó, khi ánh mặt trời từ đỉnh đầu đứng bóng, xuyên qua kẽ hở vách đá chiếu thẳng một vệt sáng rực rỡ xuống gian phòng, sau đúng hai canh giờ chịu đựng sự hành hạ tàn khốc của địa ngục trần gian, Viên Chân đột ngột mở bừng mắt. Từ trong đôi mắt đen sâu thẫm, một tia tinh mang sắc lạnh như lưỡi kiếm lóe lên, xé rách bóng tối mờ mịt rồi từ từ tắt lịm. Hắn thở ra một hơi dài, luồng hơi thở xám xịt mang theo tạp chất bốc ra, bắn thẳng về phía trước như một mũi tên khí dài một thước rồi mới tan biến vào không khí.

Viên Chân chính thức bước chân vào Đệ Nhất Cảnh Trung Kỳ, cảnh giới Thông Mạch.

Lúc này, dòng huyết khí trong cơ thể hắn cuồn cuộn chảy trôi như sông nhỏ ra biển, liên tục tỏa ra một nguồn nhiệt lượng ấm áp, bao phủ và xoa dịu toàn bộ nhục thân vừa trải qua một trận tàn phá dữ dội. Sự sưng tấy và đau nhức trên lòng bàn tay giảm bớt một cách thần kỳ, các vết rách tự động khép miệng, bong ra lớp da chết mang theo máu đông. Nhục thân dưới sự tôi luyện của cốt tủy dịch trở nên săn chắc hơn, các thớ cơ co rút lại, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ cùng sự linh hoạt của một võ giả có thể một mình địch năm địch mười người thường.

Thế nhưng, Viên Chân không hề nở một nụ cười, gương mặt phẳng lặng đến đáng sợ. Hắn nhìn bình gốm rỗng tuếch nằm chơ vơ trong hộp gỗ. Tài nguyên duy nhất cha mẹ để lại đã hoàn toàn cạn kiệt, mà khoảng cách đến ngưỡng cửa Hậu Kỳ vẫn còn quá xa. Nỗi cay đắng và bất lực đè nặng lên lồng ngực hắn.

Viên Chân lập tức đứng dậy, giật tung then cửa lao ra giếng nước lạnh phía sau nhà. Hắn múc từng gáo nước dội xối xả để gột sạch lớp vỏ bọc đen kịt, hôi hám trên người, để lộ ra làn da mới săn chắc, bóng bẩy như đồng đúc. Hắn vác theo thanh mộc thương bọc sắt sứt mẻ, dứt khoát bước thẳng ra sân tập nhỏ đầy đất cát phía sau nhà. Ánh nắng giờ Ngọ chói chang, rực rỡ đổ xuống thân hình thẳng tắp như ngọn trường thương của hắn, hắt bóng một vệt dài cô độc trên mặt đất hoang sơ.

Hắn bắt đầu đâm thương. Một thương, hai thương, một trăm thương. Tiếng xé gió rít lên vù vù, phá vỡ không gian vắng lặng của góc Tây bộ lạc. Mỗi một đường thương đâm ra đều mang theo sự dứt khoát, điên cuồng và chuẩn xác. Hắn biết, để kịp theo chân đội săn lớn vào lòng Thiên Diệp Cổ Lâm hung tàn, hắn phải ép bản thân vào trạng thái tôi luyện khắc nghiệt nhất. Sự biến đổi của vị thiếu niên mười sáu tuổi lúc này chính là bước chuyển mình đầu tiên và tàn nhẫn của một con mãnh thú, bắt đầu tự mài giũa nanh vuốt của riêng mình giữa đại ngàn Đông Hoang vĩ đại.

0