Khu ổ chuột số 9

Quyển 1: Thiên Đạo Tinh Không

Chương 5: Diêm Vương Sư

Đăng: 12/07/2026 15:48 3,548 từ 1 lượt đọc

Thoát khỏi cái sự lộn xộn của khu chợ phế liệu Vũ Long lại kéo sụp mũ trùm, trở về thông qua con hẻm tối tăm nối liền với phân khu Nam Hạ.


Mùi hóa chất, tiếng ồn ào nhạt dần nhường chỗ cho mùi rêu đặc trưng bám trên những bức tường bê tông nứt nẻ. Không gian tối tăm chỉ có chút ánh sáng neon xanh đỏ hắt ra từ những biển hiệu dọc đường.


Vừa đi vừa có sự giúp sức của Đại Thành Toán Pháp, Vũ Long thầm tính toán cách sử dụng của hai món đồ chơi là Thấu Kính Khúc Xạ Hạt và Van Điều Áp Nhiệt Hạch. Bản thiết kế liên tục được vẽ và xoá trong đầu.


Hắn đang phác thảo một bản thiết kế đầy táo bạo, nếu được tích hợp vào thanh đoản côn và dẫn năng lượng lôi điện qua đó hắn có thể tạo ra một lưỡi dao nhiệt đủ sức cắt qua lớp giáp cơ khí mỏng.


Đột nhiên bước chân của Vũ Long chậm lại rồi dừng hẳn.


Tiếng nước nhỏ giọt ranh từ mái nhà xuống đất tạo ra những âm thanh tí tách đều đặn. Nhưng Vũ Long ngửi thấy một thứ mùi tanh phảng phất trong gió, lại còn thêm âm thanh ma sát rất nhỏ của kim loại cọ vào gạch đá kèm theo tiếng rè rè của một lõi pin đang rò rỉ điện áp. Âm thanh ấy phát ra từ phía bên trên.


Kéttt... Phịch!


Một bóng đen nặng nề thả xuống từ độ cao bốn mét, đáp ngay trước mặt Vũ Long, chặn lối đi trước mặt của con hẻm. Bùn đất và nước dưới chân văng tung tóe.


Gã tháo mũ trùm lộ ra khuôn mặt gầy gò xám ngoét như người chết. Nhìn bề ngoài chẳng khác gì những tên lưu manh ở Nam Hạ, nhưng điểm khác biệt nằm ở hai cánh tay cơ khí thô kệch vươn ra từ dưới lớp áo khoác.


Những pít-tông thủy lực dọc theo cẳng tay thép rít lên những tiếng xì xì, nhả ra luồng khí trắng đục. Bàn tay sắt của gã to gấp ba lần người thường, các khớp ngón tay là những lưỡi kim loại vát nhọn bám đầy dầu máy.


"Mày là thằng nào?" Vũ Long khàn giọng.


"Tao là ai không quan trọng."


Gã cười khùng khục đồng thời giơ nắm đấm sắt ra trước mặt, chỉ vào Vũ Long.


“Bỏ đồ trong túi của mày ra đây. Tao không có thói quen nói nhiều."


Vũ Long im lặng nhìn chằm chằm vào gã. Ngay từ lúc cảm thấy có gì đó không ổn hắn đã mở tâm thức của Đại Thành Toán Pháp và thấy ngay trên đầu mình có một ai dường như đang chờ hắn đến. Võng mạc quét một vòng, nhìn cánh tay cơ khí có vẻ nguy hiểm nhưng thực tế chỉ là một món đồ chơi chắp vá đầy rẫy sơ hở.


Áp suất thủy lực ở cánh tay phải đang vượt ngưỡng an toàn 15% trong khi dây dẫn điện nối với pin ở bắp tay trái lại bị mòn một nửa lớp cách điện.


Tay phải Vũ Long siết chặt thanh đoản côn bên hông. "Tao cũng không nói nhiều đâu thằng mặt xám." Vũ Long hạ giọng.


Lời vừa dứt chân Vũ Long đã co gập lại, cơ bắp được 36 thức luyện thể rèn luyện bạo phát. Cơ thể gầy gò của hắn lao đi như một viên đạn hướng thẳng về phía trước.


"Tìm chết!" “Thằng mặt xám” rống lên.


Gã vung cánh tay phải khổng lồ mang theo động năng của một tạ thép giáng thẳng xuống. Tiếng gió rít gào, nếu trúng đòn này đầu Vũ Long sẽ nát bấy như quả dưa hấu.


Vũ Long đột ngột hạ thấp trọng tâm rồi trượt một đường dài trên mặt đất trơn trượt, luồn qua dưới cánh tay sắt của gã mặt xám trong gang tấc.


Nhưng Vũ Long đã đánh giá thấp phản xạ của gã. Cánh tay cơ khí bên phải đột ngột gập lại xoè ra lưỡi dao găm sáng loá. Gã vung lực chém ngang một đường.


Xoẹt!


Vũ Long vội uốn người né tránh nhưng lưỡi dao vẫn sượt qua bả vai khiến máu tươi lập tức ứa ra. Gã mặt xám không bỏ lỡ cơ hội vung cánh tay trái còn lại lên. Gã xoay vai, dùng cùi chỏ sắt đâm thẳng vào mạn sườn trái của Vũ Long — đúng vị trí bị thương của hắn.


RẮC!


Vũ Long cảm thấy một luồng xung lực bạo liệt xuyên qua lớp băng gạc, bẻ gãy đoạn xương vừa lành. Cơn đau điếng người làm hắn bị phân tâm, chưa kịp điều khiển dòng năng lượng lôi điện thì đã bị đánh bật ngửa, văng mạnh vào bức tường gạch sau lưng.


Dạ dày Vũ Long cuộn trào, máu tanh trào lên cuống họng. Hắn khuỵu gối xuống, ôm chặt mạn sườn, hơi thở đứt quãng.


"Chết!" Gã mặt xám rút lưỡi dao găm dồn Vũ Long vào đường cùng.


Vũ Long ôm lấy mạn sườn, ánh mắt hằn lên những tia máu đỏ sọc. Hắn kích hoạt tâm thức đến cực hạn. Thế giới mờ đi chỉ còn lại những dải sóng từ trường tỏa ra từ cỗ máy trên người gã mặt xám.


Hắn thấy áp suất thủy lực tay phải gã đang tăng vọt nhưng điểm yếu chí mạng nằm ở cuộn dây dẫn bên tay trái.


Vũ Long gồng mình, đạp mạnh chân phải vào tường gạch, mượn lực đẩy phản hồi bắn ngược cơ thể sang trái.


Gã mặt xám theo phản xạ vung cánh tay phải đang quá tải áp suất theo một cú tát ngang uy lực.


VÚT!


Cánh tay sắt sượt qua mặt Vũ Long. Ngay khoảnh khắc gã xoay người theo quán tính Vũ Long chớp lấy cơ hội tung cú đá cực mạnh vào khớp gối không bọc thép của gã.


RẮC!


Tiếng xương vỡ vụn làm gã mặt xám gào lên đau đớn, thân hình máy móc nặng nề đổ ập xuống đất.


Vũ Long nhặt thanh đoản côn rồi dồn năng lượng lôi điện vào đó, nhắm thẳng vào khớp vai trái của gã lúc này đang lộ ra dây điện bị mòn một nửa.


XÈO... ĐÙNG!


"Á Á Á!”


Năng lượng lôi điện của Vũ Long có điện áp không hề thấp, đã làm chập mạch toàn bộ hệ thống. Cánh tay trái của gã co giật điên cuồng, xịt ra tia lửa điện rồi bốc khói đen kịt.


Lời dặn của lão cha nuôi   dội về: "Kẻ thù ngã xuống mà mày quay lưng đi, thì ngày mai sẽ là ngày giỗ của mày."


Bàn tay cầm đoản côn của Vũ Long run rẩy, tim đập liên hồi. Hắn chưa từng giết người, nhưng khi thấy gã mặt xám lảo đảo rút ra khẩu súng lục thì sự do dự cuối cùng biến mất.


Vũ Long vòng ra sau, vung thanh đoản côn nhắm thẳng vào khe hở giữa đầu và cổ của gã mặt xám.


BÔP! RẮC!


Âm thanh xương gãy rợn người lại vang lên. Gã mặt xám mở to đôi mắt đục ngầu, cơ thể co giật dữ dội rồi đổ ập xuống.


Con hẻm chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng giọt nước tí tách rơi.


Vũ Long buông thõng đoản côn, hai tay dính đầy máu tươi. Dạ dày co thắt khiến hắn phải chống tay vào tường nôn thốc nôn tháo. Cảm giác này…thật tệ.


Sau đó hắn dùng vạt áo lau sạch khóe miệng. Ánh mắt Vũ Long trở nên lạnh lẽo và cứng cỏi hơn bội phần.


Hắn lục soát một hồi tìm thấy hai khối Lõi Pin Cấp F và khẩu súng lục cũ. Kéo mũ trùm lên đầu, Vũ Long hòa mình vào bóng tối hướng về xưởng sửa chữa ở Nam Hạ.


Toàn thân rã rời, Vũ Long về tới trước cánh cửa xưởng của mình. Hắn vừa chạm tay vào khoá cửa thì mọi khối cơ bắp trên người đột nhiên căng cứng như dây đàn. Ba lớp chốt khóa vẫn y nguyên, nhưng sợi tóc mỏng hắn kẹp vào khe cửa đã biến mất.


Trong xưởng có người!


Mặc dù đã rất mệt mỏi vì vết thương mới nhưng tâm thức của hắn vẫn vận chuyển Đại Thành Toán Pháp điên cuồng.


Thứ nhất: Kẻ đang ở bên trong có khả năng vô hiệu hoá hệ thống ba tầng khóa cơ học của hắn một cách hoàn hảo, hơn nữa lại không có dấu vết cạy phá. Đây tuyệt đối không phải hạng giang hồ vô danh tiểu tốt.


Thứ hai: Vết chém trên bả vai trái vẫn đang rỉ máu kèm với đoạn xương sườn số sáu đang biểu tình dữ dội. Thể lực và năng lượng lôi điện lúc này đã không còn bao nhiêu.


Kết quả: Xác suất nguy hiểm nếu bước qua cánh cửa kia lên tới 93%.


Vũ Long không một giây do dự. Hắn lẳng lặng thu tay rồi lùi lại từng bước nhẹ nhàng. Hắn di chuyển qua những dãy phố lụp xụp của phân khu Nam Hạ. Điểm đến của Vũ Long là một trạm bơm bị bỏ hoang cách khu chợ trời khoảng hai cây số.


Trượt mình qua khe nứt ngập rác thải Vũ Long nhảy xuống xuống nền xi măng lạnh ngắt của hầm chứa nước đã cạn khô. Không gian tối tăm và thoang thoảng mùi lưu huỳnh.


Hắn tìm một góc khuất, mệt mỏi tựa lưng vào mảng tường bám đầy rêu huỳnh quang đang tỏa ra thứ ánh sáng xanh mờ ảo.


"Giờ thì... sử dụng năng lượng từ Lõi Ổn Định Trọng Lực này đã." Vũ Long lẩm bẩm.


Hắn lôi từ túi áo ra khối kim loại hình trụ bám đầy dầu mỡ. Vũ Long nhắm hờ mắt phân tách cấu trúc hợp kim, dần dần hạt nhân bên trong lộ ra. Lõi khối trụ vẫn duy trì một trường hấp dẫn nhân tạo, nơi những dòng electron chuyển động với vận tốc phi phàm tạo ra lực xoắn không gian.


Nguồn năng lượng này dồi dào và mãnh liệt hơn gấp vài trăm lần lõi pin phế thải mà hắn từng thu thập.


Vũ Long áp hai lòng bàn tay trần lên hai cực của khối trụ, tập trung điều chỉnh sóng nhận, điều hoà nhịp tim và hơi thở.


Kích hoạt giao thoa cộng hưởng. Rắc... Rắc…


Lớp vỏ hợp kim kiên cố bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti khi cấu trúc phân tử bị phân tách. Ngay khi lớp bảo vệ không còn liền xuất hiện một luồng sóng trọng lực giáng thẳng xuống cơ thể Vũ Long như một ngọn núi khổng lồ đè nặng lên vai.


"Ư...!"


Vũ Long cắn chặt răng. Cảm giác không còn là châm chích của điện giật, mà là một sức ép muốn nghiền nát mọi thớ cơ và khớp xương của hắn. Sàn xi măng dưới chân nứt toác dưới áp lực khủng khiếp của trường hấp dẫn.


Nhưng đồng thời trong tâm thức đoá sen trắng xoay tít tạo thành lực hút điên cuồng nuốt chửng luồng năng lượng trọng trường đang tàn phá cơ thể.


Não bộ Vũ Long hoạt động ở mức cực hạn nóng đến mức mồ hôi vừa xuất hiện đã lập tức bốc hơi, liên tục thiết lập các phương trình tản lực. Hắn điều hướng dòng năng lượng chạy dọc kinh mạch, hoàn thành một chu thiên Khải Cơ Lập Tân. Năng lượng hỗn tạp bị bài trừ qua da nổ tanh tách, năng lượng tinh khiết còn lại dồn vào trong đoá sen trắng. Cứ như vậy nguồn năng lượng từ Lõi Ổn Định Trọng Lực vậy mà giúp hắn hoàn thành được 10 chu thiên.


Tại miệng vết thương bị các tế bào bị ép vào nhau và ma sát cấp độ phân tử sinh ra nhiệt lượng cực cao đốt cháy các mô hoại tử. Những nguyên bào xương bị kích thích mạnh mẽ phân chia và đan kết vào nhau với tốc độ cực vi diệu, trở nên đặc và cứng cáp hơn.


Cơn đau dần chuyển thành cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Vết rách trên bả vai khép miệng chỉ trong chưa đầy nửa giờ. Xương sườn số sáu cũng vậy, vết gãy đã được nối liền hoàn chỉnh.


Một giờ sau Lõi trọng lực vỡ vụn vì cạn kiệt năng lượng, đồng thời Vũ Long cũng từ từ mở mắt thở ra một ngụm trọc khí. Con ngươi hắn chớp lên ánh sáng xanh. Đoá sen giảm tốc độ xoay rồi toả ra một luồng xung kích vô hình hất văng mọi bụi bặm xung quanh.


Luyện Khí Tầng 2!


Chỉ bằng một Lõi Ổn Định Trọng Lực, Vũ Long không chỉ lành toàn bộ các vết thương mà còn trực tiếp tăng cấp.


Hắn cảm nhận được năng lượng lôi điện cuộn xoáy trong tâm thức. Hắn đưa bàn tay phải lên ngang mặt ngắm nghía, xương cốt vô tình được tôi luyện bằng sức nén trọng trường trở nên cứng cáp hơn bình thường rất nhiều lần. Vũ Long vung tay đấm một cái vào khoảng không trước mặt, không khí bị nén lại rồi nổ bụp một tiếng. Trên bức tường bê tông cách hắn 5m hằn lên vết nắm đấm khá rõ.


Hắn liếm mép rồi thầm nghĩ xem phải kiếm thêm tài nguyên cao cấp như thế nào. Hôm nay đi “mua sắm” được món hời đúng là mèo mù vớ cá rán, những lần sau chưa chắc đã kiếm được đồ ngon. Tạm gác lại chuyện tài nguyên, bây giờ mắt Vũ Long híp lại căng nhưng một sợi chỉ, hắn muốn trở về xưởng xem kẻ nào dám xâm nhập trái phép.


Về gần đến xưởng hắn không đi thẳng như thường lệ mà rẽ sang trái, đi vòng qua phía sau khu xưởng. Nơi đây có một đường ống xả thải đang xả ra dòng nước đen đầy váng dầu, mùi hôi xộc thẳng vào mũi.


Vũ Long lội thẳng xuống đường ống, nước ngập đến ngang đầu gối. Dọc theo đường ống chừng năm chục mét Vũ Long dừng lại trước một miệng cống có đường kính khoảng 60cm, miệng cống bị bịt kín bởi một tấm lưới sắt hoen gỉ.


Đây là đường ống thông gió và xả nước phụ nối thẳng tới bên dưới mặt sàn xưởng của hắn. Lối thoát hiểm này cha nuôi đã bí mật đào từ nhiều năm trước, phòng trường hợp bất trắc.


Vũ Long vươn tay nắm lấy tấm lưới sắt rồi vận lực vặn nhẹ, tấm lưới sau nhiều năm bị gỉ đã không còn chắc chắn liền nhanh chóng rời ra khỏi bệ bê tông. Vũ Long nhẹ nhàng nhấc ra và đặt sang một bên, trườn người chui tọt vào bên trong đường ống chật hẹp.


Mười phút sau Vũ Long dừng lại. Ngay trên đầu hắn lúc này là tấm ván gỗ ép nằm khuất dưới gầm bàn làm việc ngổn ngang linh kiện bên trong xưởng.


Vũ Long lách người trườn lên khỏi miệng hầm ngầm, cơ bắp toàn thân căng cứng. Hắn giơ súng lục hướng về cái bóng đang ngồi giữa xưởng.


Căn xưởng đầy mùi dầu máy nhưng xen lẫn vào đó là mùi khét của thuốc lá cỏ khô. Dưới ánh sáng lờ mờ hắt vào từ khe cửa sổ thông gió, Vũ Long nhận ra người đang ngồi trên chiếc ghế của mình là một người xa lạ.


Đó là một lão già gầy gò, trán hói với một vết sẹo chéo dữ tợn kéo dài từ đuôi mắt phải xuống tận cằm. Lão mặc một chiếc áo khoác quân đội cũ kỹ đã sờn rách bình thản ngồi hút thuốc.


"Khóa liên hoàn ba lớp dùng chốt lẫy kép theo tiêu chuẩn bộ binh. Dưới khe cửa còn kẹp một sợi tóc."


Lão già khàn giọng lên tiếng, không thèm quay đầu lại nhìn.


"Mày cẩn thận giống hệt cha nuôi mày."


Đồng tử Vũ Long khẽ co lại, bàn tay nắm chặt hơn khẩu súng trong tay.


"Ông là ai?"


"Ta ư? Một bóng ma đáng lẽ phải chết từ mười chín năm trước."


Lão già chống tay đứng dậy, nhịp bước hơi tập tễnh do một bên chân là chân giả bằng hợp kim đã xỉn màu. Lão quay lại quăng điếu thuốc xuống sàn rồi dùng mũi giày di nát.


"Ta là Lê Hoàng Long."


Trong đầu Vũ Long liên tục rà soát ký ức, cha nuôi hắn chưa từng nhắc đến cái tên này. Suốt mười mấy năm sống cùng nhau, cha nuôi trong mắt Vũ Long chỉ là một người nghiện rượu, hay ốm nhưng nghiêm khắc với hắn nếu bảo số hai thì không ai dám số một.


"Chắc chắn lão chưa từng nhắc đến ta."


Lê Hoàng Long bật cười, rồi nụ cười biến thành tràng ho sặc sụa. Lão nhổ ra một ngụm máu đen. Dưới tâm thức của Đại Thành Toán Pháp, Vũ Long nhìn thấy trong lồng lực của người đàn ông trước mặt được gắn một chiếc máy trợ tim nhưng đang suy kiệt nghiêm trọng. Các cơ quan nội tạng của lão dường như đang bị ăn mòn từ bên trong. Lão không còn sống được bao lâu nữa.


"Ông tìm ông già tôi thì ông đến muộn rồi."


“Ta biết chuyện của lão Tân, mà nói đúng hơn thì tên thật của cha nuôi ngươi là Trần Quốc Phong. Tân chỉ là tên giả thôi.”


Đồng tử Vũ Long hơi co lại. Trần Quốc Phong? Cha nuôi hắn không phải tên là Tân sao?


"Lão nói với mày là lão thợ cơ khí đúng không? Haha. Ở Cửu Châu Liên Bang làm gì có thợ cơ khí nào đủ trình độ ép xung lõi gia tốc từ tính trên súng trường chỉ bằng cách quấn lại vòng dây đồng và dùng kìm bẻ góc tiếp điểm của rơ-le?"


Lê Hoàng Long nhìn thẳng vào mắt Vũ Long, gằn từng chữ: "Cha nuôi mày...mười lăm năm trước ở Khu Số 5, người ta gọi lão là Diêm Vương Cơ Giới Sư. Tổng chỉ huy của Quân Đoàn Độc Lập."


Không gian trong xưởng chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió thổi vào tấm tôn bị bung ốc vít trên mái, đập vào nhau thành từng tràng âm thanh dài.


"Quân Đoàn Độc Lập?" Vũ Long khàn giọng lặp lại.


"Một đám ngu ngốc tin rằng có thể dùng năng lực quân sự vô song dọn sạch các quan điểm đối lập để thống nhất chín khu vực." Lê Hoàng Long thở hắt ra, ánh mắt xa xăm.


"Bọn ta đã suýt thành công ở Khu Số 5. Cho đến khi... một kẻ trong bộ chỉ huy bán đứng toàn bộ cho Liên Minh Nguyệt Thương, hắn tắt hết radar phòng không, sau đó doanh trại bị oanh tạc. Quân đoàn toàn diệt, Quốc Phong bị thương nặng, phải kéo cái mạng tàn trốn chui trốn lủi tận cái bãi rác Nam Hạ này."


Lê Hoàng Long thò tay vào túi áo trên ngực lôi ra một vật ném mạnh về phía Vũ Long. Tay phải cầm súng của hắn đã hạ xuống từ lâu, hắn giơ tay trái bắt lấy, đó là một chiếc chìa khóa.


Một chiếc chìa khóa đúng nghĩa được đúc từ đồng nguyên khối nặng trịch. Trên bề mặt thân chìa khắc chi chít những rãnh cực kỳ phức tạp, đòi hỏi độ chính xác đến từng micromet mới có thể khớp ổ.


"Quốc Phong dặn ta nếu một ngày nào đó ta thấy Nam Hạ nổi sóng, hoặc ta sắp chết... thì mang thứ này giao cho mày." Lê Hoàng Long nói, hơi thở đã bắt đầu khò khè.


"Tọa độ là Trạm giao dịch Huyết Nha ở Phân Khu 21, Khu Số 5. Dưới hầm ngầm của trạm giao dịch đó là di sản cuối cùng mà Diêm Vương Sư để lại…Nó là thứ gì ta không biết, nhưng Quốc Phong nói… nếu mày đủ bản lĩnh sống sót mà mở được nó, mày sẽ có vốn liếng…để đập nát cái lồng giam này."


Vũ Long siết chặt chiếc chìa khóa đồng thau. Người thầy duy nhất, kẻ cưu mang hắn, cha nuôi hắn hóa ra lại mang một quá khứ đẫm máu đến vậy.


"Lũ chuột của Liên Minh Nguyệt Thương năm xưa giờ đã vươn vòi bạch tuộc khắp nơi." Lê Hoàng Long lảo đảo bước về phía cánh cửa, lão kéo cổ áo lên che đi vết sẹo.


"Bọn chúng vẫn đang truy lùng Quốc Phong. Mày phải cẩn thận."


Lão đẩy cửa, bước ra màn đêm mịt mù, để lại một câu nói thoảng qua trong gió: "Đừng chết. Tới Khu Số 5 mà xem... thế giới này tàn nhẫn đến mức nào."


Cánh cửa đóng sập lại.


0