Chương 19: Ấn Chiêu Hồn & Trả Lại Tên Cho Cõi Chết
Tiếng gào hú oán hờn tàn khốc của bầy Vía Ma Trận xé rách không gian u uất, cuộn thành một trận bão tà thuật màu tím đen bao vây kín mọi ngõ ngách xung quanh A Quoắn. Mỗi bước chân của gã thợ săn độc hành Bách Việt dẫm xuống nền đất mùn xốp xẫm màu bốc mùi ẫm mốc đều để lại một vệt máu tươi thấm đẫm. Dẫu lớp giáp đá Thạch Xương cứng cáp che chắn phần nào thể xác và dòng ma thuật Mộc Linh dạt dào liên tục kích hoạt sinh lực giữ cho nhịp tim gã không bị ngưng trệ, cái lạnh buốt giá ngục tối từ vô số mũi thương ma, giáo gãy vẫn cứ xói thẳng vào đại não, tước đoạt từng mảng thần trí nguyên thủy.
Nơi Tử Ải Thứ Sáu này, cái chết không đến từ những đòn đâm chém rách da nát thịt thông thường, mà đến từ sự bào mòn linh hồn trong từng nhịp thở. Bầy oán linh như hàng ngàn dải lụa xám ma quái quấn lấy tứ chi A Quoắn, rút dần luồng hơi ấm dã tính vốn là nguồn sống duy nhất giúp gã trụ vững qua năm tử ải nghiệt ngã trước đó. Đôi mắt đục màu phù sa của gã bắt đầu nổi lên những vệt tia máu đỏ quạch, trần gian trước mắt chao đảo như xoáy nước sông Nghịch Thủy.
Nhưng A Quoắn không hề dừng lại. Bản năng của một kẻ sinh ra từ khe đá tai mèo Mã Lèng Páo không cho phép gã quỳ gối trước tà thuật. Đôi mắt gã bùng cháy ngọn lửa dã tính tàn nhẫn và quật cường cực hạn. Gã biến thành một khối thịt xương lẫn ma thuật càn quét dữ dội giữa cõi chết!
Tay trái gã miết chặt cán Chùy Đồng Mắt Cáo, vung lên những đòn nện nặng ngàn cân vang rền như sấm dội giữa lòng thung lũng! Mỗi cú vung chùy mang theo ma thuật Đao Phong xé gió kết hợp Thổ Phiến càn quét đều bạt nát hàng loạt bóng ma giáp đồng thành muôn vàn vệt sáng tím tàn dơ. Tay phải gã vẩy mạnh chiếc Móc Củ Nâu, lưỡi sắt gỉ quắn quít xé rách không khí, găm phập vào các cọc đá tai mèo hay gốc cây cổ thụ trơ trụi để kéo dằn thân mình tiến về phía trước với tốc độ kinh hoàng.
BÀM! OÀM!
Tiếng va đập ma thuật rung chuyển khắp Vạn Ma Thung Lũng, làm rơi rào rào những mảng đá vôi mụ mẫm trên vách núi cao. Máu tươi từ vô số vết rách trên vai, lồng ngực và đùi A Quoắn bắn tung xóe, hòa lẫn vào lớp sương tím đen tạo nên một thứ mùi tanh nồng tàn khốc. Bầy Vía Ma Trận càng ngửi thấy mùi máu người sống lại càng điên cuồng lao vào như bầy tò vò vỡ tổ. Chúng giằng xé dải áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả, cào rách từng mảng da thịt A Quoắn, cố kéo gã sụp xuống lớp đất mùn cõi chết.
"Một bước... chỉ còn mười bước nữa!"
A Quoắn nghiến răng ken kẹt đến mức mảng răng hàm tưởng chừng muốn vỡ vụn. Gã không còn nghe thấy tiếng thì thầm ma quái của Oán Âm nữa, bởi trong đại não gã lúc này chỉ còn duy nhất tiếng gầm của dòng máu Bách Việt đang sôi lên sùng sục. Gã đập tan đợt vây hãm dữ dội cuối cùng của hàng trăm oán linh chiến binh cổ đại, nhún người nhảy vọt lên cao ba thước, đáp phập hai gót chân quấn dải đay thô xuống mặt đài tế bằng đá cổ phủ đầy rêu phong chết chóc!
Nơi đây chính là tâm điểm của tà thuật Phong Vía. Ngay giữa mặt đài tế, MẢNH CHIẾN ẤN THỨ SÁU — ẤN CHIÊU HỒN — đang lơ lửng giữa một quầng lửa ma màu tím sẫm cuồng nhiệt. Luồng năng lượng tà thuật tàn độc từ Mảnh Ấn phát ra xé rách không khí, liên tục hút lấy oán khí của muôn vàn tử sĩ Bách Việt thượng cổ qua hàng trăm năm để duy trì sự sống ma quái cho Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm phong ấn.
Những vệt văn cổ khắc trên đài tế lóe sáng lên những đường kinh tuyến ma quái, kết nối thẳng với các trụ đá xung quanh thung lũng. Toàn bộ oán khí hội tụ về đây tạo thành một xoáy nước năng lượng tím quánh, sẵn sàng nghiền nát thần trí của bất kỳ kẻ nào dám mò mẫm chạm vào.
"Trở về với đất mẹ! Trả lại tên cho cõi chết!"
A Quoắn gầm lên một tiếng xé rách lồng ngực đẫm máu. Gã gạt bỏ toàn bộ thế phòng thủ thụ động, dồn toàn bộ nguồn linh lực Ngũ Hành đã hội tụ từ năm Mảnh Ấn trước — Đá (Thạch Xương), Nước (Thủy Tủy), Cây (Mộc Linh), Đất (Thổ Phiến) và Kim (Đao Phong) — chảy tràn vào cánh tay trái. Bắp tay gã nổi gân xanh cuồn cuộn như rễ cây nghiến cổ đại, siết chặt Chùy Đồng Mắt Cáo, nện thẳng mặt chùy xuống tâm quầng lửa tím ma thuật!
OÀM... BÙM!
Một tiếng nổ địa chấn bùng phát chói tai! Ngọn sóng chấn động bằng ánh sáng Ngũ Hành kết hợp Âm Dương bộc phát tàn bạo từ điểm va chạm, quét sạch toàn bộ màn sương tím đen đặc quánh và đánh tan quầng lửa ma thuật.
Chấn động kinh thiên động địa khiến toàn bộ đài tế bằng đá cổ vỡ vụn thành vô số mảng đá tai mèo văng ra tứ phía. Luồng áp lực cực đại hất tung hàng ngàn oán linh xung quanh dạt ra xa. MẢNH CHIẾN ẤN THỨ SÁU — ẤN CHIÊU HỒN — bị lực chấn động hất văng lên không trung, xoay tròn tỏa ra quầng hào quang màu tím sẫm thuần khiết, rồi như có linh tính, tự động chui tọt, khớp chặt hoàn hảo vào KHẤC LÕM THỨ SÁU trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo!
KENG!
Một tiếng chuông siêu thoát ngân vang thanh thoát, trầm hùng rền rĩ khắp thung lũng, át đi toàn bộ những âm thanh cuồng bạo của trận đánh.
Luồng tà thuật đoạt hồn tàn độc lập tức bị dập tắt vĩnh viễn. Ngọn lửa ma tím sẫm vụt tắt, nhường chỗ cho dòng ánh sáng thuần khiết từ Chùy Đồng lan tỏa khắp Vạn Ma Thung Lũng. Hàng vạn bóng ma Vía Ma Trận đang hăng máu lao tới đột ngột khựng lại giữa chừng. Những gương mặt vô diện ma quái, dị dạng ban nãy dần biến chuyển, trở lại thành khuôn mặt rắn rỏi, kiêu hùng của những chiến binh Bách Việt thời cổ đại.
Ánh mắt họ không còn sự điên dại hay u oán, mà thay vào đó là sự thanh thản và biết ơn sâu sắc. Họ đồng loạt buông thương giáo gãy, quỳ một gối xuống nền đất mùn, cúi đầu chào Kẻ Săn Vía — người đã dùng ý chí sắt đá để giải thoát họ khỏi gông cùm tà thuật ngàn năm. Sau đó, thân thể họ hóa thành vô số đốm sáng trắng siêu thoát, nhẹ nhàng bay lên không trung rồi tan biến nhè nhẹ vào hư không, trả lại sự yên bình lạnh giá cho Vạn Ma Thung Lũng.
Tử Ải Thứ Sáu chính thức khép lại.
A Quoắn quỳ sụp một gối xuống nền đá vỡ, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng giọt mồ hôi hòa lẫn máu tươi nhỏ tòng tọc xuống mặt đất. Dòng ma thuật từ sáu Mảnh Ấn trên cán chùy bắt đầu chảy ngược vào cơ thể, thẩm thấu qua các huyệt đạo, nhanh chóng chữa lành từng vết thương buốt giá trong thần trí và gột rửa sạch sẽ đống tà khí tích tụ.
Ánh sáng rực rỡ của sáu khấc lõm Ngũ Hành và Chiêu Hồn trên Chùy Đồng Mắt Cáo soi tỏ toàn bộ thung lũng giờ đây đã quang tản. Đôi mắt đục màu phù sa của A Quoắn chậm rãi ngẩng lên, nhìn về phía cuối thung lũng — nơi một hẻm vực dựng đứng bùng cháy ánh lửa đỏ quạch và mùi lưu huỳnh nồng nặc đang mở ra.
Tử Ải Thứ Bảy — Biển Lửa Vâu Thắm Thẩm — đang gầm hự chờ đợi gã dấn bước.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.