Khuyết Danh Ký

Chương 18: Lạnh Lẽo Oán Âm & Hạn Chiến Tập Thể

Đăng: 18/08/2026 14:15 1,282 từ 1 lượt đọc

Sau khi ảo ảnh ma quái mang hình dáng người cha bị đường thương tàn bạo của A Quoắn xé rách thành muôn vàn vệt sáng tím rồi tan biến hoàn toàn vào khoảng không tăm tối, sự tĩnh mịch cô quạnh của Vạn Ma Thung Lũng không hề dịu đi. Ngược lại, nó lập tức bùng nổ thành một trận đại cuồng phong u uất, cuộn xoáy điên cuồng khắp từng kẽ đá tai mèo nứt nẻ. Luồng tà thuật Phong Vía nhận ra kẻ đột nhập không hề bị khuất phục bởi ảo cảnh tâm ma hay sự yếu mềm của hoài niệm, bắt đầu kích hoạt toàn bộ cơ quan vây hãm tàn độc và tàn bạo nhất của Tử Ải Thứ Sáu.

"OZZZ... OZZZ... KÈN KẸT... RÌ RẦM..."

Màn sương tím nhạt lờ pờ trôi ngang tầm mắt ban đầu đột ngột biến chuyển, quánh đặc lại thành một màu tím đen âm hàn đến rợn người. Từ những gốc cây cổ thụ trơ trụi hoàn toàn cành lá uốn quắn queo như tay người chết, và từ dưới lớp đất mùn xốp xẫm màu bốc lên thứ mùi ẫm mốc nồng nặc của cõi chết, hàng vạn đốm sáng màu xanh lục chập chờn đồng loạt nổi lên. Những đốm sáng ma quái ấy va đập, cuộn quít vào nhau trong không gian rồi nhanh chóng ngưng tụ thành những thực thể mờ ảo mang giáp đồng sứt cạp cổ đại, tay lăm lăm giáo gãy, thương cùi hay những chiếc nỏ thần Bách Việt ngàn năm đã hoen gỉ, nứt nẻ.

Đó chính là Vía Ma Trận — hàng vạn linh hồn chiến binh thượng cổ từng tử trận hoặc bỏ mạng tại cấm địa này qua hàng thế kỷ. Họ bị tà thuật tàn độc của Trận Đồ Đông Sơn giam cầm, tước đoạt toàn bộ thần trí sống và biến thành bầy tay sai điên cuồng chuyên đi săn đuổi, tước đoạt vía của bất kỳ sinh thể nào dám đặt chân tới.

"Trả lại vía cho chúng ta... Hãy ở lại đây... Hãy nhập vào tập thể cõi chết vĩnh hằng..."

"Máu của ngươi... Linh hồn của ngươi... Sẽ nuôi dưỡng đại trận ngàn năm!"

Hàng vạn tiếng rền rĩ, oán than và nguyền rủa vang lên cùng một lúc từ muôn hướng không gian, tạo thành một luồng Oán Âm cuồng bạo đánh trực diện vào đại não và màng nhĩ của A Quoắn. Luồng âm phong buốt giá ấy hoàn toàn không gây ra tổn hại vật lý bên ngoài da thịt, nhưng lại xói thẳng vào các mạch máu, làm đông đặc dòng chảy ma thuật Ngũ Hành trong cơ thể gã thợ săn, chực chờ kéo giật phần "vía sống" ra khỏi thể xác dẻo dai.

A Quoắn nghiến chặt răng ken kẹt đến mức dòng máu tươi đỏ thẫm bật ra từ khóe miệng dập nát, hai bên thái dương gã nổi đầy những vệt gân xanh cuồn cuộn. Gã dùng hết tàn lực đâm mạnh cán Chùy Đồng Mắt Cáo xuống nền đất mùn xốp!

BÀM!

Luồng ma thuật Ngũ Hành tương sinh từ năm khấc lõm đã thu phục — Đá (Thạch Xương), Nước (Thủy Tủy), Cây (Mộc Linh), Đất (Thổ Phiến) và Kim (Đao Phong) — đồng loạt bùng nổ, tạo thành một quầng hào quang ngũ sắc kiên cố bao bọc lấy toàn bộ cơ thể gã. Ánh sáng Ngũ Hành chân chính cuồn cuộn như ngọn lửa thiêng đánh bật từng đợt Oán Âm ma quái ra ngoài, giữ cho thần trí A Quoắn không bị lực hút vô hình kéo văng mất vía giữa rừng sâu.

Nhưng bầy Vía Ma Trận không chỉ dừng lại ở những tiếng hú gào vô hình.

"KHÈ... KHÈ... KẸT... KẸT!"

Hàng trăm bóng ma chiến binh giáp đồng bất ngờ vung những ngọn giáo ma quái xé rách màn sương tím đen lao thẳng vào A Quoắn! Những mũi giáo ấy khi đâm tới hoàn toàn không để lại vết chém vật lý, mà đi xuyên thẳng qua lớp áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả, xuyên qua da thịt gã, mang theo cái lạnh buốt giá tột cùng của ngục tối để rút đi linh khí, thể lực và tri giác của người thợ săn độc hành.

XOẸT! PHẬP!

Ba ngọn giáo ma đồng loạt đâm xuyên qua lồng ngực và khớp vai A Quoắn. Toàn thân gã thợ săn run bắn lên dữ dội, thị giác lập tức tối sầm lại, đôi tay siết chặt cán chùy đồng bắt đầu lỏng ra, từng mảng ký ức sinh tồn về bản làng Bách Việt, về trận huyết chiến trên đèo Mã Lèng Páo bị tà thuật xé rách chập chập chờn chờn như ánh nến trước gió bão.

"Cút ngay cho ta!"

Trong thời khắc sinh tử mong manh khi thần trí sắp bị nhấn chìm vĩnh viễn vào cõi chết, A Quoắn gầm lên một tiếng dã tính như một con thú rừng bị dồn vào chân tường. Gã giật mạnh chiếc Móc Củ Nâu bên hông, quăng ra một đường xé gió cắm phập mũi móc sắt gỉ vào gò đá cổ gần nhất. Mượn lực kéo tàn bạo từ cơ tay quấn dải đay săn chắc, gã quăng mình xoay tròn giữa không trung, vung Chùy Đồng Mắt Cáo quét ngang một đường thương uyển chuyển đầy ma thuật!

BÀM! OÀM!

Sức mạnh của Thổ Phiến kết hợp cùng Đao Phong bộc phát, tạo thành một trận bão đá kim loại càn quét tàn bạo khắp mặt đất. Hàng chục bóng ma chiến binh lao tới lập tức bị cuộn lốc chém nát thành muôn vàn tro bụi tím rơi rào rào xuống đất. Tuy nhiên, chỉ trong vài nhịp thở ngắn ngủi, màn sương tím đen đặc quánh lại tự động tụ hội, tái tạo lại những bóng ma mới đông đúc, hung hãn và điên cuồng hơn gấp bội.

A Quoắn đáp nhẹ chân xuống nền đá, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng vết thương cũ dập nát từ các Tử Ải trước lại bắt đầu rỉ máu tươi qua dải áo chàm. Gã hiểu rất rõ: bầy Vía Ma Trận nơi Cấm Địa Phong Vía này là vô tận. Việc lao vào giao tranh dằng dặc bằng sức mạnh cơ bắp hay đao thương thông thường ở đây chỉ khiến thể lực gã bào mòn dần cho đến khi hoàn toàn kiệt sức và bị nuốt chửng phần hồn.

Muốn đập nát hoàn toàn cuộc hạn chiến tập thể tàn khốc này, gã bắt buộc phải nhắm thẳng vào nguồn cội của tà thuật Phong Vía — đài tế bằng đá cổ phủ đầy rêu phong nằm ở trung tâm thung lũng, nơi MẢNH CHIẾN ẤN THỨ SÁU đang tỏa ra quầng hào quang màu tím sẫm huyền bí và quyền năng!

"Muốn cướp vía của A Quoắn này? Hãy bước qua chiếc Chùy Đồng Đông Sơn này trước đã!"

A Quoắn nhếch khóe miệng dập nát nở một nụ cười dã tính đầy ngạo mạn và ly khao. Gã dồn toàn bộ nguồn linh lực Mộc Linh (sức sống tái sinh) chạy liên tục quanh trái tim để giữ chặt thần trí khỏi ảo giác, đồng thời bọc toàn bộ hai tay và hai chân trong lớp giáp đá Thạch Xương cứng cáp.

Gã từ bỏ hoàn toàn việc thế phòng thủ thụ động, biến bản thân thành một mũi tên máu dã tính lao thẳng vào giữa lòng bầy Vía Ma Trận, bắt đầu cuộc chém giết mở đường máu nghẹt thở để tiến về phía đài tế đá cổ!

0