Khuyết Danh Ký

Chương 17: Cấm Địa Phong Vía & Vạn Ma Thung Lũng

Đăng: 18/08/2026 14:15 1,410 từ 1 lượt đọc

Vượt qua khe hẹp Đao Phong tàn khốc, không gian phía trước đột ngột mở rộng ra thành một vùng thung lũng lòng chảo sâu hun hút, u uất và âm u tột cùng. Sự cuồng bạo của đao gió kim loại cùng những tiếng xè xè chát chát xé màng nhĩ ở Tử Ải Thứ Năm hoàn toàn biến mất ngay lập tức, nhường chỗ cho một sự tĩnh mịch cô quạnh đến ngột ngạt. Sự im lặng ở nơi đây không hề mang lại bất kỳ cảm giác bình yên hay dễ chịu nào, mà tựa như một tấm màng bao la vô hình đang đè nặng lên lồng ngực gã thợ săn Bách Việt, chực chờ nuốt chửng mọi âm thanh, hơi thở và thần trí của bất kỳ sinh thể nào dám dấn thân bén mảng tới.

Nơi đây chính là Cấm Địa Phong Vía — Tử Ải Thứ Sáu trong hệ thống Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm phong ấn.

A Quoắn cước bộ từng bước chậm rãi, thận trọng trên nền đất mùn xốp xẫm màu bốc lên thứ mùi ẫm mốc của cõi chết. Bối cảnh xung quanh dị biệt và u ám đến rợn người. Toàn bộ thảm thực vật nơi thung lũng chết này đều mang một màu xám tro tàn úa. Những gốc cây cổ thụ trơ trụi hoàn toàn cành lá, thân cây uốn quắn queo, nứt nẻ như những cánh tay người chết gầy guộc đang cố vươn lên từ lòng đất để bấu víu lấy bầu trời đen u uất. Màn sương ở vùng đất này không đục mờ như sương núi Mã Lèng Páo, cũng không trong suốt như ở Khe Đao Phong, mà mang một màu tím nhạt u linh, lờ pờ trôi ngang tầm mắt tựa như những dải vương khăn đám táng.

Điều đáng sợ nhất ở Tử Ải Thứ Sáu không nằm ở những đòn sát thương vật lý trực diện, cũng không phải những cạm bẫy địa hình hiểm trở quật ngã thể xác, mà nằm ở sức mạnh tà thuật tàn độc nhất: Phong Vía — khả năng giam hãm và tước đoạt linh hồn.

Vừa bước qua ranh giới cấm địa được chừng mười thước, A Quoắn đột nhiên cảm thấy bước chân gã nặng trịch như thể đang bị đeo thêm hàng trăm cân xích sắt rỉ. Một luồng lực hút ma quái xuất hiện cuồn cuộn trong không khí, không hề rút đi máu thịt hay thể lực vật lý của gã, mà chực chờ kéo rút, xé rách "phần vía" — linh hồn, trí nhớ và thần trí sinh tồn nguyên thủy của người thợ săn độc hành Bách Việt.

"OZZZ... OZZZ... RÌ RẦM..."

Trong màn sương tím lờ pờ chao đảo, những bóng đốm sáng màu xanh lục chập chờn bắt đầu nổi lên xung quanh. Đó không phải là đom đóm rừng hay ánh lửa ma trắc thông thường nơi tha ma, mà là Vía Ma Trận — linh hồn u oán của những kẻ từng bỏ mạng nơi cấm địa này qua hàng trăm năm, bị tà thuật của trận đồ hút chặt, thao túng và biến thành những tay sai điên cuồng đi săn đuổi linh hồn kẻ mới tới.

"Trở về đi... Hãy ở lại đây... Hãy để lại linh hồn ngươi ở nơi tăm tối này..."

Những âm thanh thì thầm ma quái, cay nghiệt vang vọng liên hồi từ muôn hướng không gian, xói thẳng trực tiếp vào đại não A Quoắn. Thần trí gã bắt đầu chao đảo dữ dội, thị giác mờ đi, đôi tay siết chặt cán Chùy Đồng Mắt Cáo run rẩy chập chững. Trái tim gã đập từng nhịp chậm chạp, rời rạc tựa như muốn dừng đập hoàn toàn. Sức mạnh Ngũ Hành vừa mới hội tụ trên Chùy Đồng dưới tác động xâm nhập tàn độc của tà thuật Phong Vía bắt đầu trở nên hỗn loạn, ánh sáng năm màu trồi sụt thất thường như ngọn nến mỏng manh trước gió bão.

"A... Kẻ thợ săn Bách Việt không bao giờ được phép mất vía giữa rừng sâu!"

A Quoắn nghiến chặt răng ken kẹt đến mức máu tươi bật ra xối xả nơi khóe miệng dập nát, gã chủ động dùng nỗi đau thể xác tột cùng để níu giữ phần thần trí đang chực chờ tan rã vào hư vô. Bằng bản năng của một người con sinh ra và lớn lên giữa đại ngàn Bách Việt dã tính, gã hiểu rất rõ: muốn chống lại tà thuật đoạt hồn hiểm độc, không thể dùng sức mạnh cơ bắp hay đao thương thuần túy, mà phải dùng chính bản lĩnh, ý chí sắt đá và linh lực ngàn năm của cổ vật.

Gã dừng bước, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể xuống hai chân, nâng Chùy Đồng Mắt Cáo lên ngang ngực. Gã tập trung tâm trí chuyển hóa nguồn năng lượng tương sinh của Năm Mảnh Ấn — Thạch Xương (Đá), Thủy Tủy (Nước), Mộc Linh (Cây), Thổ Phiến (Đất) và Đao Phong (Kim). Dòng ma thuật Ngũ Hành cuồn cuộn chảy dọc khắp các mạch máu và huyệt đạo, tạo thành một lá chắn linh hồn kiên cố bọc chặt lấy thần trí của người thợ săn.

Nhưng đúng lúc này, màn sương tím lờ pờ đột ngột rẽ ra hai bên, từ trong bóng tối u uất của thung lũng chết, một hình bóng mờ ảo chậm rãi bước ra.

Đó không phải là một quái thú khát máu hay một thực thể ma quỷ khổng lồ, mà là hình bóng một người già mặc áo chàm quấn khăn đầu quen thuộc — chính là người cha quá cố của A Quoắn! Người từng dặn dò gã trước lúc lâm chung, từng ôm gã vào lòng giữa những đêm bão tuyết buốt giá vùng núi cao.

"Quoắn à... Con mệt mỏi lắm rồi đúng không? Lại đây với cha... Hãy trút bỏ Chùy Đồng, trút bỏ gánh nặng chuộc lỗi quá tàn khốc này đi con..." — Hình bóng người cha cất tiếng gọi tha thiết, đôi tay gầy guộc vươn ra về phía A Quoắn với ánh mắt đầy tình thương.

Đứng trước ảo ảnh của người thân thương nhất cuộc đời, lá chắn linh hồn của A Quoắn lập tức xuất hiện một vệt rạn nứt dữ dội. Trái tim người thợ săn sắt đá quặn thắt lại vì nỗi đau thương, sự hối hận và cô độc đồn nén bấy lâu nay. Đôi chân gã vô thức bước tiến về phía ảo ảnh một bước đầy mê muội...

Chính tại thời khắc sinh tử mong manh giữa ranh giới sống và chết ấy, chiếc Móc Củ Nâu bên hông A Quoắn — kỷ vật duy nhất từ thời thơ ấu do chính tay cha gã rèn cho — bất ngờ rung lên nhè nhẹ, tỏa ra hơi ấm quen thuộc của ngọn lửa bếp bản làng Bách Việt. Hơi ấm ấy xé tan sự buốt giá ma quái của Cấm Địa Phong Vía.

"Không! Cha ta chưa bao giờ dạy ta buông tay từ bỏ hay chạy trốn trách nhiệm! Ngươi không phải là cha ta!"

A Quoắn bừng tỉnh hoàn toàn khỏi ảo giác đoạt hồn! Đôi mắt đục màu phù sa của gã bùng lên tia sáng dã tính, kiên định và quật cường cực hạn. Tay phải gã giật mạnh Móc Củ Nâu, tay trái vung Chùy Đồng Mắt Cáo, tạo nên một đường thương uyển chuyển xé tan màn sương tím tăm tối, bổ thẳng vào ảo ảnh ma quái trước mặt!

"OÀNG!"

Ảo ảnh vỡ tan thành muôn vàn vệt sáng tím rồi biến mất vào khoảng không. Cùng lúc đó, ở sâu trong trung tâm thung lũng Cấm Địa Phong Vía, trên một đài tế bằng đá cổ phủ đầy rêu phong chết chóc, MẢNH CHIẾN ẤN THỨ SÁU — ẤN PHONG VÍA — bắt đầu rung lên dữ dội, tỏa ra quầng hào quang màu tím sẫm huyền bí và quyền năng.

A Quoắn siết chặt Chùy Đồng trong tay đẫm máu, đôi mắt rực cháy ý chí quật cường không gì lay chuyển nổi, từng bước dấn sâu vào lòng thung lũng u uất, sẵn sàng cho trận giao phong đoạt hồn khốc liệt nhất để thu phục mảnh chiến ấn thứ sáu, tiến gần hơn tới hành trình cứu rỗi bản làng Bách Việt!

0