Khuyết Danh Ký

Chương 20: Biển Lửa Vâu Thắm Thẳm

Đăng: 21/08/2026 09:21 1,481 từ 3 lượt đọc

Bước ra khỏi Vạn Ma Thung Lũng sau khi dùng ý chí sắt đá và linh lực cổ vật để giải thoát cho hàng vạn oán linh chiến binh Bách Việt, A Quoắn dấn bước vào một hẻm vực dựng đứng vòm đá khép kín. Bối cảnh không gian lập tức biến chuyển đột ngột từ cái lạnh buốt giá ngục tối của cõi chết sang một sức nóng thiêu rụi tàn khốc của ngục lửa địa ngục. Không khí nơi đây ngột ngạt, cô quạnh và đặc quánh đến mức mỗi nhịp hít thở sâu vào lồng ngực đều tựa như nuốt từng hàng vốc tàn lửa đỏ quạch rực cháy, làm khô khốc toàn bộ niêm mạc mồm miệng, cháy xém từng sợi râu tía bẩn thỉu và làm cay xè đôi mắt đục màu phù sa của người thợ săn độc hành Bách Việt.

Nơi đây chính là Biển Lửa Vâu Thắm Thẳm — Tử Ải Thứ Bảy trong hệ thống Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm phong ấn.

Trước mắt A Quoắn không phải là những cây cổ thụ mục nát hay vách đá tai mèo trơ trụi thông thường, mà là một đại dương ngọn lửa cuồng bạo bùng cháy rực đỏ tàn khốc trải dài bất tận. Dưới đáy vực sâu hun hút không thấy đáy, những dòng nham thạch nóng chảy đặc quánh sôi ục ục từng bọt khí lớn, liên tục bắn ra muôn vàn tia lửa ma thuật lách tách văng ngược lên không trung. Điều dị biệt, u uất và kinh hoàng nhất nằm ở thảm thực vật kỳ dị chỉ tồn tại ở cấm địa cổ đại này: toàn bộ thung lũng lòng chảo dựng đứng được bao phủ bởi những bụi vâu cổ đại khổng lồ.

Những thân vâu vươn cao hàng chục thước không hề mang màu xanh tươi nguyên thủy của đại ngàn Bách Việt, mà đỏ quạnh như những thỏi đồng vừa rèn dở trong lò súng của thợ rèn cõi âm. Lá vâu nhọn sắc như những lưỡi dao quăn nhuốm máu, liên tục bùng cháy ngọn lửa màu cam rực rỡ nhưng kỳ lạ thay lại không bao giờ bị héo hon hay tàn rụi thành tro bụi. Mỗi nhịp gió cuồng phong mang hơi nóng rát thổi qua hẻm vực, hàng vạn lá vâu lửa va đập vào nhau tạo nên những âm thanh "LÁCH TÁCH... XÈ XÈ... KÈN KẸT..." chát chúa, nghe tựa như tiếng hàng ngàn thanh đao đồng cổ đại đang cuồng dại lao vào cuộc huyết chiến tàn bạo.

Sức nóng tỏa ra từ Biển Lửa Vâu tàn khốc đến mức dải áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả trên lưng A Quoắn bắt đầu bốc khói nghi ngút, các vệt máu tươi từ vô số vết thương chưa kịp khép miệng ở các tử ải trước lập tức bị đóng vảy xám đen. Từng giọt mồ hôi vừa tràn ra từ thái dương gã đã vội vã bốc hơi thành những vệt muối trắng đục bám chặt trên làn da săn chắc rắn rỏi.

"RỐNG...!"

Một tiếng gào rống cuồng bạo, rền rĩ và mang đầy sự tức giận nguyên thủy từ lòng vực sâu thẳm bùng phát, làm rung chuyển chao đảo toàn bộ vách đá vôi lửa xung quanh. Dòng nham thạch bên dưới sôi trào cuồng nhiệt, bắn ngược lên cao hàng chục thước. Từ trong lòng biển lửa vâu đỏ quạnh cuồn cuộn, một sinh thể ma quái cổ đại chậm rãi vươn mình đứng dậy, xé rách màng lửa rực cháy để hiện thân.

Đó chính là Xí Hỏa Phượng Ma — linh thú tàn độc trấn giữ Tử Ải Thứ Bảy.

Thân thể nó khổng lồ tựa như một ngọn núi nhỏ bằng đá nung, được tạo thành từ những khối nham thạch đen sẫm chằng xịt vô số vệt nứt lửa đỏ quạnh đang chảy dại tàn bạo. Đôi cánh dang rộng hàng chục thước của nó không phủ lông vũ mà được kết bện hoàn toàn từ những nhánh vâu cháy bùng rực rỡ, mỗi lần quạt cánh lại tạo ra một trận đại cuồng phong lửa thiêu rụi mọi sinh thể trên đường đi. Đôi mắt nó là hai hộc lửa ma thuật chói lóa, đăm đăm nhìn xoáy vào kẻ đột nhập mang Chùy Đồng Mắt Cáo với sự tàn bạo và miệt thị nguyên thủy.

"Lại một kẻ phàm phu mang máu người sống dám đặt chân tới đây để thách thức ngọn lửa thiêng Bách Việt..." — Tiếng rống của Xí Hỏa Phượng Ma rền rĩ vọng lại giữa vách đá như tiếng vô số mảng đá núi va đập tàn bạo trong lò rèn tà thuật cổ đại.

Không một lời thừa thãi hay thời gian cho sự thương lượng, Xí Hỏa Phượng Ma há rộng chiếc mỏ đá cháy đỏ đặc quánh, phun ra một luồng bão lửa nham thạch tàn bạo xé rách không gian! Luồng lửa đỏ quạnh cuộn xoáy tựa như một con hỏa long cuồng dại, quét sạch toàn bộ khoảng không giữa hai bờ vực, lao thẳng về phía A Quoắn với tốc độ kinh hoàng.

"Đến đây! A Quoắn này sinh ra từ khe đá, lớn lên cùng bão rừng, chưa từng biết sợ ngọn lửa của đại ngàn!"

A Quoắn gầm lên một tiếng dã tính xé rách lồng ngực đẫm máu. Gã không hề lùi bước hay tỏ ra nao núng dù chỉ một nhịp thở trước cơn bão lửa có thể thiêu rụi thịt xương thành tro tàn trong chớp mắt. Bằng kinh nghiệm sinh tồn tàn khốc giữa rừng sâu Bách Việt và sự nhạy bén của một Kẻ Săn Vía, gã lập tức kích hoạt ma thuật tương khắc của sáu Mảnh Ấn đã hội tụ vững chắc trên cán Chùy Đồng Mắt Cáo.

Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể xuống hai chân quấn dải đay săn chắc, nện mạnh mặt Chùy Đồng Mắt Cáo xuống gờ đá lửa đỏ quạnh trước mặt!

BÀM! OÀM... BÙM!

Ma thuật Thủy Tủy (Nước) cuồn cuộn kết hợp cùng Thạch Xương (Đá) bộc phát dữ dội từ năm khấc lõm trên cán chùy. Một quầng màng nước lạnh buốt cuồn cuộn kết hợp với lớp giáp đá kiên cố lập tức bọc kín lấy toàn bộ thân thể A Quoắn. Luồng bão lửa nham thạch tàn bạo của cổ thú va đập chát chúa vào lớp lá chắn ma thuật, tạo ra những tiếng "XÈ XÈ... BÙM!" chói tai cùng từng khối hơi nước bốc lên nghi ngút mù mịt, che khuất hoàn toàn tầm nhìn.

Áp lực cực đại từ đòn tấn công cuồng bạo hất văng A Quoắn lùi lại phía sau chục thước, hai gót chân gã cày nát nền đá lửa đỏ quạnh, tạo thành hai vệt rãnh sâu hoắm bốc khói đen nồng nặc.

Lồng ngực A Quoắn nóng rát như muốn bùng cháy tựa lò rèn, dải áo chàm nhuộm củ nâu tơi tả trên người bắt đầu bén lửa xém đen, mùi da thịt cháy xém bắt đầu bốc lên tanh nồng. Gã hiểu rất rõ: lớp lá chắn Thủy Tủy chỉ có thể giúp gã chống đỡ tạm thời; sức nóng kinh hoàng của Biển Lửa Vâu Thắm Thẳm sẽ nhanh chóng bốc hơi toàn bộ ma thuật Nước nếu gã chọn lối đánh phòng thủ thụ động. Muốn sống sót và thu phục Mảnh Ấn Thứ Bảy, gã bắt buộc phải áp sát và tiêu diệt cổ thú nham thạch!

"HÙNG... HÙNG... XÈ XÈ!"

Xí Hỏa Phượng Ma quạt mạnh đôi cánh vâu lửa khổng lồ, tạo nên một trận cuồng phong nham thạch càn quét khắp hẻm vực. Nó vươn cặp móng vuốt bằng đá cháy sắc nhọn lao xà xuống từ không trung, chực chờ nghiền nát gã thợ săn Bách Việt vào lòng vực lửa nóng chảy bên dưới!

Trong giây phút sinh tử mong manh giữa biển lửa thiêu rụi, A Quoắn miết chặt cán Chùy Đồng Mắt Cáo bằng tay trái, tay phải giật mạnh chiếc Móc Củ Nâu bên hông. Lưỡi sắt gỉ quắn quít lóe lên ánh sáng ma thuật của Đao Phong (Kim) và Thổ Phiến (Đất), quăng ra một đường xé rách không khí, găm phập trực tiếp vào khớp cánh nham thạch đang lao tới của con cổ thú!

"LÊN!"

A Quoắn gầm lên một tiếng cuồng dại, mượn lực kéo tàn bạo từ cơ tay nổi gân cuồn cuộn như rễ cây nghiến để đu mình bay vút lên không trung. Gã vung cao Chùy Đồng Mắt Cáo đang bùng cháy ma thuật Ngũ Hành và Chiêu Hồn, lao thẳng vào lòng biển lửa đỏ quạnh để bắt đầu cuộc huyết chiến đoạt Mảnh Viêm Hỏa Ấn đầy nghẹt thở, tàn bạo và đậm chất dã tính!

0