Khuyết Danh Ký

Chương 25: Kẻ Giật Dây Lòng Đất

Đăng: 27/08/2026 06:14 2,054 từ 1 lượt đọc

Tiếng cười khàn đục của Đa Càm Phù Thủy dội vào vách hang đá vôi, vỡ ra thành từng mảnh âm thanh u uất chát chúa. Hơi ma thuật màu xanh lét từ đôi mắt lõm sâu của hắn tỏa ra đặc quánh, cuộn tròn lấy chiếc gậy gỗ sến khắc đầu lâu quái thú. Xung quanh lòng chảo đá cổ đại, hàng chục sợi xích đồng hoen gỉ rung lên rào rào, phát ra những tiếng "LÁCH TÁCH... KÈN KẸT..." rợn người như có vô số bàn tay ma quái đang ra sức giật kéo từ phía sau vách đá sâu thẳm.

A Quoắn không nói thêm một lời thừa thãi. Đôi mắt đục màu phù sa bùng cháy ngọn lửa dã tính của Kẻ Săn Vía. Gã hạ thấp trọng tâm, hai gót chân quấn dải đay bấu chặt vào nền đá cổ ẩm mốc.

Luồng ma thuật Ngũ Hành và Âm Dương từ Tám Mảnh Chiến Ấn trên Chùy Đồng Mắt Cáo rực cháy rỡ ràng. Ma thuật Thạch Xương bọc kín hai cánh tay thành mảng giáp đá kiên cố, Thủy Tủy cuồn cuộn làm mát lồng ngực đẫm máu vừa qua tử ải, Mộc Linh và Thổ Phiến giữ cho gót chân gã bấu chặt như rễ nghiến ngàn năm, trong khi Viêm Hỏa và Đao Phong đan cài quanh mặt chùy thành một vòng xoáy ma thuật tàn bạo, gầm rống tiếng xé gió.

"ĐẬP NÁT!"

A Quoắn gầm lên một tiếng xé rách vòm hang, nhún người nhảy vọt lên cao ba thước. Gã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể cùng ma thuật hợp nhất của Tám Mảnh Ấn, nện thẳng mặt Chùy Đồng Mắt Cáo xuống đỉnh chiếc mũ trùm sọ rùa của Đa Càm!

OÀM!

Một tiếng nổ địa chấn bùng phát chói tai giữa lòng chảo đá! Ngọn sóng chấn động màu vàng kim mang theo ma thuật Tương Khắc quét sạch toàn bộ màng sương tà thuật màu xanh lét xung quanh. Mặt bệ đá nung nứt rạn rào rào rồi nổ tung thành vô số mảng đá văng tứ phía.

Tuy nhiên, cú nện ngàn cân của A Quoắn không chạm vào da thịt hay xương khớp của Đa Càm.

Ngay trong khoảnh khắc mặt chùy đồng đập xuống, tấm áo choàng lông quạ đen của gã phù thủy đột ngột biến thành một quầng sương đen đặc quánh. Thân thể teo quắt của Đa Càm tan vỡ ra thành hàng ngàn con quạ ma quái bùng cháy lửa tím, kêu lên những tiếng "CẮC... CẮC..." ghê rợn rồi biến mất vào không trung.

"HẶC... HẶC... Nóng nảy lắm, A Quoắn!"

Tiếng nói của Đa Càm vang lên từ phía sau lưng gã. A Quoắn lập tức thu chùy, xoay người quét một đường Đao Phong xé rách không khí. Nhưng trước mặt gã lúc này không phải là Đa Càm, mà là một bức tường bằng những sợi xích đồng hoen gỉ từ tám trụ đá tai mèo đang đan cài vào nhau như một cái gông cùm khổng lồ!

XOẸT... BÀM!

Chiếc Chùy Đồng nện mạnh vào mảng xích đồng, bắn ra muôn vàn tia lửa ma thuật chói lóa. Lực chấn động cực đại hất văng A Quoắn lùi lại mấy bước, hai gót chân cày nát nền đá ẩm mốc.

Trên đỉnh khối thạch anh đen hình quả tim đang phập phồng giữa lưng rùa đá, bóng dáng Đa Càm Phù Thủy chậm rãi hiện thân trở lại. Hắn đứng vắt ngưởng trên khối thạch anh, tay miết nhẹ dải củ nâu nhuốm máu tươi. Ngọn lửa xanh lét trong hốc mắt hắn dời về phía cây Chùy Đồng Đông Sơn đang tỏa ra ánh sáng Bách Việt trên tay A Quoắn.

"Ngươi nghĩ ngươi là kẻ anh hùng vượt qua tám tử ải để đến đây tiêu diệt ta sao?" — Đa Càm cất giọng nhạo báng, gậy gỗ sến trong tay hắn nện mạnh xuống khối thạch anh đen — "Kẻ ngốc! Trận Đồ Đông Sơn ngàn năm phong ấn này chưa bao giờ được dựng lên để nhốt tà ma hay bảo vệ cõi trần thế. Nó được dựng lên để bóp chết sinh khí của cội nguồn Bách Việt!"

Đa Càm đưa tay chỉ về phía tám trụ đá tai mèo xung quanh. Theo nhịp gậy của hắn, lớp vôi mụ mẫm và rêu phong trên các trụ đá bóc tróc rào rào, để lộ ra hàng vạn dòng chữ nêm cổ cùng những hình vẽ huyết tế tàn bạo: hình ảnh những người dân làng Bách Việt bị xích cổ, máu của họ chảy theo các rãnh đá dẫn thẳng vào ruột đất để nuôi dưỡng khối thạch anh đen!

"Năm xưa, khi ta phát hiện ra bí mật của Trận Đồ này, ta đã dùng tà thuật Phong Vía để biến bản làng Mã Lèng Páo thành bầy oán linh." — Mắt Đa Càm rực lên sự cuồng dại tàn độc — "Ta không hủy hoại họ, ta chỉ đang gom góp toàn bộ vía ma của họ để chờ ngày hôm nay! Tám Mảnh Chiến Ấn trên tay ngươi chính là chìa khóa duy nhất để tháo gỡ phong ấn cổ đại, mở ra nguồn năng lượng vô tận của lòng đất!"

A Quoắn siết chặt cán chùy đến mức các khớp ngón tay nổi gân xanh cuồn cuộn. Đôi mắt đục màu phù sa nhìn xoáy vào gã phù thủy tàn bạo: "Ngươi biến người dân thành oán linh, đày đọa cha ta và bản làng chỉ vì thứ sức mạnh dơ bẩn này sao?!"

"Sức mạnh dơ bẩn?" — Đa Càm gầm lên một tiếng chát chúa — "Đây là sức mạnh của Âm Đế Cung! Là thứ quyền năng sẽ giúp ta đập tan cõi trần gian, bắt toàn bộ kẻ phản bội phải quỳ gối! Ngươi đã giúp ta thu thập đủ Tám Mảnh Ấn, mang chìa khóa đến tận tay ta. Giờ thì... hãy dâng nộp nốt giọt máu dã tính cuối cùng của ngươi!"

Đa Càm giơ cao chiếc gậy gỗ sến, đâm mạnh đầu lâu quái thú vào tâm khối thạch anh đen!

OÀM... CRẮC!

Khối thạch anh đen nổ tung một quầng sáng tím u uất tàn bạo. Trái tim ma thuật phập phồng dữ dội, xả ra muôn vàn dải lụa oán khí màu tím đen bọc kín lấy toàn bộ vòm hang đá vôi. Hàng trăm sợi xích đồng hoen gỉ từ tám trụ đá đồng loạt đứt gãy "KÈN KẸT...", biến thành những con mảng xà bằng sắt gỉ bùng cháy ngọn lửa tà thuật lao thẳng về phía A Quoắn!

Nơi lòng chảo đá cổ đại, mặt đất sụp đổ rào rào, để lộ ra lối đi dẫn xuống một không gian u tối sâu thẫm hơn — nơi Mật Hầm Âm Đế Cung đang rộng mở để chào đón trận huyết chiến sinh tử!

---

Âm thanh đứt gãy của những mắt xích đồng vang vọng như tiếng xương người gãy vụn. Từng con mảng xà bằng sắt gỉ lao đến cuồn cuộn, mang theo mùi tanh nồng của huyết tế cổ đại. Chúng không đơn thuần là kim loại vô giác, mà dưới tác động của tà thuật Đa Càm, mỗi mắt xích đều mọc ra vô số chiếc răng cưa sắc nhọn, gầm rống tiếng oán linh thê lương của người dân Mã Lèng Páo năm xưa.

A Quoắn không hề nao núng. Gã hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ dòng chảy của Tám Mảnh Chiến Ấn đang luân chuyển rực rỡ trong cơ thể.

"PHONG VÍA – ĐAO PHONG!"

A Quoắn thốt lên hai từ chú thuật, Chùy Đồng Mắt Cáo trên tay gã xoay tròn thành một đĩa kim loại rực sáng vàng kim. Luồng Đao Phong cuồng nộ cuộn lấy linh khí Phong Vía, biến mỗi vệt quét của cây chùy thành hàng trăm ngọn lưỡi đao ma thuật sắc bén.

"XOẸT... BÀM! CRẮC... CRẮC!"

Những con mảng xà xích đồng bị đứt đoạn hàng loạt dưới sức mạnh của Tám Mảnh Ấn. Tia lửa ma thuật cùng mảnh đồng hoen gỉ bắn ra tung sẩy như cơn mưa sắt. Tuy nhiên, mỗi khi một sợi xích rơi xuống, khối thạch anh đen lại phập phồng xả ra thêm nhiều dải sương tím, lập tức kết nối các mảnh gãy trở lại thành thứ vũ khí sống tàn bạo hơn.

"Ngươi không thể phá hủy được xích phong ấn đâu, A Quoắn!" — Đa Càm Phù Thủy đứng trên đỉnh khối thạch anh cười khoái trá, bàn tay teo quắt của hắn liên tục vẩy dải củ nâu nhuốm máu lên không trung — "Mỗi mắt xích đều mang một oán linh của bản làng ngươi. Ngươi chém nứt xích, chính là ngươi đang tự tay xé rách linh hồn của đồng tộc!"

Lời nói của Đa Càm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tâm trí A Quoắn. Gã khựng nhẹ tay chùy. Đúng lúc ấy, một vệt xích đồng quấn chặt lấy cổ tay phải của gã, ngọn lửa tà thuật màu tím xè xè thiêu rụi lớp da thịt, làm hiện lên những đường gân đen đúa.

Từ trong mắt xích quấn quanh tay gã, A Quoắn nghe thấy những tiếng thút thít, những tiếng gào khóc quen thuộc của người già và trẻ nhỏ Mã Lèng Páo — những bóng hình từng biến mất trong đêm đỏ năm xưa.

"Hặc hặc! Nhận ra rồi sao? Bọn chúng đang van xin ngươi kìa! Hãy dâng nộp Chùy Đồng, giải thoát cho chúng!" — Đa Càm gầm lên, gậy gỗ sến trong tay hắn bùng cháy ngọn lửa xanh rực rỡ, chuẩn bị tung cú đòn quyết định.

Cơn đau xé rách thịt da cùng tiếng khóc của đồng tộc khiến đồng tử A Quoắn co thắt dữ dội. Nhưng thay vì rơi vào tuyệt vọng hay mê muội như trước Tử Thù Bản Ngã, đôi mắt đục màu phù sa của Kẻ Săn Vía lại bùng lên một thứ ánh sáng thuần khiết và kiên định chưa từng có.

"Cha ta từng dạy... Kẻ Săn Vía không quay lưng với linh hồn người chết. Nhưng Kẻ Săn Vía càng không để tà ma dùng linh hồn đồng tộc để uy hiếp bản lĩnh Bách Việt!"

A Quoắn dồn ma thuật Mộc Linh và Thủy Tủy thẳng vào cánh tay bị xích quấn. Lớp giáp đá Thạch Xương lập tức bọc kín cổ tay gã, dập tắt ngọn lửa tà thuật màu tím. Gã không dùng Đao Phong để chém đứt sợi xích, mà mở rộng lòng bàn tay, truyền thẳng nguồn năng lượng Âm Dương Bát Đế Ấn vào trong mắt xích!

"SIÊU THOÁT!"

Ánh sáng vàng kim dịu nhẹ từ Bát Đế Ấn lan tỏa qua từng mắt xích đồng hoen gỉ. Tiếng gào khóc oán thán từ trong sợi xích nhanh chóng biến thành những tiếng thở dài thanh thản. Những hình bóng oán linh xám tro từ từ tách khỏi xích sắt, biến thành vô số đốm sáng màu vàng kim bay lượn quanh vòm hang, gật đầu chào A Quoắn trước khi tan vào hư không.

Sợi xích đồng mất đi oán khí lập tức nổ tung thành tro bụi khô mục!

"CÁI GÌ?!" — Mặt Đa Càm Phù Thủy biến sắc dữ dội. Hắn không thể tin vào mắt mình khi thấy tà thuật tích tụ ngàn năm bị thanh tẩy một cách dễ dàng như vậy.

"Giờ thì đến lượt ngươi, Đa Càm!"

A Quoắn giậm mạnh gót chân xuống nền đá, mượn lực đẩy của Thổ Phiến bắn người đi như một mũi tên xé gió. Gã vượt qua muôn vàn dải sương tím, Chùy Đồng Mắt Cáo rực sáng hào quang Tám Mảnh Ấn nện thẳng vào khối thạch anh đen dưới chân gã phù thủy!

OÀM... RẦM!

Mặt lưng rùa đá sụp đổ hoàn toàn. Khối thạch anh đen xuất hiện một vết nứt khổng lồ kéo dài từ đỉnh xuống đáy. Lực nổ giải phóng ra một cơn bão ma thuật cuồng nộ, hất văng Đa Càm Phù Thủy cùng A Quoắn rơi thóp xuống vực thẳm u tối bên dưới — nơi Mật Hầm Âm Đế Cung ẩn giấu những bí mật kinh hoàng nhất của Trận Đồ Đông Sơn!

0